You dont have javascript enabled! Please enable it!

Người tình nhỏ bên cạnh Tổng Giám đốc-Chương 1151

Chương 1151: XIN LỖI ANH YÊU EM

Thôn trang!

Con đường đồng quê yên tĩnh vắng vẻ quanh co, âm thanh rầm rầm rung chuyển trời đất vang lên, giống như bầu trời có tiếng sấm sét, kinh khủng làm cho người ta chợt giật mình! !

Số lượng máy bay trực thăng lập tức xoay tròn cánh quạt, bay về phía con đường yên tĩnh trước mặt, vừa bay tới vừa tiếp nhận tin tức, nói bên ngoài mấy km có mười mấy chiếc xe không rõ đang lái tới, đang kiểm tra đối chiếu thân phận, xác nhận có qua cửa hay không! ! Đỗ Uy và Khương Vĩ, hai người ngồi ở trước máy bay trực thăng, vừa điện đàm tiếp nhận tin tức, vừa xoay vô lăng, nhắm phương hướng đoàn xe quay trực thăng nhanh chóng bay đi . . . . .

Một đoàn xe màu đen khác chỉnh tề như quân đội, nhanh chóng từ giữa đường đồng quê, quẹo trái trực tiếp chạy vào phạm vi nhà họ Chu, chạy tới con đường xanh thẳm thật dài, cây nho quấn quanh, chiếc xe Rolls-Royce màu bạc dẫn đầu ,”Thiên sứ nhỏ” lóe ra ánh sáng kim loại sang quý. . . . .

Lâm Sở Nhai cùng Tô Lạc Hoành, Tào Anh Kiệt và Lãnh Mặc Hàn, bốn người bọn họ, trong ánh mắt rối rít kinh ngạc của Chu Trường Dũng cùng người trong thôn, nhanh chóng đi về phía chiếc xe chậm rãi dừng lại, vẻ mặt lộ ra cung kính và căng thẳng! !

Đoàn xe Mercedes màu đen rối rít thắng gấp ở trước cây nhãn long, bên trong đi ra trước mười mấy người vệ sĩ cao lớn, ánh mắt sắc bén, vẻ mặt cẩn thận, rối rít im lặng nhanh chóng nhìn khắp xung quanh xong, mới lập tức đi lên trước, mở cửa xe Rolls-Royce, hết sức cung kính gọi: “Tổng Giám đốc!”

Tưởng Thiên Lỗi mặc tây trang màu đen, bên trong phối áo sơ mi trắng và hoa cài áo màu bạc, tràn đầy khí thế đi xuống xe, hai mắt lóe ra ánh sáng sắc bén, tức giận, khuôn mặt căng thẳng, nhìn ngang mọi người, dáng vẻ lộ ra vương giả áp bức, ba viên cúc áo bạch kim trước cổ áo lấp lánh, phát ra tia sáng chói mắt, càng lộ ra thân phận tôn quý của anh, khí phách mạnh mẽ! ! Chỉ thấy anh vừa đưa tay cài cúc áo tây trang, vừa ngẩng đầu lên, đè nén lửa giận, híp mắt, cắn răng nhìn mấy súc sinh trước mặt ! ! !

Đám người Lâm Sở Nhai hoảng sợ đến gan mật có chút lạnh giá, rối rít cúi đầu, cung kính gọi: “Tổng Giám đốc”

“Rầm . . . . . ” Tưởng Thiên Lỗi tự mình vươn tay đóng cửa xe rung chuyển trời đất! Tức giận đến phổi cũng muốn nổ tung, hai tròng mắt lóe ra ánh sáng kịch liệt, đè nén lửa giận, bước nhanh đến trước mặt mấy súc sinh, nhìn trái nhìn phải bọn họ, lúc này mới phát tiết tất cả lửa giận từ đêm qua đến sáng nay, nóng mắt mắng ngay: “Trước hết không nói mấy tên súc sinh các người kể từ sau khi tới Khách sạn Á Châu, làm náo loạn từ trên xuống dưới! ! Bình thường các người hành động cuồng vọng, tôi đều mở một con mắt, nhắm một con mắt! Nhưng các người tự cho rằng có Tổng Giám đốc Trang, tôi sẽ không xử lý được các người sao ?”

Cơn tức giận này càng tăng lên, cháy sạch bốn người Tô Lạc Hoành và Lãnh Mặc Hàn không dám lên tiếng, cũng căng thẳng thẳng cúi đầu!

Chu Trường Dũng đang đứng ở đầu kia, cùng người trong thôn trên dưới, cùng nhau kinh ngạc nhìn Tưởng Thiên Lỗi! Cũng sửng sốt hỏi người đàn ông khí thế mạnh mẽ này là ai? Khí thế cả người anh tuyệt đối không thua Trang Hạo Nhiên, hơn nữa cảm giác căng thẳng, lạnh lùng hơn Trang Hạo Nhiên mấy phần! Lúc này Trương Hoa mới từ bên trong nhà đi ra, nhìn thấy Tưởng Thiên Lỗi, cũng kinh ngạc sửng sốt !

Tưởng Thiên Lỗi lại nhìn mấy tên súc sinh trước mặt một vòng, thở phì phò, lồng ngực muốn nổ tung, lại cắn răng nghiến lợi mắng: “Bình thường Tổng Giám đốc Trang điên khùng! Các người cùng nhau điên khùng cũng thôi đi! ! Nhưng đây là lúc nào? Còn không biết nặng nhẹ chơi đùa! ! Cả Khách sạn Á Châu, từ trên xuống dưới vì cuộc thi đấu chuyên gia hầu rượu, bận rộn người ngã ngựa đổ, phóng viên toàn thế giới tập trung càng ngày càng nhiều, vào thời điểm dư luận đáng sợ nhất, đám súc sinh các người để mặc cho Tổng Giám đốc chạy tới chỗ này hồ đồ, cũng không biết nhắc nhở một chút! ! Nếu thật có thể xưng anh gọi em, cậu ta gây ra họa lớn, đám súc sinh các người có năng lực gì để gánh vác ?”

Mắng đến lửa giận ngất trời! !

Đám người Lâm Sở Nhai nghe xong, cùng nhau im lặng cúi đầu, căng thẳng đến sắp nghẹt thở.

“Liên tục hai ngày! ! Lãnh đạo cấp cao Hoàn Á, ngay cả bóng ma cũng không trông thấy! ! Lửa cháy đến lông mày rồi !” Tưởng Thiên Lỗi lại cảm thây tức giận mắng xong, nhìn Nhã Tuệ cùng Trần Mạn Hồng, Tiêu Đồng mấy người từ bên trong căng thẳng đi ra, anh lại cùng mắng một trận gió thu cuốn hết lá vàng: “Hai người các người cho dù không có cơ hội tham gia vào xử lý sự vụ thi đấu, nhưng cũng coi như là quản lý chính tổ chức thi đấu! ! Còn là bạn bè tốt của Khả Hinh ! ! Gặp chuyện này, cũng không thể để mặc cho cô ấy buông lỏng mình như vậy! ! Nếu quả thật xảy ra chuyện gì, hối hận còn kịp không? Còn tưởng rằng khách sạn đào tạo ra các người đã đủ chín chắn, bây giờ nhìn lại các người đều là cảm tính chưa đủ, lý trí có thừa! !”

Nhã Tuệ cùng Trần Mạn Hồng nghe nói như vậy, mặt thoạt đỏ bừng ! !

Tưởng Thiên Lỗi tức giận nhìn mấy người các cô, quả thật không muốn lãng phí miệng lưỡi nữa, trực tiếp quay mặt sang, lại nhìn mấy súc sinh trước mặt, nắm chặt quả đấm, hết sức khẩn cấp hỏi: “Trang Hạo Nhiên đâu?”

Ánh mắt bọn Lâm Sở Nhai lóe lên, cũng không dám lên tiếng, cũng không có ý lên tiếng, chỉ có Lãnh Mặc Hàn nghĩ tới tình thế nghiêm trọng, lập tức nói: “Anh ấy và Khả Hinh. . . . . Vẫn còn nghỉ ngơi ở khu nhà nghỉ nước nóng. . . . .”

Tưởng Thiên Lỗi nắm quả đấm vang lên canh cách, quả nhiên không ngoài dự đoán, anh cũng gấp đến độ nghe được âm thanh mạch máu bị tức giận vỡ tung trong thân thể của mình, anh lập tức nóng mắt gấp gáp căng thẳng nhìn mấy súc sinh nói: “Hiện tại chủ tịch Tưởng, Chủ tịch Trang, kể cả chủ tịch hiệp hội rượu đỏ cùng tất cả thành viên, đang từ một con đường khác chạy tới vườn nho! ! Bây giờ các người nói cho tôi biết, hai người bọn họ xuất hiện tại còn ở chung một chỗ! ! Xem ra thật muốn làm uyên ương bỏ mạng rồi ! ! !”

“À?” Đám người Lâm Sở Nhai cùng la hoảng lên! !

“Còn đứng lỳ ở đây làm gì, dẫn đường . . . . . ” Tưởng Thiên Lỗi không nói hai lời, cũng đã tức giận cởi bỏ cúc áo tây trang, lập tức xoay người, xúc động phẫn nộ, nghiêm mặt nhanh chóng đi vào trong thôn! ! !

Lúc này Chu Trường Dũng có vẻ hơi kinh ngạc, lấy thân phận trưởng thôn, bước ra, nhìn Lãnh Mặc Hàn hơi trầm giọng nghi ngờ hỏi: “À. . . . . Con rể, vị này là. . . . .”

Tưởng Thiên Lỗi lập tức dừng bước lại, hai mắt sắc bén vẫn chăm chú nhìn người đàn ông trước mặt hơi lộ ra tục tằng, hết sức không khách khí nghi ngờ thân phận của ông, hơi nghiêng mặt nhìn Lãnh Mặc Hàn! !

Lãnh Mặc Hàn đứng ở một bên, nhìn Chu Trường Dũng một cái, lập tức nhìn về phía Tưởng Thiên Lỗi cung kính giới thiệu: “Tổng Giám đốc! Vị này chính là ông chủ vườn nho, Chu Trường Dũng tiên sinh ! Chú Chu, vị này là một Tổng Giám đốc khác của Hoàn Cầu chúng tôi, Tổng Giám đốc Tưởng!”

Lúc này Tưởng Thiên Lỗi mới hơi ngưng sắc mặt, hai tròng mắt lóe lên, nhìn cả người Chu Trường Dũng tràn đầy khí thế, cảm giác ông quả thật xứng danh ông vua sâm nhung, anh lập tức lộ ra mấy phần cung kính, nói với Chu Trường Dũng: “Ông Chu! Xin lỗi quấy rầy ông. Nghe nói cấp dưới tập đoàn chúng tôi đến nơi này vui chơi ba ngày, cám ơn ông hết lòng chiêu đãi! Ông là người lừng lẫy, cũng chấp nhận coi trọng tiếp đãi với bọn họ, thật là vinh hạnh.”

“Khách sáo!” Chu Trường Dũng nở nụ cười.

Tưởng Thiên Lỗi lại lộ ra mấy phần kính trọng, nhưng vẫn không có chút nào nể tình, nói: “Chỉ là ngày khác, nếu như mấy tên súc sinh còn dám tới quấy rầy yên tĩnh của ông Chu, ông cứ đuổi bọn họ đi! ! Tránh khỏi mất mặt xấu hổ!”

Đám người Tô Lạc Hoành lập tức mất mặt cúi đầu! !

Chu Trường Dũng hơi bật cười.

Tưởng Thiên Lỗi nắm chặt quả đấm, vẻ mặt có hơi vội vã, vội nói: “Xin lỗi, ông Chu! ! Bởi vì tập đoàn chúng tôi có chuyện quan trọng, cho nên nhất định phải tìm Tổng Giám đốc Trang thương lượng công việc trước, ngày khác lại tự mình đến thăm viếng ông Chu, học tập cách buôn bán của ông!”

“Được, được, được! ! Mau đi đi! Tôi cũng biết rõ chuyện thật gấp! !” Chu Trường Dũng nghe nói như vậy, chỉ đành phải cười theo, nói.

Tưởng Thiên Lỗi cám ơn gật đầu, lại lườm mắt nhìn bọn Lâm Sở Nhai một chút, xoay người đi vào trong thôn trước, đám người Tô Lạc Hoành vội vàng dẫn đường, dọc theo đường mòn trong núi yên tĩnh, đi tới khu nhà nghỉ nước nóng, Lãnh Mặc Hàn nhìn Tưởng Thiên Lỗi khí thế trùng trùng dẫn người từ từ đi xa, anh lập tức xoay người, nói với Tiêu Đồng bên cạnh: “Lần này hai chủ tịch cùng đi, tôi đoán chừng kể cả Thị Trưởng cũng sẽ đi cùng, để tránh có chuyện, cô mau liên lạc Đỗ Uy và Khương Vĩ trước! ! Phải tận lực trì hoãn thời gian!”

Tiêu Đồng lập tức gật đầu, nhưng vẫn có chút lo lắng ngẩng đầu, nhìn Lãnh Mặc Hàn nói: “Nếu như lão đại bị phát hiện rồi, không phải xong đời?”

“Sẽ không! !” Lãnh Mặc Hàn hơi xoay người, chăm chú nhìn vườn nho trùng điệp phía trước, nói: “Không nên suy nghĩ một chút chuyện chưa xảy ra!”

***

Khu nhà nghỉ nước nóng vẫn sương mờ quanh quẩn, hoa thạch lựu trên nham thạch một mảnh màu hồng, có chút mộng ảo rơi đầy trong hồ, rất tình tự bồng bềnh. . . . .

Một gian phòng, mặt nhìn ra cửa hộp hồ nước nóng hơi mở ra, có thể rõ ràng nhìn đến bên trong màn lụa mỏng màu xanh bồng bềnh, áo thun thể thao màu trắng và quần short màu đen đang tùy ý rơi vào trên sàn nhà bóng loáng, áo lót ren màu xanh đen cũng xấu hổ lẩn ở trong quần áo, chai rượu stag’s leap cabernet sauvignon 1990, nằm ở bên giường ngọc ấm, miệng chai nhỏ xuống một chút giọt dịch cuối cùng sáng nay, giống như chất lỏng ngọt ngào đêm qua, làm người ta kích động và sôi trào. . . . .

Điện thoại di động màu đen chấn động, vang lên lần nữa.

Đường Khả Hinh trần truồng thân thể, đắp chăn nệm tơ tằm màu xanh dương đậm, cuốn rúc vào trên giường mềm mại, cuối cùng từ trong giấc ngủ say sưa tỉnh lại, khi cô hơi mở đôi mắt đẹp mộng mơ, nhìn thấy trước mắt lại là một mảnh trắng xóa, trái tim của cô chợt giật mình, toàn bộ thế giới giống như ngã vào đáy cốc, tay lập tức nắm chặt chặn nệm đặt trước ngực, rất căng thẳng và nặng nề ngồi bật dậy, mặc cho mái tóc đen nhánh từng hồi chảy xuống, cô nhanh chóng nhắm mắt lại, cúi xuống ép buộc mình bình tĩnh! !

Dần dần cô cảm nhận được từng cơn gió mát nhẹ nhàng phất nhẹ qua khuôn mặt ửng hồng của mình. . . . . Cô tiếp tục cúi xuống, tay níu chặt chăn nệm màu xanh dương, đè nén cảm xúc kích động, để cho mình bình tĩnh lại, từ từ, từ từ, cô lại mở nhẹ đôi mắt đẹp mộng mơ, lập tức tiếp xúc được rèm cửa màu xanh dương đậm gần như trong suốt ở trước mặt, còn có cách rèm cửa, rõ ràng nhìn thấy tất cả màu sắc bài biện bên trong phòng, lúc này cô mới nặng nề thở phào một hơi, trên mặt hơi lộ ra một chút buông lỏng và nụ cười dịu dàng, nhưng theo bản năng cảm thấy xung quanh gian phòng trống rỗng, cô hơi giật mình, giống như đêm qua từng tận kích động sôi trào triền miên, chỉ là một giấc mộng, cô lại lập tức ngẩng đầu lên, nhìn bên trong phòng vắng lặng một vòng, trong lòng có chút căng thẳng suy nghĩ: “Trang Hạo Nhiên đâu? Anh ấy đi đâu rồi ?”

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!