You dont have javascript enabled! Please enable it!

Người tình nhỏ bên cạnh Tổng Giám đốc-Chương 1153

Chương 1153: KHÁT VỌNG TÌNH YÊU

Vườn nho! !

Tiểu Vi và Tiểu Hà, dẫn bọn Đỗ Uy bước nhanh qua ven đường vườn nho đất cát thật dầy, từng bước đi ra bên ngoài, nhìn thấy mấy chục vệ sĩ bảo vệ thật chặt Tưởng Vĩ Quốc và Trang Tĩnh Vũ dẫn đầu, còn có thành viên hiệp hội rượu đỏ, trong đó còn bao gồm đám người Vitas, Laurence, hai chị em các cô không đổi sắc mặt, đứng ở trước mặt mọi người, đầu tiên vô cùng cung kính gật đầu chào, sau đó mới hơi lộ ra nụ cười có chút cứng rắn, nói: “Chủ tịch Tưởng, Chủ tịch Trang, lúc nảy chúng tôi nhận được tin tức từ trụ sở nói hai vị chủ tịch cùng các vị khách quý muốn đi thăm vườn nho. Công việc của nhân viên chúng tôi đang kiểm tra thông tin của mọi người, xin chờ một chút!”

Tưởng Vĩ Quốc nghe xong lời này, hai mắt lập tức lóe lên một chút không thoải mái nói: “Lá gan của các người càng lúc càng lớn, ngay cả chúng tôi cũng dám ngăn cản!”

Chủ tịch hiệp hội rượu đỏ cùng tất cả thành viên, bao gồm đám người bà George cũng tò mò nhìn, Vitas đứng ở một bên, hai mắt hơi lạnh lùng di chuyển, biết học trò đang ở gần đây.

Đôi song sinh chỉ đành phải hơi nở nụ cười khiêm tốn, mặt nhìn Tưởng Vĩ Quốc hơi gật đầu, nói: “Chủ tịch Tưởng. Chúng tôi cũng chỉ làm theo công việc. Sự an toàn của Đường tiểu thư là chuyện quan trọng nhất đối với chúng tôi! Nếu như ngài có bất kỳ ý kiến gì, tôi lập tức bảo Đỗ Uy liên lạc với Ủy viên Trương hoặc Thủ tướng, xin bọn họ cho mọi người đi. Trách nhiệm này. . . . . Tôi thật sự không gánh vác nổi.”

“. . . . .” Tưởng Vĩ Quốc trầm mặt, lạnh lùng hai mắt thâm thúy nhìn chăm chú đôi song sinh!

Lúc này hai mắt Trang Tĩnh Vũ xoay tròn suy nghĩ một chút, lộ ra một chút nhẹ nhõm và bao dung, mỉm cười nói: “Không có việc gì. Chúng ta chờ một chút thôi. Dù sao an toàn của Khả Hinh cũng hết sức quan trọng.”

Tưởng Vĩ Quốc có lẽ cũng nghĩ đến chuyện này, nhưng để cho thành viên hiệp hội rượu đỏ đứng đó, có vẻ hết sức không tôn trọng và không có lễ phép, ông lại ngẩng đầu, trầm giọng mang theo vài phần khí thế không thể kháng cự nói: “Tôi cho mọi người 5 phút, lập tức rút người cho tôi ! ! Nếu không, tôi sẽ tự mình gọi điện thoại cho Thủ tướng, nói rõ chuyện này! ! Cũng sẽ không cho người nào mặt mũi !”

“Vâng!” Vẻ mặt đôi song sinh lập tức nở nụ cười căng thẳng, hơi giơ cổ tay, nhìn thời gian, 11 giờ 50 phút, hai mắt của cô nhanh chóng xoay tròn, thở ra một hơi.

Một chỗ khác vườn nho! !

Đường Khả Hinh bị đám người Nhã Tuệ và Trần Mạn Hồng kéo ra, đầu tiên nói với cô chuyện Tiểu Nhu ra khỏi nước, lại nói đến đám người hiệp hội rượu đỏ đã tụ tập tại bên ngoài vườn nho nhà họ Chu, đang chuẩn bị đi vào thăm, trước mắt Tiểu Vi và Tiểu Hà đã đi cản trở rồi, nhưng Tổng Giám đốc Trang nhất định phải đi khỏi, dù sao anh ấy là một trong giám khảo chính vòng thi đấu thứ hai! !

Đường Khả Hinh nghe nói như vậy, trong lòng đau nhói, từ một chỗ khác bóng cây nho, nhìn Trang Hạo Nhiên ở bên kia! !

Ở bên này Tưởng Thiên Lỗi cũng cực kỳ tức giận nhìn Trang Hạo Nhiên, nói chuyện cũng cao giọng mấy phần, tức giận gầm nhẹ: “Cho dù cậu mê chơi cũng phải có đúng chừng mực! ! Hiện tại là lúc nào? Ngày hôm trước tôi còn tưởng rằng cậu chỉ đi nửa ngày sẽ trở lại, thật không có ngăn cản cậu! ! Không ngờ cậu có thể ở chỗ này lâu như vậy! ? Chẳng lẽ cậu quên chúng ta còn có nhiệm vụ quan trọng sao? Lỗ mãng như vậy! ?”

Trang Hạo Nhiên đè nén ngàn vạn cảm xúc trong lòng, nét mặt căng thẳng, đứng ở một bên, hai mắt sắc bén lóe lên, không lên tiếng! !

“Bây giờ cậu lập tức đi theo tôi ! Tôi đã nhờ người nhà họ Chu và Mặc Hàn tìm một con đường khác đi khỏi! Vệ sĩ của cha tôi và cha cậu đã sớm vây đường bên ngoài nhà họ Chu ! ! Nếu để cho bọ họ phát hiện cậu ở nơi này thì tất cả đều xong rồi! !” Tưởng Thiên Lỗi vội vàng nhanh chóng thúc giục anh! !

Trang Hạo Nhiên nghe nói như vậy, trong lòng chợt đau nhói, mặc dù cực kỳ không muốn, nhưng cũng biết chuyện khẩn cấp, không nhịn được, hơi nghiêng mặt muốn nhìn người bên kia. . . . .

Tưởng Thiên Lỗi lập tức nắm chặt cánh tay của anh, căng thẳng nóng mắt nhìn anh nói: “Cậu còn do dự cái gì? Không nở cái gì? Cũng không phải trở về không gặp được! ! ! Nắm chặt thời gian, đôi song sinh không ngăn cản được bao lâu! Tính tình của cha tôi, cậu cũng không phải không biết! Người của hiệp hội rượu đỏ, chúng ta càng không thể xúc phạm! !”

Trang Hạo Nhiên nghe nói như vậy, cũng biết tình thế nghiêm trọng, liền hơi nặng nề cam kết gật đầu, lại khẽ cúi đầu trầm giọng nói: “Tôi biết rồi. Anh cho tôi một chút thời gian, tôi nói với cô ấy một tiếng, lập tức đi ngay.”

Tưởng Thiên Lỗi ngưng mặt nóng mắt nhìn anh, vẫn cảm thấy thời gian không còn kịp nữa! !

Trang Hạo Nhiên lại thỉnh cầu vươn tay đặt nhẹ trên bả vai Tưởng Thiên Lỗi, lúc này mới đè nén mấy phần cảm xúc, chậm rãi xoay người, cất bước đi về phía Đường Khả Hinh. . . . .

Hai mắt Đường Khả Hinh tràn đầy nước mắt đau lòng, chăm chú nhìn anh.

Trang Hạo Nhiên đi thẳng tới trước mặt của Đường Khả Hinh, hai mắt lóe lên một chút thâm tình và không nở, nhìn cô gái trước mặt, muôn ngàn lời muốn nói nhưng không biết nênmở miệng như thế nào. . . . .

Đường Khả Hinh nhìn ánh mắt kia, trong lòng đau nhói, lại nở nụ cười với anh, dịu dàng nói: “Sáng nay, không nhìn thấy anh, em theo một chút mùi hoa, giữ vững ý chí đi tới bên này. . . . . Có lẽ em có thể hiểu, lúc anh theo đuổi em đến cùng có bao nhiêu vất vả. Bởi vì một chút mùi hoa bay lửng lơ, quả thật khó tìm. Cám ơn chúng ta đều có khứu giác giống nhau và trái tim kiên cường giống nhau. Lúc quen biết anh, vườn nho mới vừa nảy chồi, nhưng hôm nay đã là quả lớn thật chua rồi. . . . . Em tin tưởng, chỉ cần kiên trì, tương lai tình yêu của chúng ta cũng nhất định sẽ nở hoa kết trái. Em không đau lòng chia lìa hết lần này đến lần khác, trải qua hai mắt bị mù để cho em vô cùng cám ơn Thượng đế, có thể để cho em có cơ hội nhìn thấy được sức hấp dẫn của anh! Ngày mai đã thi đấu chuyên gia hầu, xin anh dốc hết tất cả trí tuệ đối mặt với em, cũng giống như dốc hết tất cả tình yêu đối đãi với em! Mặc kệ là thua hay thắng, em đều quý trọng mỗi một lần cơ hội có thể nhìn thấy anh !”

Trang Hạo Nhiên đau lòng nhìn cô gái này.

Hai mắt Đường Khả Hinh đã rưng rưng, nhưng cố nở nụ cười, nhìn anh nói: “Trở về đi, em sẽ theo sau . Em không đau lòng, em cũng không có không nở. . . . . Bởi vì rất nhanh sẽ có thể gặp lại !”

“. . . . .” Hai mắt Trang Hạo Nhiên lại loé lên đau lòng, im lặng nhìn cô gái trước mặt.

“Trở về đi !” Đường Khả Hinh cảm giác lồng ngực mình giống như chận một khối đá to lớn, lập tức xoay người, thở dốc, khẳng định cũng kiên cường nói: “Đi đi. . . . .”

Trang Hạo Nhiên càng đau lòng nhìn bóng lưng cô gái này, rốt cuộc hai mắt tràn nước mắt, nắm chặt quả đấm, đè nén nói: “Đứa ngốc. Cho dù em ở nơi nào, anh cũng có thể tìm tới em. . . . . Cho dù anh ở nơi nào, em cũng có thể tìm tới anh. . . . Em biết trong lòng của anh đang suy nghĩ gì, anh làm sao không biết trong lòng của em đang suy nghĩ gì?”

Hai mắt Đường Khả Hinh lại tràn nước mắt, khuôn mặt căng thẳng kích động, đưa lưng về phía anh, cũng không nhúc nhích!

Tưởng Thiên Lỗi đứng ở một bên, tâm trạng cũng nặng nề khổ sở nhìn mọi chuyện, do dự một lát, rốt cuộc vẫn phải nhanh chóng cất bước đi tới trước mặt Trang Hạo Nhiên, tay nắm chặt cánh tay của anh, thúc giục: “Đi thôi! ! !”

Trang Hạo Nhiên lại đau lòng không thôi nhìn cô gái trước mặt, phải biết, mỗi lần gặp nhau cũng không dễ dàng, chia lìa làm sao dễ dàng. . . . . Khó được cô kiên cường chịu đựng được mệt mỏi giày vò như vậy, trong lòng càng đau đớn, nhưng cũng biết, nói nhiều hơn nữa, có lẽ đối phương càng đau nhiều hơn, chỉ đành phải theo Tưởng Thiên Lỗi lôi kéo, xoay người đi về phía một con đường nhỏ khác đi khỏi. . . . .

Điệp Y bỗng nhiên xuất hiện, khuôn mặt lạnh lẽo nghiêm túc, nhìn chừng Trang Hạo Nhiên nhanh chóng đi khỏi, cũng biến mất ở trong bụi cây! !

Đường Khả Hinh lập tức xoay người, hai mắt trợt xuống nước mắt, đau lòng nhìn bóng lưng cao lớn của Trang Hạo Nhiên thản nhiên, theo đám người Tô Lạc Hoành và Lâm Sở Nhai cùng đi, từ từ biến mất ở trong rừng núi, lòng của cô chợt đau nhói, nghẹn ngào gọi một tiếng: “Hạo Nhiên. . . . .”

“Khả Hinh!” Nhã Tuệ đi về phía Đường Khả Hinh, muốn an ủi cô.

Đường Khả Hinh yên lặng đau lòng rơi lệ, đón gió mát vườn nho, chợt nhớ tới Trang Hạo Nhiên mới vừa mang cho mình đóa sơn trà kia, thật ra cô biết ý nghĩa của hoa sơn trà đỏ là khát vọng tình yêu! ! Anh nhất định sẽ vì hoàn thành tâm nguyện của cha, mà dốc hết tất cả, nếu không thể được cha đồng ý, có lẽ chia cắt như vậy, sẽ không ngừng xuất hiện, thậm chí mỗi một lần cũng có thể là chia cắt lần cuối cùng ! Trái tim của cô chợt đau nhói, hiểu rõ Trang Hạo Nhiên mới vừa xoay người, khổ sở đè nén nỗi buồn ly biệt. . . . .

“Hạo Nhiên. . . . .” Đường Khả Hinh nhất thời đưa hai tay ra, kéo đuôi váy lụa thật dài, rơi lệ chạy đuổi theo phía trước, vừa đuổi theo trong lòng vừa lặng lẽ khóc: “Hạo Nhiên! Bất kể như thế nào! ! Anh nhất định không thể buông tha! ! Nhất định không thể buông tha! Em thật sự không có cách nào tách khỏi anh! ! Xin anh hãy kiên trì vì em ! !”

Trong rừng cây rậm rạp, Điệp Y một mình mở đường ở trước mặt, nét mặt Trang Hạo Nhiên căng thẳng, hai mắt vẫn lóe ra ánh sáng đau lòng, theo Tưởng Thiên Lỗi, từng bước đạp con đường nhỏ gai góc trong rừng, từng bước từng bước kiên quyết đi về phía trước. . . . .

“Hạo Nhiên. . . . .” Đường Khả Hinh vừa khóc vừa đuổi theo vào trong rừng, ngẩng đầu lên, xa xa nhìn bóng dáng đám người Trang Hạo Nhiên và Tưởng Thiên Lỗi từ từ đi tới ven đường cây trẩu, Lãnh Mặc Hàn đã đứng ở một bên, tự mình mở cửa xe cho hai vị Tổng Giám đốc, Tưởng Thiên Lỗi ngồi vào trước, sau đó Trang Hạo Nhiên ngồi xuống, cô nhìn cảnh tượng này, lại đau lòng khóc thành tiếng, nhấc đuôi váy thật dài lên, nhanh chóng đuổi theo phía trước, vừa khóc vừa gọi: “Hạo Nhiên. . . . . Hạo Nhiên. . . . . ”

Cửa xe ầm một tiếng đóng lại! !

Trang Hạo Nhiên ngồi ở bên cửa xe, nhớ tới Đường Khả Hinh mới vừa mạnh mẽ nở nụ cười, tim của anh chợt đau nhói, thở dài một hơi, nhắm mắt lại, đầu tựa vào trên ghế xe. . . . .

Tưởng Thiên Lỗi im lặng nhìn anh một cái, lúc này mới căn dặn tài xế nói: “Lái xe! !”

Chiếc Rolls-Royce màu bạc chậm rãi dọc theo con đường cây trẩu thật sâu thẳm dần dần chạy đi. . . . .

Lúc này Đường Khả Hinh mới đi đến ven đường cây trẩu, trợn to đôi mắt đẫm lệ, nhìn chiếc xe kia từ từ đi xa, lòng của cô lại đau nhói, khóc gọi một tiếng Hạo Nhiên, liền nhấc đuôi váy thật dài, đối mặt đường cây trẩu chạy tới con đường nhỏ trong rừng, vừa đạp con đường nhỏ gai góc, vừa khóc gọi: “Hạo Nhiên . . . . .”

Cô gái này nhìn chiếc Rolls-Royce từ từ đi xa, lại đạp con đường nhỏ gai góc, chạy theo chiếc xe Rolls-Royce, mặc cho đuôi váy giống như hoa mẫu đơn, xòe ra đóa hoa tình yêu chói lọi rực rỡ nhất, cơ thể bị nhánh cây trong rừng càu xước từng trận đau đớn. . . . . Hai người vẫn cứ như vậy, yêu không thể yêu, nhưng vẫn nhìn đối phương từ xa ở trên hai đường thẳng song song.

Tài xế vừa lái xe, lúc chuẩn bị quẹo trái, lại thấy trong rừng rậm rạp có một trắng dồn dập nhanh chóng chạy tới, theo bản năng anh lái xe chậm lại, nhắc nhở Tưởng Thiên Lỗi và Trang Hạo Nhiên nói: “Hai vị Tổng Giám đốc. Giống như phía sau có người đang đuổi tới. . . . .”

Trang Hạo Nhiên nghe nói như vậy, lập tức kinh ngạc xoay người, xuyên qua cửa sổ xe mờ tối nhìn thấy trong bụi cây rậm rạp, có một bóng dáng mông lung nhàn nhạt, nhanh chóng đuổi tới, trái tim của anh chợt đau nhói, vội vàng gọi: “Khả Hinh! !”

Tưởng Thiên Lỗi cũng kinh ngạc xoay người, nhìn qua cửa sổ xe, bóng dáng dịu dàng điên cuồng đuổi theo tới, hai mắt lập tức cũng lóe lên ánh sáng đau lòng.

Đường Khả Hinh cảm thấy xe đi xa như vậy, có lẽ an toàn, liền nhanh chóng muốn chạy như bay ra con đường nhỏ gai góc, không ngờ bị nhánh cây chắn ngang, cả người vấp ngã mạnh . . . . .

“Khả Hinh! ! !” Trang Hạo Nhiên nhìn Đường Khả Hinh vấp ngã, đau lòng nhìn tài xế, quát to một tiếng: “Dừng xe! ! !”

“Tiếp tục đi! !” Nhưng Tưởng Thiên Lỗi lạnh lùng ra lệnh cho tài xế, hai mắt anh lóe lên, vẻ mặt lộ ra đau lòng, cũng không biết nói với người nào: “Một lát, sẽ có người tới chăm sóc cô ấy! ! Hiện tại làm quan trọng!”

Cả người Đường Khả Hinh nằm ở trong rừng rậm, nước mắt chảy xuống, nhưng vẫn vội vã bò dậy, bởi vì đi quá nhanh, không nhìn giày đáy bằng lúc ngã xuống đã rơi khỏi chân, cứ khóc thút thít chân trần chạy như bay về phía trước. . . . .

Trang Hạo Nhiên thật sự rất đau lòng nhìn Đường Khả Hinh chạy ở trong rừng cây, anh lập tức tức giận không để ý mọi thứ, xoay người nhìn Tưởng Thiên Lỗi, vội nói: “Thiên Lỗi! Giúp tôi một chút! !”

“Không được! !” Tưởng Thiên Lỗi vẫn rất vô tình ! !

“Tôi cầu xin anh ! ! Giúp tôi một chút! ! Thật! Bây giờ chia tay thật không biết đến lúc nào! ! Có lẽ có đôi lúc sự thật thật đáng sợ! ! Làm ơn! !” Trang Hạo Nhiên lại nhìn Tưởng Thiên Lỗi, đau lòng kêu! !

“. . . . .” Hai mắt Tưởng Thiên Lỗi hơi xoay tròn, trên mặt tràn vẻ xúc động, một lúc lâu, mới bất đắc dĩ thở dốc, lắc đầu một cái, không còn hơi sức mở miệng: “Dừng xe! !”

Chiếc Rolls-Royce từ từ dừng ở ven đường sâu thẳm, phía sau xe của mấy người Lãnh Mặc Hàn cũng từ từ dừng lại.

Đường Khả Hinh mới vừa thở hổn hển tràn mồ hôi chạy về phía trước, vừa mờ mịt mệt mỏi ngẩng đầu, không ngờ nhìn thấy chiếc Rolls-Royce chậm rãi dừng ở ven đường, hai tròng mắt của cô không thể tin nổi trợt xuống nước mắt, cảm thấy đầu óc của mình mơ hồ, chỉ có chiếc xe rõ ràng. . . . . Dần dần, dần dần, cô một mình đi ra bên lề đường, đôi mắt đẫm lệ nhìn chằm chằm chiếc xe kia. . . . .

Rốt cuộc. . . . .

Rốt cuộc Trang Hạo Nhiên chậm rãi đi xuống xe, ngẩng đầu lên đau lòng nhìn bóng dáng bên kia một đường chạy như bay tới trước, mái tóc mây của cô đã rời rạc, sợi tóc rối loạn rũ xuống bên khuôn mặt, khuôn mặt nhỏ nhắn ửng hồng đầy tràn nước mắt, anh cũng bất đắc dĩ thở dài, mới nghẹn ngào nhìn cô, khẽ mỉm cười, gọi: “Đứa ngốc. . . . .”

Đường Khả Hinh nhìn thấy Trang Hạo Nhiên rốt cuộc đi xuống xe, cũng không nhịn được nữa, bật khóc chân trần chạy như bay tới, mặc cho váy dài bồng bềnh, cô giống như bươm bướm bay múa, lập tức khóc nhào vào trong ngực Trang Hạo Nhiên! !

Trang Hạo Nhiên loạng choạng, thiếu chút nữa ôm cô không nổi, ôm lấy thân thể kích động, lui ra sau hai bước, mặc dù kinh ngạc, nhưng vẫn không nhịn được mỉm cười, cúi xuống hôn mạnh lên mái tóc rối tung của cô, nhưng không nói gì mà bế ngang cả người cô đi về phía chiếc xe thể thao trống của Lãnh Mặc Hàn. . . . .

Tưởng Thiên Lỗi yên lặng ngồi ở sau xe, nhìn bóng lưng cao lớn của Trang Hạo Nhiên ở trong kính xe, ôm lấy Đường Khả Hinh như con chim nhỏ nép vào người, từ từ đi về phía chiếc xe thể thao màu đen, biết bọn họ tạm thời phải tránh ra một lúc, ánh mắt anh hơi lóe lên một chút cảm xúc bị đè nén, nhưng vẫn bất đắc dĩ thở dốc một hơi, có lẽ. . . . . Cũng cảm động. . . . .

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!