You dont have javascript enabled! Please enable it!

Người tình nhỏ bên cạnh Tổng Giám đốc-Chương 1150

Chương 1150: VÔ DỤNG

Sáng sớm mười giờ, ánh mặt trời nhiệt liệt chiếu xuống, cỏ lau nhuộm sắc vàng, lay động hết sức sinh động.

Lãnh Mặc Hàn hướng một con đường đông quê hoang vắng khác trở lại nhà họ Chu, vẫn đắm chìm trong tất cả trong cảm xúc chia tay với Tiểu Nhu, khi anh một mình đứng ở giữa đường, nhìn dãy núi xanh thẳm kéo dài tận phương xa, tầng tầng lớp lớp, giống như hợp thành nổi nhớ nhung người kia thật sâu, khuôn mặt kiên nghị của anh trầm tĩnh lạnh lùng, đón gió dịu dàng mát mẻ, nhớ tới Tiểu Nhu mới vừa rồi ở trên xe, nhìn mình khóc vẫy tay, nói câu em yêu anh, không nhịn được. . . . . Anh khẽ cúi đầu nở nụ cười. . . . .

Trái tim giống như nhộn nhạo một chút ngọt ngào, loại cảm giác này quá kỳ diệu.

Bản thân Lãnh Mặc Hàn cũng bị loại cảm giác này làm cho hơi có chút ngượng ngùng, cúi đầu mỉm cười, lại nặng nề thở dài, tiếp tục đi dọc theo con đường đồng quê hoang vắng thật dài đi về phía trước, vừa đi vừa vẫn nghĩ tới Tiểu Nhu. . . . .

Toàn bộ thế giới giống như hoàn toàn yên tĩnh, núi xa xa, đồng ruộng mênh mông bát ngát, giống như ngoại trừ gió mát trong lành, chỉ có bóng dáng màu đen từ từ đi xa. . . . .

Đang lúc này. . . . .

Trên con đường đồng quê gập ghềnh nơi xa giống như truyền đến âm thanh đoàn xe, tràn đầy khí thế chạy tới bên này. . . . .

Từ trước đến giờ Lãnh Mặc Hàn cảnh giác rất cao, anh nghe âm thanh này vang lên, mặt của anh lập tức căng thẳng, hơi nhấc chân từng bước từng bước thối lui đến ven đường đồng quê, cho đến khi đứng ở một chỗ ven, theo bản năng đưa lưng về phía phương hướng đoàn xe, cảm thấy đoàn xe kia sắp ùng ùng lái tới, anh khẽ cúi đầu, nghiêng mặt, chỉ chừa một chút góc độ, ngắm nhìn tình huống ven đường. . . . .

Không lâu! !

Quả nhiên gần mười mấy chiếc xe Mercedes màu đen, mênh mông cuồn cuộn giống như quân đội lái tới bên này, xe dẫn đầu là chiếc Rolls-Royce màu đen phiên bản dài, thiên sứ nhỏ bạch kim dưới ánh mặt trời chiếu lấp lánh, phát ra ánh sáng chói mắt ! !

Tưởng Vĩ Quốc ngồi ở sau xe, hơi lộ ra nụ cười nghiêng mặt nhìn về phía chủ tịch hiệp hội rượu đỏ nói: “Nghe nói chỗ cách khách sạn chúng tôi không xa, có một nơi mảnh đất phong thổ vô cùng giống với Bordeaux, tôi cũng cảm thấy hết sức kinh ngạc, nhưng không ngờ đến tin tức của chủ tịch tiên sinh nhanh nhạy như thế. Thật sự vô cùng thán phục!”

Chủ tịch hiệp hội rượu đỏ ngồi ở bên cạnh Tưởng Vĩ Quốc, cũng khẽ nở nụ cười, dùng giọng nói hơi lộ ra nhiệt tình, nói: “Từ trước đến giờ người Pháp chúng tôi hết sức si mê đối với rượu đỏ Bordeaux, hơn nữa có được vùng đất thần kỳ, cảm thấy hết sức kiêu ngạo. Bởi vì bọn chúng là món quà thượng đế ban cho chúng tôi, bản thân chúng tôi đều cho rằng, trên thế giới này, không thể nào có được một vùng đất giống như Bordeaux, cũng sẽ không tái tạo lại nữa. Nhưng thời gian ở trong nước chúng tôi có thể nghe thấy có một mảnh đất này, tự nhiên cảm thấy hết sức thần kỳ và kinh ngạc! ! Nếu như mảnh đất này thật sự có ở Trung Quốc, nhất định sẽ đưa tới sự thay đổi của ngành công nghiệp rượu vang trên thế giới!”

Tưởng Vĩ Quốc nghe nói như vậy, lại hơi nở nụ cười, lại nâng nhẹ mí mắt, liếc về phía Trang Tĩnh Vũ vẫn đang ngồi im lặng, từ lúc đầu đến giờ, vẫn im lặng, giống như có chút tâm sự nặng nề, vẻ mặt của ông liền hơi lộ ra không vui, trầm giọng gọi: “Tĩnh Vũ”

Trang Tĩnh Vũ vẫn ngồi ở bên cửa xe, hai mắt khẽ thoáng qua một chút căng thẳng, nhớ tới sáng nay mới vừa cùng Giai Giai đánh cờ xong trở lại khách sạn, liền nhìn thấy Tưởng Vĩ Quốc đang đi cùng cả đám thành viên rượu đỏ hiệp hội, bao gồm Vitas, Laurence, còn có bà George vân vân, tràn đầy khí thế đi ra khách sạn, đang muốn đi đến nhà của ông chủ vườn nho họ Chu, ông còn chưa kịp hỏi xảy ra chuyện gì, cũng đã bị Tưởng Vĩ Quốc kêu cùng nhau lên xe, chuẩn bị lên đường.

“Tĩnh Vũ! ! !” Giọng gọi hơi cao từ bên trong buồng xe vang lên!

Thư kí trưởng lập tức từ ghế lái phụ quay đầu lại, nhìn Trang Tĩnh Vũ.

“À!” Lúc này Trang Tĩnh Vũ mới hơi nở nụ cười, vươn tay nhẹ nhàng sửa sang lại tây trang, nhìn Tưởng Vĩ Quốc.

“Nghĩ cái gì, dáng vẻ kia! ?” Tưởng Vĩ Quốc nhìn Trang Tĩnh Vũ, nhàn nhạt hỏi.

“À. . . . .” Vẻ mặt Trang Tĩnh Vũ lập tức lộ ra mấy phần xin lỗi, lại cố làm ra vẻ nhẹ nhõm nở nụ cười, nhìn Tưởng Vĩ Quốc và chủ tịch hiệp hội giải thích nói: “Thật ra tôi. . . . . Không quá tin trong nước chúng ta sẽ có mảnh đất thần kì có điều kiện tự nhiên giống như Bordeaux, bởi vì điều này căn bản cũng không phù hợp logic vỏ quả đất. Mặc dù Trung quốc chúng ta đất rộng người đông, những thứ đặc sắc có rất nhiều. Nhưng Bordeaux đúng là một mảnh đất bí ẩn hấp dẫn. Rất không có khả năng tái tạo lại.”

Chủ tịch hiệp hội rượu đỏ nghe nói như vậy, khẽ mỉm cười.

Tưởng Vĩ Quốc cũng từ chối cho ý kiến, cuộc đời của ông chưa từng có không thể nào, chỉ thấy ông hơi lộ ra thái độ chắc chắn, nói: “Có thể tái tạo hay không, đi tới đó nhìn một chút sẽ biết thôi ! !”

Đoàn xe từng hồi chạy qua, phất lên một chút bụi bặm màu đen trên con đường đồng quê ! !

Lãnh Mặc Hàn chờ đoàn xe chạy qua, lúc này mới ngẩng đầu lên, nhìn mười mấy chiếc xe Mercedes ở phía trước, đưa mắt tập trung chú ý nhìn bảng số xe, không phát hiện có khác thường, nhưng vẫn cảm thấy có chút không ổn, hai mắt anh hơi xoay tròn, tay chậm rãi nắm thành quả đấm, muốn gọi điện thoại bảo trợ lý cùng đám người Đỗ Uy nghiêm túc kiểm tra, nhưng bởi vì tới nơi này hai ngày, đám người Đỗ Uy vì an toàn của Đường Khả Hinh, khởi động vệ tinh quấy nhiễu hệ thống, cho nên ngoại trừ mã số đặc biệt của đám người Đường Khả Hinh, điện thoại di động cùng các thiết bị truyền tin gần như đều vô dụng!

Nghĩ tới đây! !

Lãnh Mặc Hàn lập tức bước nhanh hơn, hơi nhanh chóng rẽ con đường nhỏ, chạy về phía nhà họ Chu ! Muốn tới đó để kiểm tra lại tình hình !

Lúc này, vào giữa trưa, rất nhiều đứa bé trong thôn, rối rít chạy ra ngoài chơi, thậm chí cùng đi theo mẹ ba đến nhà họ Chu, đến vườn nho làm việc vặt, nhưng có một bé trai, mới vừa hết sức cao hứng bừng bừng muốn chạy trốn qua hố nhỏ, chạy vào vườn nho, lại nghe được tiếng chuông điện thoại di động vô cùng dễ nghe, mắt to của nó chợt sáng lên, xoay người, thật tò mò nhìn khắp xung quanh xem tiếng chuông từ nơi nào truyền đến. . . . .

Nhìn xung quanh! !

Không ngờ đứa bé trai này phát hiện tiếng chuông điện thoại di động này truyền từ một đống đất nhỏ trên mặt đất, bên trên đống đất nhỏ còn cắm một cây que gỗ, nó liền thật tò mò chạy tới, ngồi xổm người xuống, đưa hai tay ra đào đào, không ngờ bị nó lật ra một điện thoại di động, ánh mắt của đứa bé trai này sáng lên, rất vui vẻ lập tức giơ điện thoại, vẫy tay kêu to: “Mẹ! ! Con đào được một cái điện thoại di động! !”

Lúc này, một người mẹ đứng ở trên giàn nho, đang dùng túi nhỏ trong suốt cuốn lấy quả nho đầy đặn, nghe được con trai gọi như vậy, cô liền xoay người, nhìn con trai đang vui vẻ tay cầm một chiếc điện thoại di động màu đen nhìn mình vẫy tay, cô lập tức nói: “Điện thoại di động này đào được trên đất của ông Chu, con mau đưa về nhà ông Chu đi!”

“Ồ ồ ồ! !” Bé trai nghe xong lời này, cũng ngoan ngoãn, lập tức cầm điện thoại di động, giống như con khỉ nhảy nhót chạy về phía nhà họ Chu! !

Lúc này! !

Lãnh Mặc Hàn đã trở lại trước sân nhà họ Chu, nhìn thấy đám người Lâm Sở Nhai và Tô Lạc Hoành, biết chuyện anh và Tiểu Nhu đều hết sức vui vẻ, nhất là Chu Trường Dũng, càng cười ha ha, rất hả hê, rất hài lòng vươn tay, kéo mạnh bả vai người con rể này, hết sức hết sức cao hứng nói: “Tôi đã nói rồi! ! Con gái của tôi là đứa bé có phúc! Hai người cô cậu chính là người có duyên phân! ! Mặc Hàn, về sau, cậu có thời gian nhất định phải đến thường xuyên ! Chúng ta cùng uống rượu !”

Lãnh Mặc Hàn đứng ở một bên, cũng hơi nở nụ cười, cung kính gật đầu, nói: “Chú Chu, xin chú yên tâm. Cho dù Tiểu Nhu đi nước Pháp, tôi cũng sẽ bố trí người ở bên kia bảo vệ và chăm sóc cô ấy. Tương lai tôi cũng thường tới thăm chú và dì, còn có chị, anh rể. . . . .”

Lời này vừa nói ra, đám người Lâm Phượng Kiều và Chu Tiểu Tình, còn có Trương Hoa, tất cả đều rối rít vui sướng bật cười.

“Ha ha ha ha ha. . . . .” Chu Trường Dũng càng cười không khép miệng, lại đưa tay kéo mạnh bả vai Lãnh Mặc Hàn, nói: “Tốt! ! Tốt! ! Về sau cậu nhất định phải đến thường xuyên! ! Từ nay về sau, cậu chính là con rể của Chu Trường Dũng tôi ! ! Tất cả mọi thứ của tôi, cũng tùy cậu sử dụng! ! Mặc cậu sử dụng!”

“Chú khách sáo. . . . .” Lãnh Mặc Hàn chỉ đành phải nhàn nhạt cười nói: “Chú có thể gả Tiểu Nhu cho con, chính là hạnh phúc lớn nhất trong đời con ! Tiểu Nhu để lại giấy đất, sau này con sẽ trả nó lại cho chú Chu.”

“Chuyện giấy tờ đất đai, chúng ta bàn lại sau !” Chu Trường Dũng lại kéo bả vai Lãnh Mặc Hàn, nhất thời cảm thấy vô cùng xúc động, nhìn các thôn dân nhiệt liệt từ từ chạy đến nhà xem, nhất thời vui vẻ vỗ ngực kêu to: “Hôm nay lão Chu tôi vui vẻ! ! Mặc dù con gái đi nước ngoài, nhưng nó tìm được một người con rể tốt làm cho tôi hết sức hài lòng! ! Đây là chuyện vui! ! Chuyện vui to lớn! Để ăn mừng chuyện vui này! Lão Chu tôi xếp đặt tiệc thết đãi thôn ba ngày ba đêm! ! Đem toàn bộ món ăn ngon nhất dùng để chiêu đãi thôn dân! ! Trương Hoa, chuẩn bị lên bàn! !”

“Dạ cha!” Trương Hoa lập tức nở nụ cười đi chuẩn bị!

Lãnh Mặc Hàn mới vừa muốn ngăn cản Chu Trường Dũng, nhưng đám người Tô Lạc Hoành và Lâm Sở Nhai lập tức nhào tới trên người của anh, kéo chặt bờ vai của anh, vui vẻ cười lớn nói: “Tên nhóc anh! ! Thật vô dụng! Đuổi kịp người, lại vẫn để cho người ta chạy đi ! !”

“Nói đúng đấy! !” Tào Anh Kiệt cũng lập tức nhào tới trước mặt của Lãnh Mặc Hàn, vươn tay lập tức kéo chặt cổ của anh, muốn anh nghẹt thở, mới bật cười nói: “Con rể ông Chu! ! Nửa người dưới của anh không dùng được, có phải rất uất ức hay không?”

“Đi đi!” Lãnh Mặc Hàn bị bọn họ làm cho không thở nổi, lập tức kéo mạnh tay của bọn họ!

“Lúc nảy anh chạy ra ngoài, thật sự căng thẳng chết tôi rồi! Tôi rất sợ anh không tìm được !” Tô Lạc Hoành lại nhào tới trước mặt của anh, kéo chặt cổ của anh, lại muốn trêu chọc anh! !

Lúc này, trước sân nhà họ Chu đã rất náo nhiệt, cũng có rất nhiều người tới chúc mừng Chu Trường Dũng, Lâm Phượng Kiều cũng mừng rỡ không khép miệng, chào hỏi khách, thậm chí Trương Hoa nghe theo cha vợ căn dặn, gọi điện thoại thông báo cho người tới phòng lớn nhà họ Chu uống rượu, đúng lúc này, nghe thấy có đứa bé trai cầm điện thoại di động chạy tới, kêu to: “Ông Chu! ! Ông Chu! ! Chúng cháu đào được điện thoại di động ở trong đất của ông này !”

Lời này vừa nói ra ! !

Mọi người rối rít ngạc nhiên nhìn tới trước, đám người Lãnh Mặc Hàn cũng xoay người, không ngờ phát hiện đứa bé trai kia tay cầm điện thoại di động, chính là điện thoại di động của Trang Hạo Nhiên chôn ở trên đất ngày đó! !

“Đây là điện thoại của người nào?” Chu Trường Dũng ngạc nhiên nhìn chiếc điện thoại di động màu đen, hỏi.

“Tổng Giám đốc chúng tôi!” Lãnh Mặc Hàn lập tức cảm thấy có chút không ổn, lập tức đi tới cầm điện thoại di động lên, vừa nhìn thấy Tưởng Thiên Lỗi điện tới, ngón tay anh lập tức lướt qua phím, tiếp thông điện thoại, nghe: “A lô? Tổng Giám đốc Tưởng?”

Một chiếc Rolls-Royce màu bạc chạy nhanh tới phía trước như tên bắn. . . . .

Tưởng Thiên Lỗi cầm điện thoại di động, hai mắt nhanh chóng lóe lên, rốt cuộc có người nghe điện thoại, thế nhưng anh lại nghe được tiếng của Lãnh Mặc Hàn, khuôn mặt lập tức lộ ra lửa giận ngút trời, mang theo khí thế Tổng Giám đốc chưa từng có, tức giận quát to: “Tập đoàn Hoàn Á hơn 1,2 triệu nhân viên! ! Bốn Phó Tổng Giám đốc, một Tổng Giám đốc! ! Không ngờ đang có chuyện khẩn cấp trước mắt! ! Một người cũng không liên lạc được! ! Muốn các người có lợi ích gì?”

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!