You dont have javascript enabled! Please enable it!

Người tình nhỏ bên cạnh Tổng Giám đốc-Chương 1190

Chương 1190: CHUYỆN GÌ?

 

 

Trong khách sạn người đến người đi, nhưng dù sao không có quá nhiều cơ hội gặp thoáng qua với từng người.

 

Bác Dịch đứng ở trong khách sạn, trước tiên tạm thời chia tay với tất cả thành viên hiệp hội rượu vang, vẻ mặt lại lộ ra rất nặng nề, hai mắt lóe ra ánh sáng có chút vô cảm, nhìn Trang Ngải Lâm…

 

Trang Ngải Lâm cũng dừng chân lại, nắm túi xách, vẻ mặt lộ ra trầm lặng, nhìn về phía Bác Dịch!

 

Hai người chăm chú nhìn đối phương, vẫn không nói gì…

 

Cho đến khi, Trang Ngải Lâm chăm chú nhìn thấy ánh sáng lạnh nhạt trong tròng mắt Bác Dịch, rốt cuộc chậm rãi mở miệng, cũng lạnh nhạt nói: “Sáng nay anh tới lúc nào? Trở về nhanh như vậy…”

 

Bác Dịch nghe hỏi như vậy, vẻ mặt cũng chỉ lộ ra nhàn nhạt, nhìn cô nói: “Trở về lúc nào không sao cả, không làm trễ nãi chuyện chính là được, hi vọng cũng không có làm trễ nãi chuyện của em, ngày hôm qua em đã vất vả.”

 

Trang Ngải Lâm hai mắt lóe lên, nghe lời nói lạnh nhạt này, giống như đêm qua hai người cuồng nhiệt hôn và triền miên với nhau, cũng chỉ là cô chợt nằm mộng, trái tim khẽ bị đè nén, khuôn mặt của cô hơi run rẩy, giống như vô cùng nặng nề, do dự một lúc, cuối cùng cô lại ngẩng đầu lên nhìn Bác Dịch, tận lực đè nén giọng nói của mình, hỏi: “Ăn cơm chưa?”

 

Bác Dịch nhìn cô, lại lạnh nhạt nói: “Chưa…”

 

Hai mắt tròng Trang Ngải Lâm nhấp nháy, cô lại do dự một lúc, mới khẽ nắm chặt dây túi xách, ngẩng đầu lên nhìn anh, nói: “Vậy cùng nhau ăn cơm đi, tôi mời anh…”

 

“Không cần !” Bác Dịch trực tiếp nhìn Trang Ngải Lâm, khuôn mặt không lộ vẻ gì nói: “Tối nay có chuẩn bị bữa tiệc cung đình cho một số khách quý tham dự cuộc thi đấu, món ngon nào cũng có, mà anh còn có chút chuyện, có thể phải trao đổi với Vitas tiên sinh một chút, cho nên cả đêm cũng không rãnh… Em từ từ ăn đi, tối hôm qua ở nhà anh, không có món gì ngon tiếp đãi em. Làm em chịu uất ức.”

 

Trang Ngải Lâm nghe nói như vậy, vẻ mặt lại lộ ra mấy phần ẩn nhẫn, hai mắt lóe lên một chút đau đau nhìn về phía Bác Dịch.

 

“Anh còn có một chút việc, phải đi rồi. Hẹn gặp lại.” Bác Dịch nói xong, vẻ mặt lại lộ ra nhàn nhạt, cất bước đi khỏi, giống như chỉ là một người rất xa lạ, lúc đi qua bên cạnh cô, cũng không chút nào lưu luyến…

 

Một bàn tay nắm nhẹ cổ tay của anh.

 

Vẻ mặt Bác Dịch vẫn lạnh nhạt, mặc cho người bên cạnh nắm cổ tay của mình, anh vẫn giống như lúc rạng sáng, vẻ mặt hết sức kiên quyết và từ chối, không cho đối phương một chút cơ hội.

 

Trang Ngải Lâm nắm cổ tay của anh, lại nghiêng mặt sang, hai mắt lóe ra ánh sáng nóng bỏng, nhìn nửa khuôn mặt kiên nghị và cô đơn của người đàn ông này, ẩn nhẫn thật lâu thật lâu, rốt cuộc lại không nhịn được, nói xin lỗi: “Chuyện dây chuyền lục ngọc bảo, tôi thật sự vô cùng xin lỗi. Tôi không phải cố ý… Lúc tôi nhìn thấy nó biến thành như vậy, tôi cũng rất đau lòng…”

 

Bác Dịch nghe nói như vậy, gần như châm biếm mỉm cười, chậm rãi quay mặt sang, chăm chú nhìn Trang Ngải Lâm, trực tiếp thâm trầm nói: “Dựa vào một chút tình cảm giữa anh với em, anh đoán chừng quả thật em sẽ khó chịu, nhưng muốn em hiểu được nổi đau lúc anh nhìn thấy lục ngọc bị gảy lìa, sợ rằng rất khó… Rất khó…”

 

Trang Ngải Lâm chăm chú nhìn anh, hai mắt lộ ra một chút đau lòng.

 

Bác Dịch lại nhìn dáng vẻ Trang Ngải Lâm, mặc dù trái tim có chút đè nén, nhưng vẫn nói ra lời trong lòng…”Ngải Lâm! Quả thật thân phận của em rất cao quý, muốn em nhìn thấy được tình cảm của người bình thường rất khó! Anh rất xin lỗi, những ngày tháng anh quen biết em, đã quấy rầy sự yên tĩnh và cao quý của em, nhưng… Hãy quên anh đi, cũng quên khối ngọc bội kia. Chuyện này đến đây chấm dứt! Chúng ta . . . . . xem như kết thúc !”

 

Anh nói xong, liền muốn tránh thoát tay của cô, cất bước đi khỏi…

 

Trang Ngải Lâm lại nắm chặt tay của anh, nhìn anh, vẻ mặt lại lộ ra gấp gáp, cảm thấy một chút đè nén, vội nói: “Anh đối với tôi công bằng chút! ! Tôi đã ăn nói khép nép rất rồi !”

 

“Xin em không nên ăn nói khép nép! Trước kia, anh yêu… Chính là vẻ kiêu ngạo trên người em !” Bác Dịch nói xong, vẻ mặt hơi lộ ra cứng rắn, lập tức tránh thoát tay cô kiềm chế, nhanh chóng mà vô tình cất bước đi khỏi, cũng không quay đầu lại…

 

Trang Ngải Lâm đứng ở trong hành lang, hai mắt khẽ loé lên ánh sáng đau lòng, nhìn bóng lưng cứng rắn của Bác Dịch, trái tim giống như bị bóp chặt! !

 

Mấy người trợ lý nhìn dáng vẻ Trang Ngải Lâm đau lòng như vậy, cũng rối rít cảm thấy kinh ngạc, bởi vì rất ít có cơ hội nhìn thấy tâm trạng cô dao động lớn như vậy, nhưng mặc dù bọn họ căng thẳng, vẫn không nhịn được đi lên trước, nhắc nhở cô: “Trang tiểu thư, tối nay buổi trình diễn thời trang cuối cùng của chúng ta sắp bắt đầu! Chín giờ sáng mai cô sẽ phải lên máy bay trở về Paris, hay là đi nghỉ ngơi trước một chút.”

 

Trang Ngải Lâm vẫn nhìn bóng lưng Bác Dịch lạnh lùng nhanh chóng đi ra ngoài đại sảnh, thật lâu thật lâu…

 

***

 

Sắp hoàng hôn!

 

Trời chiều theo không gian tuyệt vời từ từ chìm xuống, một nửa bóng chiều rơi vào trong biển rộng mênh mông, nhất thời khắp bãi biển phát ra màu vàng kim chói mắt, rất lãng mạn…

 

Một chiếc Rolls-Royce màu bạc vội vàng dừng ở đại sảnh khách sạn ! !

 

Trang Hạo Nhiên nhanh chóng bước xuống chiếc Rolls-Royce, bởi vì lo lắng tình trạng thân thể của Đường Khả Hinh, mới vừa họp xong, ngay lập tức chạy về, chỉ thấy anh nhanh chóng cất bước đi vào trong, muốn về nhà tắm trước, sau đó tìm một cơ hội gặp vợ, không ngờ trên mặt anh mới vừa lộ ra một chút phấn khởi, liền bị điện thoại di động trong túi quấy nhiễu mất hứng, anh lập tức tiếp điện thoại, đáp: “Ai vậy? Hiện tại tôi không có thời gian ! !”

 

“Lập tức lên đây cho tôi! Tên súc sinh đáng chết này! Tôi bận không chịu nổi.” Tiếng của Trang Ngải Lâm nhanh chóng truyền đến.

 

Trang Hạo Nhiên dừng bước chân, cầm điện thoại di động, hơi sững sờ nhưng nói: “Chị, thân phận chị cao quý, còn có chuyện để chị bận rộn không chịu nổi? Nếu như chị bận rộn không chịu nổi, đại khái có thể sai người khác làm!”

 

“Ít nói nhảm! Có thể tìm được người khác, tôi còn tìm cậu làm gì? Nếu như tôi có thể nhận người khác làm em trai, cậu đã sớm chết ở mấy con phố! ! Lập tức!”

 

Giọng nói kia vang lên rung chuyển trời đất! !

 

Trang Hạo Nhiên cầm điện thoại di động, cảm thấy màng nhĩ của mình bị chấn động cũng muốn thủng ra, anh cảm giác bất đắc dĩ cầm điện thoại di động, nhăn mặt nghi ngờ suy nghĩ, rốt cuộc chị gái có chuyện gì?

 

***

 

Khách sạn Á Châu tổng cộng có ba tầng ‘phòng tổng thống’ ! ! Một là phòng Tử Hiền đã từng ở, hai là phòng Trang Hạo Nhiên ở, còn có một ‘phòng tổng thống’ chỉ dành cho quý tộc hoàng thất cung đình ở, nằm ở tầng chót lầu phụ, mặc dù vị trí không có tầng lầu như phòng của Trang Hạo Nhiên, nhưng diện tích gần mười ngàn mét vuông, chiếm cả tầng lầu, bên trong phòng thiết kế hoàn toàn theo phong cách Châu Âu, thậm chí trên cửa hình vòm màu trắng khắc hoa văn thời La Mã cổ đại, cũng gắn dạ minh châu vô giá, ở chỗ này một đêm, đoán chừng tiêu mất khoảng 300 ngàn, hoàn toàn là kiểu đốt tiền ! !

 

Lúc trời chiều dần buông xuống, phía chân trời quét qua một chút xanh dương, vẻ mặt Trang Hạo Nhiên lộ ra kinh ngạc, chậm rãi đẩy cánh cửa phòng tổng thống, lập tức nhìn thấy phòng khách thật to giống như cung điện, cửa sổ điêu khắc hoa văn La Mã, vây quanh cả phòng khách, rèm cửa sổ mạ vàng thực sự quá xa hoa, lãng mạn  nhẹ vén lên, trên giá nến cổ mạ vàng đốt ánh nến giống như trái tim tình nhân, không ngừng lay động…

 

Bộ ghế sa lon màu trắng sữa phong cách Châu Âu, nhưng nhìn ra được thêu bằng thủ công hoa văn chỉ vàng, bởi vì không có mở đèn, ngọn nến sáp màu tím xanh ngay chính giữa có vẻ rất tình nồng mật ý…

 

Trang Hạo Nhiên trợn to hai mắt, nhìn khung cảnh trước mặt, mắt gần như há hốc miệng, anh vừa nhìn bài biện xa hoa xung quanh, vừa ngạc nhiên đi vào trong, có chút hoảng sợ gọi: “Chị! ! Em tới đây! Chị có chuyện gì ? Chị chạy đến đây ở làm gì? Một đêm 300 ngàn đấy ! Chị có tiền cũng không nên lãng phí như vậy! Thiên Lỗi vẫn thu tiền của hai chị em chúng ta! Chị cho rằng chị và anh ấy qua lại tốt, anh ấy không muốn tiền của chúng ta sao ?”

 

“Ít nói nhảm! ! Đi vào đây cho tôi ! !” Tiếng của Trang Ngải Lâm giống như từ phòng ăn ngoài trời bên kia phòng khách thật xa, thật xa truyền đến! !

 

Trang Hạo Nhiên nghe nói như vậy, vẻ mặt lại lộ ra một chút nghi ngờ xoay người, đè trái tim nhỏ, từng bước từng bước đi qua phòng khách to lớn, rốt cuộc cất bước đi tới mấy bậc thềm, nhìn thấy chị đang quay lưng về phía mình, đứng ở trong phòng bếp phong cách cung đình Châu Âu trị giá vài triệu, mặc áo yếm màu trắng và váy ngắn, đầu tóc xoăn buông thả, không biết đang làm gì, không ngờ cô lại vào phòng bếp?

 

Chị gái là loại người cho dù đói chết cũng sẽ không vào phòng bếp như vậy! !

 

Vẻ mặt Trang Hạo Nhiên lộ ra hết sức hết sức kinh ngạc, từ từ cất bước đi vào phòng bếp, rốt cuộc đứng ngay chính giữa, nhìn tình hình trước mắt, anh thiếu chút nữa gần như ngất đi, trong phòng bếp to lớn để rất nhiều gà đông lạnh, vịt đông lạnh, còn có gà, vịt sống nhăn đang bị trói, thậm chí còn có một con cừu nhỏ thật đáng thương bị nửa quỳ ở nơi đó, kế tiếp có rất nhiều thực phẩm bay trên bầu trời, bơi trong nước, toàn bộ chất đầy nghẹt cả phòng bếp xa hoa! !

 

Còn nữa ! ! Còn nữa !

 

Anh trợn to hai mắt, há hốc mồm, nhìn rất nhiều rau củ trên mặt sàn, cà rốt, củ cải, cải bắp thảo, cải chíp, cải bắp nồi, thứ gì cũng có… Cô muốn làm gì?

 

Lúc này, rốt cuộc ánh mắt Ngải Lâm lộ ra hết sức đắc ý, đứng ở giữa phòng bếp, hai tay dang ra, như hiệp nữ bật cười nói: “Như thế nào? Những thứ đồ này, đủ làm một bữa cơm ăn cho người ta chứ?”

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!