You dont have javascript enabled! Please enable it!

Người tình nhỏ bên cạnh Tổng Giám đốc-Chương 1096

Chương 1096: MONG ĐỢI ĐÁP ÁN CỦA ANH

“Tiếp theo, tuyển thủ Nhật Bản, Lâm Tử Linh!”

Tiếng của Hách Lệ mới vừa truyền đến, bên trong phòng vòng thi đấu thứ hai, Vitas, Trang Hạo Nhiên, Tưởng Thiên Lỗi và mọi người, không nhịn được nhấc mí mắt nhìn lối vào, lúc này Jackson cũng ngưng mặt nhìn lối vào, cũng không có quá nhiều người biết ông cùng với lão xã trưởng dòng họ Lâm Tử đã từng là bạn tri kỉ, mà có đôi lúc, Lâm Tử Linh cũng sẽ thân thiết gọi Jackson bằng chú Jackson. . . . .

Bà George giữ dáng vẻ trung lập, nở nụ cười hết sức nghiền ngẫm, nhìn lối vào.

Quả nhiên một tràng âm thanh giày cao gót, nhanh chóng truyền đến, không đến bao lâu, Lâm Tử Linh mặc đồng phục chuyên gia hầu rượu màu đen, vóc người duyên dáng xinh đẹp, lập tức xuất hiện tại lối vào, nhìn thấy vẻ mặt cô vẫn giỏi giang, hoạt bát, nở nụ cười hết sức tự tin, nhìn mọi người, sau khi tỏ vẻ lễ phép, mới cất bước đi vào, đứng trước Ban phê bình và giám khảo chính, lại hướng về phía mọi người hơi cúi người chào, nói: “Chào các vị! Tôi là Lâm Tử Linh, tuyển thủ của Nhật Bản! !”

Jackson nhìn về phía cô đầu tiên, hơi nở nụ cười, Vitas lại ngưng mặt nhìn cô, tròng mắt hơi híp! !

Hai tròng mắt Lâm Tử Linh cũng hơi xoay tròn nhìn mặt của từng người, cuối cùng cô tiếp xúc được vẻ mặt thâm trầm của Trang Hạo Nhiên đưa mắt nhìn của mình, trái tim của cô lập tức xao động, không khỏi nhớ lại năm ấy mùa hoa anh đào thưa thớt, bởi vì mình bị tổn thương lớn về tình cảm mà đi du lịch từ Osaka đến Tokyo, ở khách sạn Park-Hyatt-Tokyo đang tổ chức thưởng thức sản phẩm nổi tiếng của Tây Ban Nha: rượu vang vùng Rioja, lúc ấy cô đã quá mệt mỏi và bóng dáng tiều tụy, đi vào sảnh tiệc náo nhiệt đông đúc, tùy ý cầm vé mời, ngồi vào ghế, nhìn buổi đấu giá tổ chức khí thế hừng hực, cô lại vô cùng buồn chán! !

Trực tiếp một chai Chateau Mouton Rothschild năm 1995 Rioja được một vị khách quý nào đó tại hiện trường dùng 300 ngàn đôla mạnh mẽ trả giá cao, cô hơi có chút giật mình ngẩng đầu lên, nghĩ tới ai sẽ dùng số tiền lớn như vậy ra giá mua một chai rượu vang Rioja của Tây Ban Nha? Mặc dù chai rượu vang Rioja của Tây Ban Nha được chọn top 100 chai rượu vang trên thế giới, nhưng bởi vì chất rượu kia, bao gồm văn hóa lịch sử cũng không thể đạt tới giá cả này, cô không nhịn được ngẩng đầu lên, lập tức nhìn thấy đối diện trước bàn ăn xa hoa, nghiễm nhiên đứng lên một người đàn ông như kim cương lóe sáng, chiều cao khoảng 1m90, mặc tây trang Tom-Ofrd màu trắng, bên trong mặc áo sơ mi màu xanh dương nhạt, cổ áo mở ra, vạt áo trước cài hoa cài áo gấp nếp màu xanh da trời số lượng có hạn trên thế giới, vừa có mốt phương tây và hấp dẫn, cũng có cảm giác bí ẩn người đàn ông phương Đông, chỉ thấy bóng dáng anh tự nhiên cuốn hút, sau khi định giá món hàng đấu giá xong, ngay sau đó đứng lên, nở nụ cười tràn đầy mê người, hấp dẫn, phóng khoáng ở trong không khí náo nhiệt đặt chi phiếu xuống, gõ một ngón tay, sai người lập tức đưa tới chai rượu mình mới vừa mua đấu giá được ! !

Thì ra, tối nay là sinh nhật vợ hứa hôn bạn thân của anh, Julia, mà Julia vẫn có một tâm nguyện, được thưởng thức Rioja 1995 của Tây Ban Nha, hơn nữa yêu thích một chút hương vị mê người việt của quất, berry và chocolate, người này là Tổng Giám đốc trẻ tuổi của tập đoàn Hoàn Cầu, Trang Hạo Nhiên, lập tức hào phóng vung lên, chụp được chai rượu vang đỏ, vừa lấy được nụ cười của người đẹp, vừa vì sự nghiệp từ thiện!

Một tràng pháo tay cuồng nhiệt vang lên, bên kia bàn ăn, phần đông tập trung đàn ông quý tộc trẻ tuổi, hoặc người thành công, đều hết sức trẻ tuổi nhiệt tình, thế nhưng anh lại là người nổi bậc nhất khắp cả sảnh tiệc, chỉ thấy anh nở nụ cười nhiệt tình tự nhiên, đẹp trai như người đàn ông Châu Âu, mời vợ hứa hôn của bạn thân mình đứng dậy, sau khi vẫy gọi nhân viên phục vụ đưa lên rượu đỏ, ngay sau đó cởi tây trang trắng trên người, đắp ở một bên, chỉ mặc áo sơ mi màu xanh dương và quần tây trắng, hết sức tao nhã, lưu loát trong ánh mắt nhìn chăm chú của mọi người, trước mặt các thương nhân rượu vang toàn cầu, tay trái nắm cổ chai rượu đỏ, tay phải cầm dụng cụ giải rượu, mở dao nhỏ, xoay tròn 360 độ trên nắp rượu, lại lập tức vặn ngược hướng một cái, ngay sau đó nắp rượu bung ra ! ! !

Ánh mắt của Lâm Tử Linh sáng lên, lập tức ngẩng đầu lên, chăm chú nhìn người đàn ông kia lúc khui chai, dáng vẻ lộ ra hấp dẫn mà chăm chú, nhất là hai tròng mắt sắc bén, thể hiện người đang nắm quyền bí ẩn, trái tim lập tức đập thình thịch thình thịch, không thể giải thích vì sao có loại cảm giác này, nhưng linh hồn của mình bị lập tức xuyên thấu! ! Bị bắt làm tù binh rồi ! ! Cô không cách nào khống chế trái tim của mình và ánh mắt, cả đêm không tự chủ nhìn anh hết sức thân sĩ phong độ, sau khi mở chai rượu kia ra, rót một ly rượu cho Julia, biết Julia là người đức, liền trong không khí vỗ tay của mọi người, anh không khách khí chút nào nở nụ cười mê người, xúc động dùng tiếng đức nói với cô: “Hi vọng tiểu Hans của hai người nhanh chóng được sinh ra! ! Chờ khi nó ra đời, tôi nhất định sẽ làm cha đỡ đầu của nó!”

Tiếng vỗ tay lập tức vang lên bốn phía, Julia tựa vào trong ngực chồng hứa hôn ngọt ngào hạnh phúc! ! Sau thời gian đó anh lại hết sức nhiệt tình tỉ mỉ chào hỏi với các công ty, giữa thương gia rượu vang, giữa bạn bè, cũng rất phong độ nổi bậc, nói năng lễ độ, nhất là đường nét nửa khuôn mặt, nhìn hai tròng mắt anh mê người, lộ ra cảm giác mập mờ không nói được, làm nhịp tim người ta đập thình thịch. . . . .

Lâm Tử Linh không nhịn được nâng lên một ly rượu sherry Tây Ban Nha, muốn đi qua bên cạnh anh thì anh lập tức đã nhanh chóng xoay người đi khỏi, gặp thoáng qua, để lại cảm giác huyền thoại và hơi thở đàn ông của riêng anh. . . . . Cô không dám nhúc nhích, cứ như vậy dừng lại ở trong hơi thở của anh, để cho tình yêu giống như quả nho sau khi tẩy rửa, sống lại cuộc đời mới! !

Phòng thi đấu vòng hai !

Trang Hạo Nhiên hơi lộ ra một chút nghi ngờ và vẻ mặt khoa trương, nhìn ánh mắt Lâm Tử Linh tập trung nhìn mình, làm cho anh có chút ngượng ngùng ho khan một tiếng, liền chậm rãi quay mặt đi. . . . .

Tưởng Thiên Lỗi ngồi ở một bên, cũng nở nụ cười chế nhạo, dùng âm thanh trầm thấp, lặng lẽ nói: “Cũng khó trách Chú Trang muốn đánh cho cậu thành bánh thịt! Ngày ngày chọc đào hoa!”

Trang Hạo Nhiên không khách khí trợn mắt, trên mặt cố ý lộ ra tức giận nói: “Tôi chọc đào hoa, còn tốt hơn chân anh đạp hai thuyền! !”

“Cậu. . . . .” Tưởng Thiên Lỗi lập tức thật muốn vung gậy bóng chày đánh anh! !

Lúc này Bà George, ngược lại hài hước nhìn Lâm Tử Linh vẫn chăm chú nhìn Trang Hạo Nhiên, dáng vẻ say mê, không nhịn được nói: “Ồ! Lúc tôi nghe được tin tức Tổng Giám đốc Trang làm giám khảo chính cuộc thi đấu chuyên gia hầu rượu lần này thì vẫn còn ở nước Anh, con gái nhỏ của hầu tước La Thứ, La Lệ đang vì không cách nào có duyên gặp mặt với cậu ấy một lần mà một mình tiều tụy đau lòng thật lâu! Tôi không khỏi phiền não hỏi người phụ trách tổ chức, trong cuộc thi đấu này có bao nhiêu vị tuyển thủ nữ! Tôi sợ bọn họ chưa bắt đầu thi đấu, cũng bởi vì không chịu nổi sức hấp dẫn của Tổng Giám đốc Trang mà hôn mê bất tỉnh!”

Cả phòng thi đấu sảnh lại cười ầm lên lần nữa! !

Trang Hạo Nhiên lại nở nụ cười thật sự bất đắc dĩ, nhìn bà George, dùng tiếng pháp hài hước nói: “Tôi chỉ hi vọng tối nay, có thể chuẩn bị một chai rượu vang Black Tower của Đức, cùng một mình bà George qua một đêm tốt đẹp! Chỉ tiếc, tôi không cách nào chọc thủng sức hấp dẫn của George tiên sinh! Lần trước tôi đi hầng rượu Margaux thì nghĩ thuận tiện thăm viếng ông ấy! Nhưng trước gặp mặt tôi, ông ấy mang con gái ba tuổi giấu đi, nhưng bởi vì không kịp, ông ấy lại mang bảo bối nhỏ đáng yêu giấu ở trong lò sưởi nhà bà, chuyện này vẫn làm cho tôi có chút nghi ngờ!”

Bà George lập tức đỏ mặt phì cười, mọi người cũng không nhịn được nở nụ cười, không khí từ từ buông lỏng, Lâm Tử Linh cũng lập tức cảm nhận được trái tim của mình đang đập thình thịch ngọt ngào, cô tới tham gia cuộc thi đấu này chỉ có hai mục đích, một là đánh ngã Đường Khả Hinh, hai là có thể nhìn thấy anh cho tới nay vẫn sâu đậm ái mộ! !

Vitas đối với người học trò Trang Hạo Nhiên, khắp nơi chọc tin tức đào hoa thấy nhưng không thể trách, chỉ lạnh lùng không để ý tới nữa, mà ngẩng đầu lên, chăm chú nhìn về phía Lâm Tử Linh! !

Lúc này, Chủ tịch Hiệp hội rượu đỏ Đới Lập Duy nhìn sắp đến thời gian thi đấu, cũng ngưng lại tiếng cười, mỉm cười nhắc nhở mọi người, nói: “Ok! xin thưa quí ông, quí bà cùng thân sĩ tạm gác lại nói đùa, trong bữa tiệc tối nay tán gẫu tiếp! Hiện tại vòng vấn đáp bắt đầu, mời giám khảo chính bắt đầu đặt câu hỏi!”

Giám khảo chính nghe được câu này, ngay sau đó ngồi thẳng người, chia ra mở hai trang tài liệu cuối cùng, nhìn sơ yếu lý lịch của Lâm Tử Linh, cũng hết sức phong phú, không chỉ có dòng họ chưng cất rượu đã có gần trăm năm lịch sử, thậm chí bản thân cô đã từng đi học tại trường học rượu đỏ ở Pháp, vì nhận lấy sự nghiệp dòng họ, mà từng ở nước Anh, Pháp, Đức và khu công nghiệp rượu vang khác nhau, đảm nhiệm Tổng giám sát tiêu thụ, là một chuyên gia hiếm có kiến thức chuyên nghiệp về kinh doanh và tiêu thụ tất cả thị trường! !

Trên mặt Trang Hạo Nhiên hơi lộ ra mấy phần chuyên nghiệp, hai mắt đang xoay tròn, xem tài liệu của Lâm Tử Linh, trong đầu nhanh chóng bắt đầu tìm tòi lịch sử phát triển thị trường rượu vang của Nhật Bản, cùng ảnh hưởng xảy ra ở Châu Âu, rồi đến xu thế phát triển rượu vang của tập đoàn Lâm Tử trong những năm gần đây, sau khi thống kê tất cả suy nghĩ rõ ràng, mới dùng thái độ cẩn thận, nghiêm túc, gọi: “Lâm Tử Linh tiểu thư! !”

“Vâng! Trang Hạo Nhiên tiên sinh! !” Lâm Tử Linh rất thắm thiết nhìn anh, trong lòng lại trào lên tình cảm đè nén nhiều năm, gọi! !

Trang Hạo Nhiên nghe tiếng gọi này, hai tròng mắt anh hơi di động, lại không nhịn được nhắc mí mắt, im lặng nhìn cô.

Lâm Tử Linh không che giấu chút nào yêu thích của mình đối với anh, thậm chí vì đi theo anh, mà nhiều năm qua học tập và nghiên cứu thủ đoạn quản lý kinh doanh của anh, bao gồm phương pháp dùng dùng dụng cụ giải rượu xoay tròn mở chai! Cô vì học tập cái này mà học thật lâu thật lâu, cho đến ngón tay chảy máu. . . . . Nghĩ tới đây, hai mắt của cô lại cuồng nhiệt sôi trào nhìn anh. . . . . Nói: “Mời anh hỏi! Tôi mong đợi đáp án của anh! !”

Tưởng Thiên Lỗi nghe những lời này, hai mắt cũng thật ngưng trọng, nhìn Lâm Tử Linh!

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!