You dont have javascript enabled! Please enable it!

Người tình nhỏ bên cạnh Tổng Giám đốc-Chương 1120

Chương 1120: KHÔNG ĐỘNG NÃO

“Em muốn về nhà . . . . .” Trần Mạn Hồng ngồi xổm ở trong vườn nho, kéo khăn tay Tiêu Đồng, tựa vào trong ngực chồng, hoảng sợ đến nức nức nở nở che mặt bật khóc! !

“Vợ, vợ, không sao, không sao! Con cá sấu này là Chu tiên sinh nuôi trong nhà, giữ nhà !” Tào Anh Kiệt vừa ôm vợ, vuốt cánh tay của cô, vừa nghĩ mình mới vừa nhìn thấy đến con cá sấu thì mình cũng hoảng sợ đến gần chết, suýt chút nữa vỡ mật rồi. . . . .

“Ô ô ô ô. . . . .” Trần Mạn Hồng cầm khăn tay, rúc ở bên giàn nho, mặt lại ô ô ô rơi lệ bật khóc, sụp đổ và không hiểu nói: “Tại sao phải nuôi con cá sấu giữ nhà ? Chẳng may ăn người hết thì làm thế nào?”

Tiêu Đồng và Nhã Tuệ, lôi kéo Đường Khả Hinh không nhìn thấy, cũng hoảng sợ đến đổ ly trà, chạy theo phía sau mông Trần Mạn Hồng, cùng nhau núp ở trong vườn nho, cũng không để ý hiểu và muốn khóc, trái tim vẫn nhảy thình thịch, thình thịch, cách từng chùm nho buông xuống, thở dốc, nhìn Chu Trường Dũng ra lệnh mấy công nhân, cầm từng cây gậy gộc, dao bầu, trong miệng phát ra một âm thanh, vội vàng lùa con cá sấu trở về sân sau!

Lúc này, nghe nói khách dọa hoảng sợ, một trận tiếng bước chân dồn dập, truyền tới, nói: “Có hù dọa đồng nghiệp của Tiểu Nhu hay không! ?”

Giọng nói hết sức dịu dàng và chất phác!

“Mẹ, mẹ đi chậm một chút. . . . .” Giọng của Trương Hoa truyền đến, đoán chừng chính là bà chủ Chu tới.

Lâm Sở Nhai và Tô Lạc Hoành ôm Lãnh Mặc Hàn từ đầu đến cuối coi như bình tĩnh, hoảng sợ đến không dám thở mạnh, nhưng nghe giọng nói này, cũng không khỏi ngẩng đầu lên, nuốt cổ họng khô khốc, nhìn trong sân. . . . . Lãnh Mặc Hàn nghe giọng nói này, cũng không nhịn nhấc mí mắt, thở khẽ một hơi, nhìn cánh cửa sân sau . . . . .

Một bóng đen quét tới, lộ ra một người phụ nữ tuổi trung niên cả người mặc áo sơ mi và quần dài màu đen, hơi còn trẻ, tóc dài quấn lên, dùng khăn tay trắng buộc lại, khuôn mặt khá đẹp, khó được mang theo chất phác và thật thà, vừa nhìn hai mắt sáng ngời dịu dàng, cũng biết hết sức đảm đang và hiền lành, lúc nhìn người, lễ phép khiêm tốn, thậm chí hơi khom lưng, ngượng ngùng xin lỗi cười nói: “Mới vừa thất lễ, các vị đồng nghiệp. Cá sấu nhà tôi không cắn người, đừng lo lắng.”

Chu Trường Dũng cũng xoay người, nhìn vẻ mặt mọi người bị hù dọa mất mật, cũng không nhịn được đứng ở bên cạnh vợ, xua tay một cái, cười to nói: “Yên tâm đi! Cá sấu nhà tôi không cắn người, cũng sẽ không ăn thịt người, nhưng thích nhất chui vào vườn nho !”

Đám người Trần Mạn Hồng và Nhã Tuệ, Tiêu Đồng, Khả Hinh nghe nói như vậy, cả người lạnh lẽo, lại hoảng sợ đến sắc mặt tái nhợt vội vàng từ vườn nho chạy như bay ra ngoài . . . . .

Lâm Phượng Kiều thấy mấy cô gái hoảng sợ đến tái mặt, liền vội vàng đi tới, đầu tiên rất hồi hộp nắm hai tay của Trần Mạn Hồng khóc lợi hại nhất, nhanh chóng trấn an, quan tâm cũng đau lòng trấn an nói: “Đừng sợ, đừng sợ, đừng sợ. Tôi bảo đảm với cô, cá sấu nhà tôi không cắn người! Vẫn luôn không cắn người! Chỉ thích ăn nho! Đừng lo lắng, tôi biết rõ mọi người sợ, tôi bảo người trông chừng nó. Sẽ không ra được rồi.”

Trần Mạn Hồng vừa khóc, vừa ngẩng đầu lên, nhìn người phụ nữ này mới nhìn qua còn hết sức trẻ tuổi, đừng xem Chu Trường Dũng dáng vẻ có chút tục tằng, thế nhưng mẹ của Tiểu Nhu, ngược lại không kém sắc hơn so với hai bà chủ tịch.

Đám người Tô Lạc Hoành và Lâm Sở Nhai cũng vội vàng đi tới, hết sức lễ phép nhìn bà chào hỏi nói: “Bà Chu !”

Lâm Phượng Kiều xoay người, đầu tiên là nhìn một vòng mấy người đàn ông hết sức đẹp trai ở trước mặt, mọi người đều khí chất bất phàm, nhất là nhìn vẻ mặt Lãnh Mặc Hàn chững chạc, đứng hết sức cẩn thận lễ phép, trên mặt của bà không khỏi nở nụ cười vui mừng, nhìn mọi người nói: “Ôi chao, thì ra là cấp trên của Tiểu Nhu chúng tôi, mọi người cũng rất gọn gàng. . . . .”

Gọn gàng. . . . .

Mấy người Tô Lạc Hoành không thể làm gì khác hơn là cười khiêm tốn.

“Mẹ!” Trương Hoa vẫn đỡ mẹ vợ, hết sức cung kính ngẩng mặt tươi cười, nhìn đám người Tô Lạc Hoành, nói: “Bọn họ đã từng mất rất nhiều sức cứu Tiểu Nhu, nhất là vị Lãnh Phó tổng này, vì cứu Tiểu Nhu, thiếu chút nữa mất mạng!”

“A! !” Lâm Phượng Kiều nghe nói như vậy, liền hết sức kinh ngạc nhìn Lãnh Mặc Hàn, vẻ mặt vẫn im lặng và cẩn thận, lập tức nở nụ cười, vui vẻ nói: “Cậu chính là Lãnh Phó tổng? Tiểu Nhu chúng tôi thường nhắc tới cậu, nói mọi người là bạn thân! Mỗi ngày phiền tôi làm bánh trà cho cậu ăn, làm trễ giờ cũng không được! Lần này chuyện của Tiểu Nhu, thật là cám ơn cậu. Tôi và cha của nó vừa vặn ở bên ngoài hai ngày, chị của nó cũng không dám nói cho chúng tôi biết tin tức này, sau khi biết giật mình, thật may không có chuyện gì ! Cám ơn cậu, Lãnh Phó tổng!”

Vẻ mặt Lãnh Mặc Hàn lập tức lộ ra một chút khiêm tốn và cẩn thận, hết sức cung kính, hơi cúi đầu, rất lễ phép nói: “Bà Chu, xin gọi tôi Mặc Hàn là được. Tiểu Nhu là bạn của tôi, cũng là đồng nghiệp ở khách sạn, ra một chút sức là đương nhiên. Nói đúng là. . . . . Không thể kịp thời cứu cô ấy, để cho cô ấy cũng bị chịu khổ một chút. . . . .”

“Không cần khách sáo! Có thể nhặt về một cái mạng đã rất vui mừng ! Đến đây, tất cả mọi người ngồi đi !” Lâm Phượng Kiều gọi mọi người ngồi xuống, lại nắm tay Lãnh Mặc Hàn, hết sức hiền lành và dịu dàng nhìn anh, mang theo quan tâm và lo lắng nói: “Tôi nghe Tiểu Nhu nói, em gái của cậu thân thể có chút không thoải mái, cần ăn rất nhiều nhân sâm, đừng lo lắng, trong nhà dì có, cậu muốn cái gì cứ việc cầm đi! Trong nhà của chúng tôi thuốc gì cũng có! Chỉ cần em gái khỏe là được ! Nếu như thân thể cô ấy khỏe rồi, có thể đi lại, cho cô ấy đi đến nhà chúng tôi, phòng của Tiểu Nhu và chị của nó để trống, để cho cô ấy ở chỗ này nghỉ ngơi thật tốt, em gái cậu để cho chúng tôi chăm sóc.”

Lãnh Mặc Hàn nghe nói như vậy, không nhịn được ngẩng đầu lên, trong trong thoáng qua ấm áp, liếc mắt nhìn Lâm Phượng Kiều, hơi lộ ra nụ cười biết ơn, nói: “Cám ơn dì. . . . .”

“Ôi !” Lúc này Chu Trường Dũng cũng đi tới, nhìn Lãnh Mặc Hàn, cau chặt mày nói: “Lãnh tiên sinh, chúng ta không phải gặp qua ở nơi nào?”

Lãnh Mặc Hàn nghe vậy, liền gật đầu, nói: “Đúng vậy. Tiểu Nhu đã từng lên trên núi hái cỏ linh chi, chính là tôi đi theo cô ấy.”

“Ồ. . . . . Mọi người thật có duyên! Quả nhiên là bạn thân! !” Chu Trường Dũng lại nở nụ cười, liền gọi mọi người ngồi xuống, nói: “Đến đây đến đây! ! Mọi người mời ngồi đi, mời ngồi! Lúc nảy làm mọi người hoảng sợ.”

Đám người Lâm Sở Nhai và Tào Anh Kiệt, Trần Mạn Hồng nghe xong, thật sự nhìn vợ chồng Chu Trường Dũng là người hết sức nhiệt tình và thân thiện, liền cũng hơi kềm chế tâm trạng, ngồi trở lại chỗ cũ lần nữa, đôi song sinh đứng ở bên vườn nho, cũng thở phào một hơi, lúc nảy thiếu chút nữa rút súng bắn con súc sinh này! Tô Lạc Hoành vừa ngồi, vẫn có chút kinh ngạc đụng Lãnh Mặc Hàn, đôi tay nắm chặt cánh tay của anh!

“Này !” Lãnh Mặc Hàn rất ghét bỏ vung cánh tay, hất hai tay của anh ra! !

Tô Lạc Hoành lập tức đau lòng nhìn anh, khe khẽ nói: “Người ta sợ mà! Cá này sẽ cắn người!”

Anh nói xong, lại ngồi bên cạnh Tiêu Đồng, đôi tay cũng nắm chặt cổ tay của cô, muốn gọi người bảo vệ anh!

“Này ! Thứ vô dụng!” Vẻ mặt của Tiêu Đồng cũng đầy ghét bỏ vung cánh tay, tức giận nhìn anh, khinh bỉ nói: “Còn dám nói mình anh hùng ở trên máy bay trực thăng để cho người ta nhảy trước! ! Một con cá sấu cũng sợ thành ra như vậy! Anh dám đi vườn thú không? Anh dám không?”

“Tại sao tôi không dám đi vườn thú!” Tô Lạc Hoành cũng tức giận nhìn cô, không nhịn được xé môi, nói: “Đến lúc đó tôi đi vườn thú xem cá sấu, ném cô xuống! ! Tôi xem cô có sợ hay không?”

“Cút!” Tiêu Đồng quát anh!

Tô Lạc Hoành vẫn bị người này ghét bỏ, bị người kia ghét bỏ, anh liền cảm thấy đau lòng nói khẽ: “Lão đại, tại sao còn chưa tới chứ?”

***

‘Phòng tổng thống’! !

Trang Hạo Nhiên nhận được tin nhắn của Tô Lạc Hoành, cho dù là Đường Khả Hinh hay mảnh đất kia, anh đều không chịu nổi! ! Anh lập tức vứt bỏ điện thoại di động, vẻ mặt lộ ra căng thẳng và gấp gáp, nhanh chóng từ trên giường nhảy dựng lên, hai mắt bắn ra ánh sáng mãnh liệt sắc bén, vọt vào phòng tắm, tùy tiện tắm rửa sạch sẽ, không có thổi khô tóc, liền chọn cái áo sơ mi trắng và quần tây màu trắng mặc vào, lại từ trong tủ rút ra một tây trang màu xanh dương nhạt, nhanh chóng mặc vào, tiện tay kéo hoa cài áo ca rô trắng hồng cài trước cổ áo, liền đứng ở trước kính toàn thân, nhìn vóc người mình cao gần 1m90 rất phóng khoáng, hơi sửa sang cổ áo tây trang của mình một chút. . . . .

Điện thoại di động reo lên !

“Ừm! !” Trang Hạo Nhiên đi về phía bên giường, cầm điện thoại di động lên, đáp! !

“Lão đại! !” Tiếng của An An nhanh chóng truyền đến, nói: “Giống như bốn Phó tổng vì mảnh đất kia, cũng chuẩn bị lên đường!”

“Tốt!” Vẻ mặt Trang Hạo Nhiên kích động, vừa đeo đồng hồ tay của mình, vừa căn dặn: “Mọi người chờ mấy người bọn họ ra xe, rải đinh ở phía Tây đường Trung Hoàn chọc lủng bánh xe của bọn họ! Nhớ kỹ, mỗi một km, đâm một lần! !”

“Phốc!” An An ngồi ở bên đó, không nhịn được cười! !

Trang Hạo Nhiên không để ý cô, mà nhanh chóng cúp điện thoại, biết thời gian này, Trang Tĩnh Vũ sẽ dỗ Ân Nguyệt Dung ngủ trưa, thói quen này mấy chục năm đều chưa từng thay đổi, vẻ mặt anh vẫn lộ ra một chút căng thẳng, đi tới bên cửa, thở phào một hơi, mới lén lén lút lút dán sát mặt bên khe cửa, híp mắt Lắng nghe động tĩnh ngoài phòng, giống như không có tiếng ai đi lại. . . . . Đoán chừng tất cả mọi người nghỉ ngơi?

Hai mắt anh lóe lên, quẹo trái quẹo phải, tay không nhịn được nắm khóa cửa, muốn vặn nhẹ. . . . .

“Grâuuu!” Ngoài phòng có tiếng chó sủa!

“Mẹ nó ! Làm tôi sợ muốn chết!” Trang Hạo Nhiên lập tức buông tay, mặt vẫn bị dọa sợ đến có chút tái nhợt, anh cũng là người, mỗi ngày bị đánh gậy golf cũng sẽ đau, sẽ không có con cháu nối dõi, nhất là cái ót này, cách một cánh cửa bị cầu đánh, cũng vẫn cảm thấy tê dại. . . . . Hai mắt của anh lại nhấp nháy, nuốt cổ họng khô khốc một cái, anh cũng không sợ ai, chỉ sợ cha của mình, đó là một người hung ác! !

Khóa cửa mạ vàng nhẹ nhàng vặn ra, cửa nhẹ nhàng yên ắng lặng lẽ mở ra một khe hở. . . . . Trang Hạo Nhiên từ từ thò mặt ở bên khe cửa, mở to hai mắt, thấy bên ngoài phòng khách trống rỗng quả nhiên không có ai, anh lại nuốt một ngụm nước bọt, có chút căng thẳng, cả gan lại mở ra một khe hở. . . . . một chút ánh mặt trời chiếu vào. . . . . người này thật đáng thương, kể từ khi cha của anh phát hiện anh muốn chạy trốn, liền cầm gậy gỗ đóng đinh mỗi cánh cửa sổ gian phòng này, giống như đóng đinh chúa Jesus, ngay cả quạt thông gió toilet cũng đóng đinh, thề không cho một sinh nhỏ chui vào ! ! !

“Không có ai. . . . .” Trên mặt Trang Hạo Nhiên lộ ra một chút hài lòng, liền nhẹ tay nhón chân mà đi ra khỏi phòng, trợn to hai mắt, nhìn cửa phòng ngủ của cha mẹ đã đóng chặt, anh thở phào một cái, không nhịn được nở nụ cười hào hứng, nhanh chóng lách mình muốn đi ra ngoài, không ngờ mới vừa đi qua hành lang thật dài, đi tới phòng khách, ánh mắt trợn lên, thấy Bác Dịch, người vẫn ngồi ở trên ghế sa lon, mặt lộ ra chút kì quái, xem báo chí! !

Trang Hạo Nhiên lập tức dừng bước chân, vẻ mặt lộ ra căng thẳng và sợ hãi bị bán đứng nhìn Bác Dịch! !

Ánh mặt trời thật chói chang ! !

Bác Dịch một mình ngồi ở trên ghế sa lon, đeo tai nghe nhạc, mở tờ báo nhìn một chút, thỉnh thoảng ngẩng đầu lên, liếc Trang Hạo Nhiên một cái. . . . .

Khuôn mặt Trang Hạo Nhiên căng thẳng, dùng một loại nét mặt là anh em đừng ngăn chặn tôi như vậy, là anh rể, anh lại càng không nên ngăn cản tôi, nhìn anh! ! !

Bác Dịch ho khan một tiếng, lại lật một tờ báo, cúi đầu, lẳng lặng xem. . . . .

Hai tròng mắt Trang Hạo Nhiên lóe lên, liếc vẻ mặt kia, trên mặt không đè nén được nụ cười, lại muốn kích động xông ra ngoài, không ngờ anh mới vừa muốn lách mình đi ra ngoài, lại liếc nhìn ba con chó to giống như Quan công, đứng ở trước vườn hoa, trừng mắt tròn xoe nhìn chằm chằm mình, miệng đầy răng nhọn, ở nơi đó thở hà hà hà. . . . .

“Mẹ nó ! Không phải bảo dì Lý mụ cho bọn chúng uống thuốc ngủ rồi sao? Tại sao còn sống vậy ! !” Trang Hạo Nhiên trợn to hai mắt, nhìn ba con súc sinh kia, thật lòng cảm thấy bọn chúng còn đáng ghét hơn Oscar ! ! ! !

Ba con chó to đứng dưới ánh mặt trời, thân hình con chó kia to khỏe giống như con bò, nhìn chằm chằm Trang Hạo Nhiên, giống như anh chính là người mà ông chủ giao chỉ cần ra khỏi cánh cửa này liền cắn chết, ánh mắt lập tức phát ra ánh sáng đáng sợ! !

Trang Hạo Nhiên thật có chút hoảng sợ lui về phía sau một bước, xoay người nhìn Bác Dịch một cái, mới hiểu được anh biết mình không thể ra khỏi cửa này, mới bình tĩnh như vậy! ! !

Bác Dịch lại không nhịn được lật một tờ báo, vừa xem vừa cười. . . . .

Trang Hạo Nhiên thở dốc một cái, vẻ mặt không biết bày ra dạng gì nhìn ba con súc sinh kia, mắt thấy thời gian đã sắp qua rồi, anh gấp đến độ một đầu mồ hôi, hai mắt xoay tròn nghĩ biện pháp thì lại phát hiện sau cái ót có âm thanh gậy golf vung tới, anh xoay người, kinh ngạc há hốc, hoảng sợ đến trợn to hai mắt muốn kêu lên tiếng, lại phát hiện là chị của mình, mặc quần áo thể thao màu đỏ thẫm, xõa đầu tóc dài, lạnh lùng cầm gậy golf, nhìn mình! !

Trang Hạo Nhiên trợn to mắt, căng thẳng nhìn chị! !

“Tránh ra!” Trang Ngải Lâm trực tiếp tự nhiên lạnh lùng, tay cầm gậy golf, đứng tại chỗ, ra lệnh cho em trai! !

Lúc này ánh mắt Trang Hạo Nhiên sáng lên, cúi đầu mới phát hiện bên chân chị gái đặt một trái banh golf, hết sức trắng tinh đẹp mắt, anh không hiểu lại ngẩng đầu nhìn chị, mặc dù nghi ngờ, nhưng vẫn hơi di động thân thể, đi khỏi cây gậy golf. . . . .

“Cho nên nói, cha chịu giao tất cả tài sản đều cho tôi, cái gì cậu cũng không được lòng của ông ấy !” Trang Ngải Lâm không nói hai lời, cũng đã ra bộ dạng tuyển thủ vô địch Olympic, hai tay nắm gậy gofl, mở hai chân, đứng ở bên trái banh, tròng mắt hơi híp, đôi tay chậm rãi lui về phía sau xoay tròn 300 độ, vung lên. . . . .

Bác Dịch cầm tờ báo, híp mắt nhìn người phụ nữ này. . . . .

Trang Hạo Nhiên thật căng thẳng nhìn chị! !

Hai mắt Trang Ngải Lâm bình tĩnh nhìn chằm chằm trái banh trắng tinh, nhá, nhá, nhá, cuối cùng, cô hiên ngang mạnh mẽ nhanh chóng xoay người, vung gây golf, vèo một tiếng, gõ mạnh vào trái anh kia, bay ra ngoài như mũi tên, bộp một tiếng, ngay giữa đầu con chó kia, con chó kia lập tức hôn mê bất tỉnh, nằm ở trên đất! ! !

“Ồ! !” Trang Hạo Nhiên phát ra âm thanh trong cổ họng, vẻ mặt sùng bái nhìn chị, thật vui vẻ thấp giọng gọi: “Chị, em yêu chị ! !”

Bác Dịch cũng xoay người, vẻ mặt kinh ngạc nhìn phía ngoài cửa sổ, con chó kia có thể thật hôn mê! !

Vẻ mặt Trang Ngải Lâm nở nụ cười hả hê, lại nâng gậy golf, híp mắt nhắm chính xác banh golf thứ hai, Trang Hạo Nhiên nhanh chóng đưa tới cho cô, thở dốc một cái, nắm gậy golf, lại nhá đến mấy lần, lại vèo một tiếng, tư thế mạnh mẽ oai vệ xoay người, vung gậy golf lên, bóng lại vèo như mũi tên bay ra ngoài, bộp một tiếng, lại đánh trúng đầu con chó thứ hai, con chó kia lập tức trợn trắng mắt ngất đi! !

“Yes! ! !” Trang Hạo Nhiên hai tay nắm quyền, kích động chạy tới, ôm hôn chị gái! ! ! !

Vẻ mặt Bác Dịch cũng kinh ngạc nhìn cô, suy nghĩ đây là người phụ nữ gì vậy. . . . .

“Tránh ra!” Trang Ngải Lâm cũng rất hài lòng gậy golf của mình, chứng tỏ năng lực của cô, phụ nữ ngực to cũng có năng lực! !

“Tốt! !” Trang Hạo Nhiên trở nên kích động lui về phía sau, mắt nhìn thấy cách mạng sắp thành công, anh thở phào một hơi, nín thở bình tĩnh chờ đợi . . . . .

Trái banh cuối cùng! ! !

Ánh mắt của Trang Ngải Lâm nhíu lại, lại tràn đầy khí thế, hai tay nắm gậy golf kia, chậm rãi vung lên, xoay người 360 độ, muốn dùng sức đánh cho đầu chó nở hoa, cô trầm giọng kêu nhỏ, lập tức vung gậy golf lên, nhắm trái banh golf kia bốp một tiếng đánh ra . . . . . Trang Hạo Nhiên hưng phấn nhìn theo banh kia bay ra bên ngoài, cười thật vui vẻ. . . . .

Ầm! ! Banh đập ngay giữa sợi dây xích chó, không ngờ đứt ra! ! Con chó thứ ba lập tức quay mặt sang, hung ác nhìn Trang Hạo Nhiên! !

Trang Hạo Nhiên và Trang Ngải Lâm đồng thời há hốc mồm, trợn to hai mắt, nhìn con chó kia! !

Bác Dịch ngạc nhiên nhìn ánh mắt của bọn họ, cũng đứng lên, nhìn phía ngoài cửa sổ, nhìn sợ dây xích con chó kia bị đứt, anh lập tức căng thẳng xoay người nhìn bọn họ! !

Trang Hạo Nhiên ôm chặt chị, hoảng sợ đến trên trán chảy mồ hôi nhìn con chó kia hung ác hung ác trừng mắt về phía mình, giống như sắp vươn móng vuốt tới. . . . .

Quả nhiên con chó muốn nhào về phía Trang Hạo Nhiên, sẽ phải vận sức sẳn sàng. . . . .

Đột nhiên lúc này, một bóng trắng như tuyết bay bay, lướt thật nhanh qua trước mặt mọi người, ánh mắt hai chị em Trang Hạo Nhiên hoa lên, quay đầu, không ngờ nhìn thấy mẹ mặc áo ngủ trắng như tuyết, tay cầm một khúc xương to, giống như áng mây, chân trần nhanh chóng chạy đến bên cửa sổ sát đất, nhảy lên ghế sa lon, ném khúc xương ra ngoài xa xa, con chó kia ngửi được mùi xương, lập tức xoay người chạy tới phía bên kia . . . . .

Ân Nguyệt Dung cảm thấy tức giận nhào vào trên ghế sa lon, nhìn hai súc sinh này, chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, cắn răng nói khẽ: “Cho nên nói hai đứa súc sinh các con ngay cả một trứng cũng sinh không được là có lý do đấy! ! Đối phó loại súc sinh này, còn phải tốn đầu óc! ! Còn không cút cho mẹ.”

“Cám ơn mẹ, con yêu mẹ !” Trang Hạo Nhiên chạy như bay qua, liều mạng ôm mẹ, ở trên mặt của bà hung ác hôn một cái, ngay lập tức xoay người xông ra ngoài. . . . .

Chiếc Ferrari màu trắng duy nhất trên thế giới đậu ở dưới ánh mặt trời! ! !

Vẻ mặt Trang Hạo Nhiên kích động nhảy lên xe của mình, lập tức nổ máy xe, mới vừa muốn đạp mạnh chân ga, không ngờ chạy không tới mười mét đường, rầm một tiếng rung chuyển trời đất từ phía dưới truyền đến, xe chi một tiếng, vọt tới phía hồ sen, thiếu chút nữa lao xuống, anh ngạc nhiên cầm tay lái, có chút giật mình dừng xe, đi ra, không ngờ nhìn bánh xe của mình bị đinh sắc bén đâm nổ, anh lập tức biết rõ chuyện gì xảy ra, cắn răng nghiến lợi, ngoác miệng hung tợn kêu: “Tưởng Thiên Lỗi! Anh quá hèn hạ, chuyện như vậy ngươi cũng làm được! ! !”

“Còn không chạy, cha của con sẽ ra tới” Ân Nguyệt Dung nhào tới trước cửa sổ sát đất, nhìn về phía con trai gấp gáp gào lên ! !

Trang Hạo Nhiên gật đầu một cái, lập tức nhanh chóng cách xe của mình, nhắm đường lớn cây phượng xông thẳng ra ngoài . . . . .

“Hạo Nhiên. . . . .” Một giọng nói nhẹ nhàng êm dịu vang lên ở trước mặt.

Trang Hạo Nhiên dừng bước chân, sững sờ ngẩng đầu, không ngờ nhìn thấy Giai Giai mặc váy dài trắng tinh bay bay, tay cầm túi hành lý, đang nở nụ cười xinh đẹp hấp dẫn, thật dịu dàng nhìn mình. . . . . Anh hơi giật mình. . . . .

Lúc này, cuối mùa thu, cây phượng một màu xanh ngắt, gió thổi tới mang theo một chút mùi hoa phượng sắp nở ra.

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!