You dont have javascript enabled! Please enable it!

Người tình nhỏ bên cạnh Tổng Giám đốc-Chương 1124

Chương 1124: ĐỐI LẬP

Người trong thôn, từng người đều nghe nói con rể của ông Chu đến, trong thôn cũng có rất nhiều người rối rít đi sang xem náo nhiệt!

Trước cửa lớn nhà họ Chu, càng lúc càng có nhiều ông chú, ông bác tới uống một ly, cái từng cái bàn vuông ghép lại, đặc sản hoang dã miền núi từ từ đưa lên bàn, canh Long độn tươi ngon sôi cuồn cuộn nóng hổi đặt ở giữa, mấy công nhân cầm xẻng, nở nụ cười cắm mạnh xuống mặt đất tại cây nhãn long, không ngừng xúc đất, cuối cùng moi ra một bình rượu nho lâu năm, năm không dài, cũng chôn bảy tám năm thôi, bên này khách chen chúc cũng rối rít cùng Chu Trường Dũng và mấy Phó tổng mời rượu nhau! !

Lúc đầu Lãnh Mặc Hàn còn ngồi được, nhưng anh ngẩng đầu lên, nhìn Chu Trường Dũng lại xưng anh em và vỗ vai Lâm Sở Nhai, lại giơ một ly rượu muốn uống với anh, một ông chú bác khác cũng rối rít đứng lên, muốn bưng ly rượu uống với Tô Lạc Hoành, anh liền sợ hai người này thật uống rượu say ở trong nhà người ta ngủ mấy ngày, liền đứng lên, hết sức khiêm tốn lễ phép cười nói: “Ông Chu, chúng ta ăn trước chút ít món ăn, rồi uống rượu tiếp, hai người này có chút say không chịu nổi. . . . .”

“Nào ! ! ! !” Chu Trường Dũng la lớn một tiếng, nâng ly nhìn Lãnh Mặc Hàn cười to nói: “Việc mua, kết giao bạn bè tại trên bàn rượu, lời thật không thể thật, nói dối không thể nói dối! Không có chuyện say không chịu nổi, chỉ có chuyện không muốn uống ! ! Đến đây đến đây! Mọi người cầm rượu nho uống cùng mấy vị Phó tổng đi! ! Đã nói rồi, uống say, nhà họ Chu tôi phục vụ! ! !”

“Tốt!” Mấy người trong thôn, rối rít giơ rượu nho lên, muốn kính Lâm Sở Nhai và Tô Lạc Hoành, Lãnh Mặc Hàn rối rít có chút khó khăn đi tới, thay hai người anh em chống đỡ, muốn tạm thời lấy trà thay rượu, Trương Hoa nhìn Lãnh Mặc Hàn, cũng ngồi ở trong đám người thật thà cười nói: “Lãnh Phó tổng làm sao lại giống tôi lúc đó đến nhà vậy! ?”

Tiểu Nhu nhìn Lãnh Mặc Hàn đứng lên, muốn cùng các chú, bác cụng rượu, cô lập tức đau lòng đứng lên, đi tới bên cạnh cha, vội vàng gọi: “Cha! Không nên uống! !”

“Nói bậy! ! Không uống?” Chu Trường Dũng lại nâng một ly rượu, muốn cụng với Lãnh Mặc Hàn, hào sảng nói: “Lãnh Phó tổng, cám ơn cậu đã cứu Tiểu Nhu chúng tôi! ! Hôm nay nhà họ Chu gia mời rượu, uống hay không uống?”

“Cha!” Tiểu Nhu lại muốn tới ngăn cản, lập tức bị chú, bác kéo ra! !

Lãnh Mặc Hàn đứng ở trước mặt của Chu Trường Dũng, nhìn người đàn ông trung niên trước mặt, mặt mũi hồng hào, tinh thần sáng láng, dáng vẻ rất có thử thách, không thể làm gì khác hơn là nhắm mắt, cung kính cười nhận lấy rượu, nói: “Uống!”

“Tốt! ! !” Mọi người trong thôn rối rít vỗ tay nở nụ cười! !

Tô Lạc Hoành cùng Lâm Sở Nhai, Tào Anh Kiệt mấy người lập tức trợn to hai mắt, nhìn Lãnh Mặc Hàn, anh quả thật có chút say không chịu nổi. . . . .

Lãnh Mặc Hàn cầm ly rượu phát ra màu vàng óng, suy nghĩ một chút, ngay lập tức khuôn mặt căng thẳng, giơ lên, uống một ly vào trong miệng, còn chưa nuốt xuống, cả người cũng cảm giác rượu này giống như ngọn lửa, từ cổ họng chạy thẳng xuống bụng dưới của mình, ùng ùng thiêu đốt, hơi rượu đốt xong lại xông lên, thẳng tới lồng ngực và đại não, cả người như bị người đánh trúng, thiếu chút nữa mắt hoa, anh lập tức vận sức đứng vững bước chân, cũng đã có chút chao đảo lắc lư, không ngờ rượu này lợi hại như vậy! ! !

“Lãnh Phó tổng!” Trương Hoa đã nhanh chóng khách sáo đi tới, đỡ anh, cười nói: “Anh hoàn hảo chứ? Kim Ngọc Mãn Đường của cha vợ tôi cũng không uống dễ đâu! !”

Lúc này Tiểu Nhu cũng đau lòng gấp gáp đi tới, trợn to hai mắt, nhìn anh căng thẳng hỏi: “Anh còn tốt chứ?”

Lãnh Mặc Hàn miễn cưỡng đứng thẳng người, khẽ mỉm cười, cảm giác đầu choáng váng mơ hồ, nhưng vẫn gật đầu một cái, nói: “Tốt. . . . .”

“. . . . .” Tiểu Nhu lại căng thẳng nhìn anh.

“Này ! ! Tiểu Nhu! ! Đừng nói nhiều! ! Đàn ông uống rượu! Phụ nữ xen vào làm gì!” Ông chú, bác kéo Tiểu Nhu ra, sau đó mọi người lại nâng rượu nho, muốn kính rượu mấy Phó tổng, không khí lập tức nóng lên, mấy người phụ nữ Tiêu Đồng và Trần Mạn Hồng, chen chúc trong đám người, cũng rối rít không có cách nào, Nhã Tuệ cũng không lo cho Lâm Sở Nhai nữa, cũng vươn tay ôm nhẹ Đường Khả Hinh, biết cô đã đói bụng, liền gắp từng miếng thịt dê nướng cho cô !

Đường Khả Hinh thật sự đói bụng, cố tình cái mũi của cô nhạy bén hơn so với người khác, lúc nảy vừa thịt dê nướng vừa canh cá, cô ngửi được đã rất đói bụng thèm ăn, rốt cuộc bây giờ có cơ hội lên bàn, cô liền vội vàng há miệng ra, để cho Nhã Tuệ đút thịt dê nướng cho mình ăn, ăn từng miếng từng miếng, lập tức phát hiện mứt hoa hồng nướng thịt dê thật sự quá mềm mại thơm ngon, cô vừa nhai da dê giòn giòn, vừa nói ăn thật ngon, lập tức tự mình theo mùi thơm, tay sờ đến cái muỗng trước bàn, múc canh Long Độn nhân sâm nóng cuồn cuộn uống một ngụm, lập tức phát hiện thịt dê này và canh cá kết hợp với nhau, quả thật chính là món ngon trong thiên hạ, cô liền không kịp chờ đợi, ngẩng đầu lên, mở to hai mắt rời rạc, vội vàng và kích động nắm tay Nhã Tuệ, nói: “Em muốn uống rượu! Em ngửi được mùi rượu nho !”

Nhã Tuệ cố ý mím chặt đôi môi, nhịn cười nhìn Đường Khả Hinh, con bé này từ nhỏ đến lớn đụng phải món ngon, liền không dừng được miệng, suy nghĩ một chút, nhưng vẫn cẩn thận nói: “Cô có thể uống rượu không? Bác Phúc không có căn dặn !”

“Uống một chút không sao cả!” Đường Khả Hinh xin, ở trước món ngon như vậy, vị giác bị kích thích đến cực điểm.

Nhã Tuệ suy nghĩ một lúc, ngay lập tức bật cười rót một ly rượu cho cô, đưa đến bờ môi cô.

Đường Khả Hinh nhanh chóng cúi đầu uống một ly, chợt cảm thấy này nho Muscat ủ thành rượu nho, mặc dù thể rượu hơi yếu, nhưng bởi vì ủ tốt, độ chua và cồn kết hợp hết sức hoàn mỹ, bay ra mùi thơm hoa hồng và nấm thông, kèm theo thức ăn ngon trước mặt, hết sức sung sướng như tiên, cô lập tức cảm giác món ăn Trung Quốc phối hợp với rượu nho, thật ra có thể phát ra cảnh giới tối cao ở các đất nước khác ! ! Cô gần như nở nụ cười cảm động, tay lại níu áo Nhã Tuệ, nói: “Em còn muốn ăn thịt dê nữa ! Miếng sống lưng dê!”

Nhã Tuệ cố ý nhìn cô một cái, mới tiếp tục gắp miếng thịt dê nướng cho cô, lúc này Tiểu Nhu cũng nhanh chóng đi tới, vội vàng chăm sóc quản lý và Khả Hinh, xem bạn bè tốt thích ăn cái gì, cũng đưa đến trong miệng của cô, Tiêu Đồng ngồi ở trước bàn đông đúc náo nhiệt, nhưng vẫn giữ vững một chút bình tĩnh, kéo Tô Lạc Hoành qua, có chút gấp gáp nói: “Này! ! Lúc nảy Sở Nhai để cho người kéo cá sấu ra ngoài, sẽ không có chuyện gì chứ? Tổng Giám đốc Tưởng cũng là người chúng ta có thể tùy tiện xúc phạm sao? Nếu như cắn người thật thì sao?”

“Sợ cái gì?” Tô Lạc Hoành cũng nâng ly rượu, biến thành người nhà giàu một giây, quay mặt sang nhìn Tiêu Đồng, cũng hào phóng trợn to mắt, nói: “Chặn lại thì chặn lại! ! Là con người thì sẽ chạy trốn! Nếu không dùng hai cái chân để làm gì? Nếu như thật không chạy, ăn hết đi ! ! !”

Lời nói này rất khí phách, ngôn ngữ này rất mạnh mẽ ! !

“Anh đùa gì thế?” Tiêu Đồng vươn tay đánh mạnh bờ vai của anh một cái, kêu to lên: “Hù chết thì làm sao ?”

“Hù chết cũng không cần sống! !” Tô Lạc Hoành nói xong, lại nâng ly ngẩng đầu nhìn các ông chú, bác lại muốn vây quanh Lãnh Mặc Hàn, anh có chút hoảng sợ kêu lên: “Khi nào lão đại tới vậy? Sẽ không để Giai Giai quấn lấy chứ? Tác phong của anh ấy, không chừng có chuyện!”

Đường Khả Hinh mới vừa cắn miếng thịt dê vào miệng, nghe những lời này, lập tức trợn to hai mắt, cảm giác không biết ăn có mùi vị gì. . . . .

“Ôi chao, sẽ không !” Tiêu Đồng nhìn Khả Hinh một cái, lại nắm chặt điện thoại di động, vừa dùng ánh mắt ra hiệu cho Tô Lạc Hoành che miệng xấu của anh, vừa bấm điện thoại di động của Trang Hạo Nhiên. . . . .

Nhã Tuệ cũng ngồi ở một bên, liếc Đường Khả Hinh một cái.

Đường Khả Hinh không nói gì, chỉ thật im lặng ăn thịt dê, nhai nhai, nhớ tới sau khi mình thi đấu xong, cũng không có gặp anh, thậm chí không biết được một chút tin tức của anh. . . . .

Tiêu Đồng gọi điện thoại di động cho Trang Hạo Nhiên, nhưng mã số reng reng reng vang dội, không có ai nghe, cô cũng không khỏi mất hồn nói: “Tại sao không nghe điện thoại chứ?”

“Nhất định là đi cùng Giai Giai rồi!” Lâm Sở Nhai uống rượu vào, ăn ngay nói thật, bị Nhã Tuệ đánh mạnh một cái, anh mới ngượng ngùng.

Đường Khả Hinh thở ra một hơi, theo mùi rượu, lại cầm một ly rượu, uống vào, mùi rượu bay lên, cảm giác ngực dâng lên một nổi chua xót khó hiểu, làm cô lập tức cảm thấy có chút choáng váng, liền ngẩng đầu nở nụ cười dịu dàng, nói: “Mọi người từ từ ăn, đột nhiên quá nhiều người, tôi có chút không thở nổi. . . . . Tôi đi vào trong vườn nho một chút. . . . .”

Mọi người cùng nhau im lặng nhìn cô.

“Khả Hinh. . . . .” Tiêu Đồng đau lòng gọi cô.

“Tôi không sao. . . . .” Đường Khả Hinh mỉm cười, Nhã Tuệ cũng vội vàng đứng lên, đỡ thân thể của cô, đau lòng nói: “Tôi đi cùng cô. Phong cảnh nơi này quả thật rất đẹp. . . . . Khắp vườn nho, đều kết trái rất to. . . . .”

Hai mắt Đường Khả Hinh xoay tròn, nghe nói như vậy, khẽ mỉm cười, chậm rãi xoay người, được Nhã Tuệ nâng đở, đi khỏi bàn, hai người đi qua cây nhãn già trăm năm, đi chưa vài bước đường, cũng đã đứng trước khu vườn nho giữa ruộng bậc thang. . . . . Một trận gió thổi qua, vườn nho mênh mông bát ngát, giống như tấm thảm màu xanh lá, bày ra ở dưới ánh mặt trời chói chang, quả màu tím to lớn, từng quả óng ánh trong suốt, có thể cảm giác nước đêm qua tưới mát. . . . .

Đường Khả Hinh quấn xong khăn choàng màu đen ở trên vai mình, đề phòng một chút lạnh lẽo, mở hai mắt rời rạc nhìn một mảnh trắng xóa trước mặt, trong đầu lại xuất hiện từng khu vườn nho mênh mông màu xanh biếc, nơi đó có rất nhiều hoa nhỏ màu đỏ, vàng, xanh, bay lên không khí tự do mà thượng đế trao cho mỗi loại sinh linh, sáng sớm khi tỉnh lại, có thể cảm nhận lớp lớp sương mù, giống như người yêu thật dịu dàng ôm lấy, ôm ắp mảnh vườn nho. . . . .

Ở trong khu rừng nho có hai bóng người, theo mảnh đất yên tĩnh trong lành, lần đầu tiên hai trái tim dựa sát vào chung một chỗ như thế, tiếng chuông xe đạp vang lên leng keng leng keng, thậm chí có người đàn ông rất đẹp trai, đi theo sau lưng cô bé kia, nở nụ cười còn sáng lạn hơn ánh mặt trời, nói: “Tiểu thư, xin hỏi cô tên gì, cần đưa cô một đoạn đường không?”

Đường Khả Hinh nở nụ cười, cười thật dịu dàng, cúi đầu, cảm giác cô đơn trống vắng nhớ nhung tràn lên, lại xen lẫn mấy phần cảm động và ngọt ngào, không khỏi nhớ đến hai người ngồi ở trong xe buýt, anh mặc áo sơ mi trắng và quần tây dài đen, tựa vào bên cạnh bả vai của mình, nở nụ cười cũng có chút ngượng ngùng, cuối cùng lại dùng cánh tay to lớn, ôm chặt thân thể của mình, rất cảm tính, thâm tình hôn mình, vòng tay cũng càng lúc càng tràn đầy cưng chiều, khi đó phong cảnh ngoài cửa xe thoáng qua thật nhanh, nhưng nụ hôn kia vẫn tồn tại vĩnh viễn. . . . .

Một giọt nước mắt, chậm rãi chảy xuống. . . . .

Cô cúi xuống, im lặng vươn tay, lau nhẹ nước mắt của mình.

“Khả Hinh. . . . .” Nhã Tuệ đau lòng gọi cô.

Kể từ khi Đường Khả Hinh bắt đầu thi đấu, cô liền một đường cắn chặt răng, chống đỡ đến ngày hôm nay, trong lòng chất chứa đầy nhớ nhung và thương yêu người kia, chỉ sợ mình té ngã, người đàn ông trong lòng sẽ gặp vận rủi nặng nề hơn, thế nhưng loại cảm giác cô đơn một mình, thật rất mệt mỏi. . . . . rất mệt mỏi. . . . . Hôm nay mắt còn không nhìn thấy, có lẽ kiếp này cũng không nhìn được khuôn mặt của anh nữa, thích nhất đôi mắt hấp dẫn của anh tràn đầy nụ cười sáng lạn. . . . .

Cô nghĩ tới đây, càng đau lòng rơi lệ từng hồi. . . . .

“Khả Hinh. . . . .” Nhã Tuệ hiểu rõ, liền nhẹ kéo thân thể của cô, gấp gáp nói: “Cô đừng như vậy. . . . . Thi đấu xong, mọi người có thể mãi mãi ở bên nhau. . . . . Hôm nay quả thật anh ấy không nên tới. . . . .”

“Em không có chờ anh ấy. . . . .” Đường Khả Hinh vươn tay lau nhẹ nước mắt trên mặt, mới dịu dàng nghẹn ngào nói: “Em và anh ấy vẫn là hai đường thẳng song song trên thế giới, vốn không có cơ hội gặp nhau, nhưng liều mạng xông qua chướng ngại đi cùng với nhau. . . . . Em biết ơn mỗi lần gặp nhau với anh ấy. . . . . Anh ấy có trách nhiệm của mình, em có sứ mạng của em, trải qua cuộc thi đấu rượu đỏ, mới thấu hiểu thật sâu, cuộc sống không chỉ có anh có em, em có anh, còn có rất nhiều, rất nhiều người, rất nhiều, rất nhiều trách nhiệm cần chúng ta đi hoàn thành. . . . . Em là tuyển thủ, anh ấy là Giám Khảo chính, vận mệnh của chúng tôi, nhất định phải đối lập. . . . . Có thể sẽ mãi mãi đối lập. . . . .”

Nhã Tuệ chăm chú nhìn cô.

Hai mắt Đường Khả Hinh rưng rưng, lại loé lên ánh sáng kích động, giống như có thể ở trong vườn nho đất nước xa xôi kia, nhìn thấy người đàn ông mặc áo sơ mi trắng, xoay người nhìn mình nở nụ cười thâm tình, trái tim của cô chợt đau nhói, nhưng vẫn hít thật sâu nói: “Nếu số mạng đã được định sẳn từ lâu, giữa chúng tôi là đối lập . . . . . Như vậy em chấp nhận vì hoàn thành giấc mộng của anh ấy, mãi mãi đối lập, mãi mãi chờ đợi. . . . . Chỉ mong lúc mắt của em khôi phục ánh sáng, có thể nhìn thấy được người em yêu, đã được hạnh phúc. . . . . Điều này không uổng cả đời em cố gắng muốn làm một chiếc ô che mưa phùn. . . . .”

Nhã Tuệ nghe nói như vậy, hai mắt không khỏi rưng rưng, không nhịn được đi tới, nhẹ nhàng kéo chặt hai cánh tay của bạn thân, đau lòng nghẹn ngào nói: “Thật không biết, tại sao Thượng Đế muốn giày vò hai người các người như vậy. . . . .”

Đường Khả Hinh nghe nói như vậy, không nhịn rơi lệ, thật lòng nói: “Chúng tôi cũng tuân theo ý thượng đế đi cùng nhau, nên Thượng Đế cho chúng tôi bao nhiêu thử thách, chúng tôi cũng nhất định sẽ chịu đựng nổi, như vậy lúc tiếng chuông giáo đường vang lên, mới không thẹn với xa cách và cố gắng tịch mịch, em sẽ. . . . Vẫn luôn chờ đợi. . . . . Cho đến ngày sinh mạng chung kết, linh hồn cũng tuyệt đối không phản bội anh ấy. . . .”

“Như vậy không được đâu…! !” Chu Trường Dũng ở đầu kia đang cầm ly rượu, kích động nhìn về phía đám người Lâm Sở Nhai và Tô Lạc Hoành, cười kêu lên: “Mấy Phó tổng đùn đẩy như vậy, lâu xuống như vậy, món ăn cũng ăn đến một nửa, mỗi người các cậu mới uống một ly! ! Như vậy làm sao gọi là anh em! ! Tô Phó tổng vẫn còn chưa dính giọt rượu nào đấy!”

“Đúng vậy! ! !” Mấy ông chú, bác trong thôn cũng tiếp tục nở nụ cười nói: “Như vậy mọi người, ai có thể làm con rể của ông Chu chúng tôi?”

Đám người Tô Lạc Hoành lập tức ngượng ngùng. . . . .

“Không nên nói chuyện lung tung ! !” Tiểu Nhu đứng ở nơi đó dậm chân, vội vã gọi: “Không phải như thế! Bọn họ đều là cấp trên và đồng nghiệp của cháu ! !”

Lãnh Mặc Hàn đứng ở nơi đó, uống gần 3 ly, người đã hỗn loạn, nhưng vẫn cố gắng đứng vững chân, hai mắt đã có chút mơ hồ không rõ. . . . .

Đường Khả Hinh và Nhã Tuệ nghe được Tiểu Nhu nói như vậy, cũng không nhịn được phì cười, xoay người đi trở về, lại tới trước chỗ ngồi. . . . .

“Không được, không được, không được! Mặc kệ hôm nay là thân phận gì, Kim Ngọc Mãn Đường này phải làm đi!” Chu Trường Dũng nói xong, đột nhiên hai mắt lóe lên, thừa dịp có men say, kích động phóng khoáng kêu lên: “Trong thôn chúng tôi có một quy củ! ! Nếu trốn rượu nhất định phải bị phạt! Người đâu, bịt kín mắt của Tiểu Nhu, để cho nó tự mình chọn! ! Đưa tay bắt được người nào, vòng thứ nhất hôm nay người đó làm 30 ly rượu trước ! !”

Đám người Lâm Sở Nhai nghe xong, hoảng sợ đến sắc mặt tái nhợt, đều không dám nói chuyện. . . . .

Lãnh Mặc Hàn cũng lập tức chớp mắt, không có chủ ý.

“Cha! Không nên như vậy! Uống 30 ly này, bọn họ sẽ không về được đâu !” Tiểu Nhu không chịu, gấp gáp nhìn cha! !

“Không về được, nhà họ Chu phục vụ ! ! !” Chu Trường Dũng không nói hai lời, liền sai người lấy miếng vải đen mỏng . . . . .

Lúc này Đường Khả Hinh cảm giác xung quanh náo nhiệt hò hét, cũng biết đám người Tô Lạc Hoành không chịu nổi, hai mắt của cô lóe lên, nhanh trí, trực tiếp đi lên trước, mỉm cười nói: “Không cần lấy miếng vải đen! ! Ánh mắt tôi thật không nhìn thấy! Hãy để cho tôi chọn! Chọn tới người nào, người đó sẽ phải uống rượu kia, không được từ chối !”

“Thật sao! !” Chu Trường Dũng cười nhìn về phía Đường Khả Hinh! !

“Thật! !” Đường Khả Hinh cười khẽ gật đầu.

“Tốt! ! Đám người trẻ tuổi trong thôn và mấy Phó tổng sắp xếp cho tôi đi! ! Bắt được người nào, người đó sẽ phải uống…, không được từ chối ! !” Chu Trường Dũng nở nụ cười.

Lời này vừa nói ra, đám người trẻ tuổi trong thôn, bao gồm đám người Trương Hoa, tất cả đều rối rít nở nụ cười đứng đó, đám người Lãnh Mặc Hàn và Tô Lạc Hoành cũng bị đẩy qua, đứng chung một chỗ, đều rất căng thẳng nhìn Đường Khả Hinh, thậm chí âm thầm gọi: “Khả Hinh. . . . .”

Đường Khả Hinh cười khẽ, đứng ở trong đám người, biết mặt mình nhìn rất nhiều người trong thôn, hai mắt cô khẽ chớp, dịu dàng lóe lên, giương nhẹ cánh môi hồng, từ từ bước lên trước. . . . .

Mấy thanh niên trong thôn và đám người Tô Lạc Hoành cũng lo lắng nhìn cô, đang nóng lòng chờ đợi thì Lâm Sở Nhai mới căng thẳng mở miệng nói chuyện, bả vai lại bị người nắm chặt, anh ngạc nhiên quay đầu, nhìn người kia, lập tức con ngươi trừng to! !

Anh ra hiệu cho Lâm Sở Nhai không nên mở miệng, mà khẽ nở nụ cười dịu dàng, hai mắt hơi lộ ra ánh sáng thâm tình, đi về phía cô gái trước mặt. . . . .

Đường Khả Hinh cũng khẽ nở nụ cười dịu dàng, cất bước đi tới. . . . .

Rốt cuộc hai người ở trước mắt bao người, đứng cùng nhau, đối diện lẫn nhau . . . . .

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!