You dont have javascript enabled! Please enable it!

Người tình nhỏ bên cạnh Tổng Giám đốc-Chương 1103

Chương 1103: ĐÁNH CƯỢC

Vòng thi đấu thứ ba bắt đầu !

Tám chuyên gia bình phẩm rượu đẳng cấp cao nhất thế giới và quán quân chuyên gia hầu rượu ưu tú đẳng cấp quốc tế, làm Giám Khảo chính vòng thi đấu thứ ba, kể cả Tưởng Thiên Lỗi cùng nhau nghiêm túc im lặng đi vào phòng thi, ngồi vị trí phía bên trái, ngay chính giữa là Phó Hội trưởng Hiệp hội chuyên gia hầu rượu Parker, một người Mỹ nghiêm túc và cẩn thận, nhìn ông lạnh lùng mở tài liệu ra, xem tài liệu tuyển thủ trước mọi người!

Lúc này, Giám khảo cuộc thi cũng rối rít từ phòng thi thứ hai đi và phòng thi thứ ba, vẫn ngồi ở vị trí chính giữa, Trang Hạo Nhiên và Fernando là Giám Khảo chính, nhiệm vụ đã hoàn thành, liền tạm thời dùng thân phận khách quý ngồi chung bên phải, cùng giám sát, đồng thời nghiêm túc xem thi đấu! ! Đới Lập Duy ngồi ở vị trí chính giữa, mở tài liệu tuyển thủ ra, thấy tin Giang Dĩ Thần rút khỏi trận đấu, không tranh luận, tiếc nuối ngẩng đầu lên nhìn Hách Lệ nói: “Hách Lệ tiểu thư, cô xác định Giang Dĩ Thần tiên sinh rút khỏi thi đấu sao?”

Hách Lệ bước lên trước, trong tay cầm tài liệu, cung kính nhìn ông nói: “Đúng vậy! Bởi vì anh hành động kịch liệt, thiếu chút nữa quấy rối cuộc thi đấu nghiêm túc tiến hành, mà tự rút khỏi thi đấu! Trước mắt giấy chứng nhận sơ cấp và trung cấp Hiệp hội chuyên gia hầu rượu cũng hủy bỏ toàn bộ !”

Bà George nghe xong, vẻ mặt lộ ra mấy phần tiếc nuối, rút khỏi thi đấu như vậy là tất cả mọi người không muốn nhìn thấy.

Lúc này Jackson vẫn bất mãn nhìn mọi người, trong lòng vẫn nghi ngờ nói: “Tôi vẫn nghi ngờ đối với hai mắt của tuyển thủ Đường Khả Hinh có bị mù hay không ! Thật ra muốn chứng minh ánh mắt của cô ấy có nhìn thấy nhìn hay không, có rất nhiều cách! Căn bản cũng không cần biểu diễn một màn nguy hiểm như vậy! Thậm chí hy sinh một tuyển thủ thi đấu ưu tú của chúng ta!”

Bà George nghe xong, cũng thoải mái nghiêng đầu nhìn bên Jackson, dùng tiếng Pháp mỉm cười nói: “Jackson tiên sinh thân ái! Nếu như ngài có nghi ngờ, hay là ngài có thể nhắm mắt lại, thử tiếp được ly rượu kia một chút? Không chừng ngài có thể tiếp được!”

Đám người Fernando rối rít cúi đầu mỉm cười.

Jackson có chút không nói nên lời nhìn Bà George!

“Mặc kệ mọi người có nghi ngờ gì, thi đấu bắt đầu! Chờ kết thúc thi đấu rồi hãy nói!” Đới Lập Duy nghiêm túc mở miệng nói ! !

Parker ngồi ở ngay chính giữa, nghe nói như vậy, vẻ mặt lộ ra trầm ngâm lật xem tài liệu tuyển thủ đầu tiên, vừa xem vừa nói: “Mặc kệ mọi người nghi ngờ như thế nào, vòng thi đấu này, nếu cô ấy không có thực lực, cho dù có bốn con mắt, cũng không có cách nào giúp cô ấy có thể thuận lợi tiến vào vòng thi đấu ba ngày sau!”

Lời này vừa nói ra, tất cả mọi người im lặng, không khí có vẻ lập tức căng thẳng! !

Bên ngoài phòng thi ! !

Đường Khả Hinh tựa vào vách tường bên ngoài phòng nghỉ ngơi, vẻ mặt vẫn lộ ra mấy phần đau lòng và áy náy, nhớ tới mới vừa rồi Giang Dĩ Thần đi khỏi phòng thi thì đứng ở trước mặt của mình, dùng giọng nói thâm trầm và không hối hận, để lại một câu: mặc kệ kết quả như thế nào, tôi chỉ giúp cô đến đây, kế tiếp thật sự phải dựa vào chính cô! Cẩn thận Lâm Tử Linh, cô ấy hoàn toàn nhắm vào cô đấy! !”

Hai tròng mắt của cô rời rạc, trong lòng đau xót, lại áy náy khổ sở nói: “Tại sao phải giúp tôi? Tại sao hy sinh mình vô ích như vậy?”

Giang Dĩ Thần ngẩng đầu lên, nhìn khuôn mặt xinh đẹp kiên định của Đường Khả Hinh, hai tròng mắt thâm thúy của anh càng lộ ra âm trầm lạnh lùng nói: “Tôi không có giúp cô ! Tôi chỉ biết cô có tư cách đi tới cuối cùng hơn tôi! ! Không có gì gọi là hi vô ích! Có lẽ cô ở lại, là đang hy sinh chính cô !”

Trong lời nói của anh có ẩn ý gì !

Hai mắt Đường Khả Hinh lại tràn nước mắt, ngẩng đầu lên, lộ ra mấy phần vội vàng muốn nhìn Giang Dĩ Thần, ánh mắt Giang Dĩ Thần lại di động ánh sáng muốn nói lại thôi, chăm chú nhìn cô nói: “Cô phải nhớ kỹ, giám khảo tin con mắt của cô là bởi vì cô vẫn luôn biểu hiện xuất sắc! Cho nên sau khi thi đấu, cô phải càng cẩn thận hơn, không thể lộ bất kỳ khuyết điểm, nếu muốn có cơ hội thắng được mọi người, một dao kia, chính là phải đâm xuống, mặc kệ đối với người nào! ! Bởi vì nhiệm vụ của cô quan trọng hơn!”

Đường Khả Hinh lại kinh ngạc ngẩng đầu lên, trợn to hai mắt, muốn nhìn rõ người trước mặt.

“Tôi đi đây! ! Chúc cô tất cả thuận lợi!” Giang Dĩ Thần nói xong, liền lạnh lùng xoay người cất bước đi khỏi, đi qua bên cạnh Lâm Tử Linh, tiếp xúc được ánh mắt căm hận của cô, anh càng lộ ra thâm trầm nhìn cô một cái, mới im lặng đi khỏi! Lâm Tử Linh cắn răng nghiến lợi xoay người, nhìn bóng lưng của anh . . . . .

Hai tròng mắt Đường Khả Hinh lộ ra ánh sáng kích động, muôn ngàn lời muốn nói, nghẹn ngào ở trong cổ, nghĩ tới lời của Giang Dĩ Thần mới vừa nói, cô càng cảm thấy đau lòng, tựa vào vách tường, tay nắm chặt tay ghế, thở hổn hển, nghĩ tới nếu không phải bởi vì mình, dựa vào biểu hiện xuất sắc của Giang Dĩ Thần, anh cũng hoàn toàn có tư cách dòm ngó ngôi vị cao nhất trận chung kết, ít nhất vào vào lúc này, anh không nên đi khỏi như vậy! !

Lâm Tử Linh tức giận đi về phía Đường Khả Hinh, nhướng mày, châm biếm khinh bỉ nói: “Đường Khả Hinh! Tôi xem sau khi Giang Dĩ Thần đi rồi, còn có ai có thể giúp cô may mắn vượt qua kiểm tra! Cô đừng cho rằng mắt cô không nhìn thấy, có thể lừa gạt được nhiều người lâu! !”

Đường Khả Hinh nghe nói như vậy, vẻ mặt lập tức tràn ra tức giận, cắn răng nghiến lợi nói: “Lâm Tử Linh! ! Vòng thi đấu thứ hai, người may mắn qua cửa là cô! ! Không phải là tôi! !”

“Cô. . . . .” Lâm Tử Linh lập tức trở nên kích động nhìn cô.

Đường Khả Hinh cắn chặt răng, đè nén trên mặt mình run rẩy, lại kích động nói: “Cuối cùng cô có cơ hội ở lại thi đấu vòng cuối cùng! Tôi chờ cô vạch trần tôi, cô có biết tại sao tất cả mọi người không tin đôi mắt của tôi bị mù? Đó là bởi vì tôi mù, cũng có bản lãnh hơn cô !”

Lâm Tử Linh cắn chặt răng, nắm chặt quả đấm tức giận nhìn Đường Khả Hinh!

Đường Khả Hinh cũng trầm mặt giống như rất tức giận nhìn cô, mang theo khí thế mạnh mẽ tuyệt không thỏa hiệp! !

“Đường Khả Hinh tiểu thư!” Lúc này Hách Lệ mỉm cười dẫn ba nhân viên chuyên trách đi ra phòng thi đấu, nhìn bóng lưng Đường Khả Hinh, nói: “Bây giờ là thời gian thi đấu của cô ! Xin hỏi cô chuẩn bị xong chưa?”

“Chuẩn bị xong rồi. . . . .” Đường Khả Hinh giống như chăm chú nhìn Hách Lệ một cái, mới chậm rãi xoay người, muốn đi vào bên trong. . . . .

Lâm Tử Linh nhìn theo bóng lưng cô, lại chợt nhíu mày, cười trào phúng nói: “Hi vọng ở trong trận đấu kế tiếp cô có thể buổi biểu diễn thắng lợi, không để cho tôi có cơ hội đi vào!”

Đường Khả Hinh tạm ngừng bước chân, nghiêng mặt nhìn chăm chú phía trước một cái, mới tiếp tục im lặng đi theo tiếng bước chân của Hách Lệ, đi về phía phòng thi thứ ba, khi cô bước vào trong nháy mắt, hai tròng mắt của cô nhanh chóng xoay tròn, lập tức cảm nhận không khí lần này so sánh với vòng thi vấn đáp còn căng thẳng hơn, nhất là cô đứng ở vị trí ngay chính giữa, cũng có thể cảm nhận rõ ràng tiếng giày cao gót của Hách Lệ rất trong trẻo và bí ẩn, cô hơi cau mày, có vẻ hơi nghi ngờ, suy nghĩ đề thi thứ nhất rốt cuộc là cái gì?

Lúc này Hách Lệ ra lệnh cho nhân viên chuyên trách dùng vải màu đen che kín mắt Đường Khả Hinh !

Đường Khả Hinh càng lộ ra nghi ngờ vươn tay, sờ nhẹ vào vải buộc trên mặt mình, vẫn không hiểu.

Ban phê bình yên tĩnh, Giám Khảo chính cũng yên tĩnh, Parker là lãnh đạo có cách cao nhất hiện nay đại biểu cho chuyên gia hầu rượu, càng im lặng cúi đầu nhìn tài liệu, đám người Trang Hạo Nhiên và Tưởng Thiên Lỗi, Bác Dịch vẫn có chút căng thẳng nhìn cô, mấy nhân viên chuyên trách im lặng ở sau lưng Đường Khả Hinh, bí mật đẩy tới một vòng quay cao hai mét, phía trên hiện đầy các loại màu sắc, trên vòng quay ghi chú rõ các loại chữ viết. . . . .

Tất cả nhà phê bình và khách quý ở vòng thi đấu thứ ba, còn có phóng viên bên ngoài sân, rối rít ngạc nhiên nhìn cảnh tượng này! !

Hách Lệ lại sai ba nhân viên chuyên trách ở xung quanh cô đốt các loại mùi nến, tổng cộng có 36 loại mùi thơm cây nến, chỉ thấy từng ngọn lửa, lơ lững đong đưa, mà vòng quay phía sau cũng bắt đầu dần dần di chuyển về phía sau lưng Đường Khả Hinh, có hai nhân viên chuyên trách đứng ở hai bên cạnh vòng quay, đứng thẳng hết sức nghiêm túc!

Parker thấy tất cả đều chuẩn bị xong, mới ngẩng đầu lên, nhìn Đường Khả Hinh, có hơi thâm trầm nói: “Đường Khả Hinh tiểu thư! Thật vui mừng chúng ta có thể nhau ở trong vòng thi đấu cuối cùng ! Cô là người phương Đông, hẳn không thường nghe nói quá nhiều về chuyện thần thoại phương tây của chúng tôi! Bây giờ tôi muốn thừa dịp trong cuộc thi đấu căng thẳng này, chia sẻ với cô một câu chuyện phương tây thú vị ! Lúc trời đất mới bắt đầu tạo lập, thật ra mỗi người đều có hai đầu, hai khuôn mặt, bốn con mắt, hai lỗ mũi, hai miệng! Lưng của bọn họ dán vào nhau, sức mạnh lớn đến kinh người, ngay cả có thể ác ý công kích chư thần trên trời ! Về sau thần Zeus mới tách bọn họ làm hai! Từ đó biến thành đàn ông và đàn bà ! Cho nên hiện tại, cô chỉ có một nửa sinh mạng, mà người đàn ông phía sau, đã từng kề sát vào cô, không biết đi về nơi nào! !”

Đường Khả Hinh hơi ngẩng mặt, nghe trong tai nghe truyền đến lời của Á Lạc gấp gáp phiên dịch, cô hơi lộ ra không hiểu. . . . .

Vẻ mặt Parker lạnh lùng, lại nhìn Đường Khả Hinh nói tiếp: “Rất nhiều người đều lấy sâm banh so sánh với phụ nữ! ! Đó là bởi vì sâm banh luôn mang theo bí ẩn, nhẹ nhàng, hương vị tao nhã! Nó là loại rượu có mùi thơm bí ẩn nhất trong rất nhiều loại rượu ! Nếu như vào lúc này, thân thể cô chỉ có nửa sinh mạng, có có dũng khí thông qua khứu giác mãnh liệt của cô, giống như tìm một nửa kia trong sinh mệnh của cô, tìm được được mùi thơm này, khiêu chiến với chư thần, khiêu chiến với thế giới hay không?”

Đường Khả Hinh lập tức ngẩng mặt, hai mắt nhanh chóng xoay tròn, hơi thở nặng nề, suy nghĩ những lời này! !

“Câu hỏi này! !” Parker lập tức nghiêm túc và cẩn thận nhìn Đường Khả Hinh, nói: “Cô có thể lựa chọn bỏ qua! ! Bởi vì nó là một đề thi vấn đáp khó nhất trên thế giới hiện nay! Vòng quay đặt ở phía sau cô, có mấy chục loại mùi thơm ! ! Phía trên là mùi thơm sâm banh mới, sâm banh trưởng thành, cùng sâm banh tinh phẩm ! ! Cô có ba phút, ở trong 36 loại nến thơm lẫn lộn tạp chất, tìm được ba loại loại mùi thơm của sâm banh, đồng thời trong lúc cô tìm được mùi hương, tôi sẽ hỏi cô vấn đề lịch sử có liên quan đến các loại sâm banh! ! Cô nhớ kỹ! Cô chỉ có 3 phút, chỉ có một lần cơ hội đáp sai! Nếu thất bại cửa ải này, cô sẽ tự động rút khỏi cuộc thi ! ! Nếu như cô lựa chọn không đáp! Chúng tôi sẽ trừ cô 20 điểm, mặc dù cô có thể thuận lợi tiến vào vòng thi đấu thứ ba, nhưng tôi sẽ cộng thêm 20 điểm của cô cho tuyển thủ kế tiếp, tức Lâm Tử Linh tiểu thư trên tổng điểm! Cũng như vậy, nếu một tuyển thủ sau cùng buông tha trận đấu này, cô cũng sẽ thuận lợi được cộng thêm 20 điểm! Hiện tại tôi cho cô cơ hội suy nghĩ một phút, cô có muốn đánh cuộc một trận hay không, có muốn thử thách hay không? !”

Lời này vừa nói ra, toàn bộ mọi người căng thẳng nhìn Đường Khả Hinh! !

Đường Khả Hinh cũng lập tức hơi ngẩng mặt, mặc dù miếng vải đen che kín, nhưng vẫn có thể nhìn ra hai mắt của cô ở kịch liệt lóe lên, hai tay nắm chặt quả đấm, đang tập trung suy tính! !

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!