You dont have javascript enabled! Please enable it!

Người tình nhỏ bên cạnh Tổng Giám đốc-Chương 1204

Chương 1204: NGUYỆN VỌNG

 

 

Căn hộ nhỏ màu trắng!

 

Nhã Tuệ dùng xong bữa tối, sau khi tắm, mặc quần áo màu hồng ở nhà, đi ra phòng của mình, trực tiếp đi xuống lầu, đứng ở chỗ ngã rẽ cầu thang, nhìn thấy Lạp Lạp và Tiên Nhi đang trò chuyện vui vẻ, cầm khăn lau màu trắng lau đồ sứ thanh hoa, mà Thơ Ngữ thật cẩn thận đặt huyết yến và đông trùng hạ thảo vào trong một cái hộp gỗ cổ do Diệp Mạn Nghi sai người đưa tới, lại chú ý chè tuyết lê ở trong phòng bếp phải chưng cho Đường tiểu thư đã xong hay chưa. . .

                                                                                  

Nhã Tuệ mỉm cười nhìn mọi người, vừa xuống lầu vừa biết ơn nói: “Thật sự vất vả cho mọi người, mới vừa cùng Khả Hinh từ khách sạn trở về, lại phải bận trước bận sau như vậy.”

 

“Không có! Chúng tôi làm rất vui vẻ!” Lạp Lạp và Tiên Nhi thật rất ưa thích đi theo Khả Hinh, liền vội vàng cười nói, rất có thể đuổi kịp xu hướng ngây thơ hồn nhiên với Tiểu Nhu.

 

“Đúng vậy. . .” Thơ Ngữ thật cẩn thận cầm cái hộp cổ bỏ vào trên kệ cổ phía sau bàn ăn, mới mỉm cười nói: “Đây là chuyện chúng tôi phải làm. Chỉ cần Đường tiểu thư thoải mái, chúng tôi sẽ thoải mái.”

 

“Thật rất biết ơn mọi người. . .” Nhã Tuệ mỉm cười nói xong, lại hơi lộ ra nghi ngờ nhìn một vòng cả phòng khách, ngạc nhiên hỏi: “Đúng rồi. Khả Hinh đâu? Sao lại không thấy cô ấy?”

 

Thơ Ngữ cũng dừng lại, suy nghĩ một chút, mới nhìn về phía Nhã Tuệ nói: “Cô ấy giống như dùng bữa tối xong, đi thẳng lên lầu, vẫn không có xuống. . .”

 

“Hả?” Nhã Tuệ ngạc nhiên, suy nghĩ mới vừa thi đấu kết thúc, tại sao cũng không xuống lầu nghỉ ngơi một chút? Cô nghi ngờ im lặng xoay người, đi lên lầu một lần nữa, đi tới trước cánh cửa phòng màu trắng chạm trổ hoa văn của Đường Khả Hinh, vươn tay nhẹ nhàng gõ một cái, mới dịu dàng gọi: “Khả Hinh?”

 

“Mời vào. . .” Tiếng nói dịu dàng, nhẹ nhàng đáp lại.

 

Nhã Tuệ liền mỉm cười đẩy cửa ra, nhưng lúc đẩy cửa phòng ra trong nháy mắt, lại bị mọi thứ trước mắt làm sợ ngây người, cô không thể tin nổi đứng yên nhìn mỗi một góc cả căn phòng, không ngờ đều bày vé máy bay đi mỗi địa phương trên thế giới, có Paris, Italy, Đức, Rhine. . . bản thân cô nhìn thấy những vé máy bay này cũng không khỏi cảm thấy vô cùng xúc động, lại từ từ cất bước đi vào trong phòng, lại nhìn thấy Đường Khả Hinh sau khi tắm mặc quần áo thể thao màu trắng, xõa tóc dài mềm mại hơi ươn ướt, cô co rúc đùi đẹp thon dài trắng nõn, đôi tay ôm đầu gối, ngồi ở trên ghế sa lon hình trái bí đỏ tròn bên cạnh giá sách, ngẩng đầu lên nhìn ba mươi tấm vé máy bay đi Luân Đôn treo trên vách tường, chữ viết trên mỗi tấm vé máy bay cũng có vẻ rất miên man tình ý, khuôn mặt không nhịn được lộ ra ngọt ngào và nụ cười mộng mơ, hai tròng mắt thỉnh thoảng lộ ra một chút dịu dàng, giống như ngượng ngùng nhớ nhung người nào đó. . .

 

“. . .” Vẻ mặt Nhã Tuệ lộ ra kì lạ, đi tới trước mặt của Đường Khả Hinh, nhìn cô đang ngây ngô, không nhịn được cười, nhưng vẫn tò mò hỏi: “Tôi nói! Đây là chuyện gì? Ở đâu có nhiều vé máy bay như vậy? Cái này cần bao nhiêu tiền vậy?”

 

Đường Khả Hinh nghe nói như vậy, chỉ dịu dàng ngọt ngào nhìn cô, mang theo một chút vui vẻ như đứa bé hỏi: “Nhã Tuệ! Trong cuộc đời của chị, có muốn đi nơi nào hay không! ? Chính là nơi đột nhiên nhắm mắt lại, liền muốn đi?”

 

Nhã Tuệ nở nụ cười bất đắc dĩ nhìn Đường Khả Hinh.

 

“Nói mau!” Đường Khả Hinh nhìn Nhã Tuệ, gần như năn nỉ nói.

 

Nhã Tuệ đứng ở trước mặt của Đường Khả Hinh, dừng lại suy nghĩ một chút, mới nhìn cô, mang theo một chút khát khao, mỉm cười nói: “Tôi muốn đi California! Tôi nghe nói nơi đó có ánh mặt trời đẹp nhất trên thế giới! Tôi muốn cất bước ở trong khu vườn đầy quả cam, hưởng thụ nước trái cây như ánh mặt trời. . . cuộc sống đã cho chúng ta có chút gian khổ, lại thả ra một chút ánh mặt trời!”

 

Đường Khả Hinh nghe nói như vậy, hai tròng mắt sáng lên, lập tức đứng lên, cúi người xuống nhìn khắp xung quanh, rốt cuộc mỉm cười tại bên bàn đọc sách của mình, vươn tay cầm vé máy bay bày trên mặt sàn, giơ trước mặt của Nhã Tuệ, quả nhiên là vé máy bay đi California Mĩ, cô vô cùng xúc động, nhanh chóng nở nụ cười cảm động nói: “Ở vùng Napa Sonoma California Mĩ, có một trang trại nổi tiếng thế giới gọi là trang trại Jordan. . . Nó nằm ở thung lũng Alexander! Đây là trang trại nho rất đẹp, một con đường lớn rộng rãi mà bằng phẳng, hai bên là cây sồi thẳng tắp, bóng rừng um tùm, bên ngoài trang trại nho xinh đẹp còn giăng đầy hàng rào cây xanh biếc nở hoa màu đỏ thẫm. . . Một mảng lớn sân cỏ xanh mơn mởn không khỏi làm lòng người vui vẻ thoải mái. . . Đó là một nơi rất đẹp rất đẹp. . . Đó là một trang trại nho rất đẹp rất đẹp. . .”

 

“. . .” Nhã Tuệ im lặng nhìn Đường Khả Hinh, cảm nhận được cô gái này vò một chút hạnh phúc được không dễ dàng, cô không nhịn được khẽ mỉm cười, hai tròng mắt hơi đỏ thắm. . .

 

“Chị có phát hiện hay không?” Đường Khả Hinh lại rất cảm động và kinh ngạc nhìn Nhã Tuệ, nói: “Chị có phát hiện bí mật của những tấm vé máy bay không?”

 

Nhã Tuệ không hiểu, chậm rãi cúi người xuống nhìn từng tấm vé máy bay bày trên mặt sàn, cũng không có nhìn ra cái gì khác lạ, liền ngẩng đầu lên nghi ngờ nhìn Đường Khả Hinh, hỏi: “Bí mật gì?”

 

Hhai tròng mắt Đường Khả Hinh tràn đầy nước mắt, nhìn Nhã Tuệ, rất kích động nói: “Những tấm vé máy bay đi tới mỗi trang trại nho xinh đẹp nhất trên thế giới, chỉ có một tờ! !”

 

Nhã Tuệ chăm chú nhìn cô. . .

 

Trái tim của Đường Khả Hinh chợt đau nhói, đau nhưng rất hạnh phúc nhìn Nhã Tuệ, nghẹn ngào nói: “Anh ấy biết, nguyện vọng cả cuộc đời em ôm đều thuộc về rượu vang ! Anh ấy hiểu được, em rất khát vọng, tự một mình mình đi đến những trang trại kia một chút. . . Mặc kệ bước trong gió tuyết hay đạp ánh mặt trời. . . Anh ấy đều hi vọng em có thể tự mình đi cảm thụ trí tuệ của mình, đặc sắc của mình, một chút mùi hoa của mình. . . Anh ấy yêu em . . . Anh ấy chấp nhận vì cha của em, chịu đựng cô đơn. . . Anh ấy chấp nhận vì lý tưởng của em. . . Chịu đựng cô đơn. . . Anh ấy vẫn cứ ở sân bay chờ em . . . Chờ đợi ngày nào đó em thật sự có thể đi cùng anh ấy. . .”

 

Hai tròng mắt Nhã Tuệ tràn lệ nhìn Đường Khả Hinh!

 

“Chị mau nói cho em biết! Những vé máy bay này có phải thật hay không? Một chút hạnh phúc này có thật hay không?” Đường Khả Hinh đột nhiên trở nên thật kích động nhìn Nhã Tuệ hỏi.

 

Nhã Tuệ đau lòng nhìn Đường Khả Hinh, đối mặt với hạnh phúc, rất run sợ, cô nhẹ nhàng vươn tay, dịu dàng khẽ vuốt khuôn mặt nhỏ nhắn ấm áp của cô gái trước mặt, mới cúi xuống, thật lòng nói: “Con bé ngốc. Nếu cô trải qua gian khổ đi tới hôm nay nhưng vẫn khổ. . . Như vậy tất cả có ý nghĩa gì? Hạnh phúc cuối cùng sẽ trở về. . . Mơ ước cuối cùng cũng sẽ đạt tới. . .”

 

Hai tròng mắt Đường Khả Hinh rơi nước mắt, rất thắm thiết nhìn Nhã Tuệ, nghẹn ngào hỏi: “Có thật không?”

 

Nhã Tuệ gần như khẳng định, mỉm cười gật đầu một cái, sau đó vỗ về nhẹ Đường Khả Hinh ngồi ở trên ghế sa lon bí đỏ, thở nhẹ một hơi, mới ôm nhẹ thân thể của cô, dịu dàng nói: “Đừng lo sợ như vậy. Tất cả những thứ này đều là cô cắn răng kiên trì lấy được, tương lai. . . Mặc kệ Chú Đường vì lý do gì phản đối các người, nhưng còn có chuyện gì có thể hạnh phúc hơn là yêu nhau? Còn có chuyện gì có thể tốt đẹp hơn so với chịu đựng được thử thách khoảng cách không gian, khoảng cách thời gian? Tôi tin các người mặc kệ một mình hay chia cắt mỗi nơi, cũng rất yêu nhau. . . Đây là tình yêu càng ngày càng chín chắn! Đây là tình yêu càng ngày càng đẹp hơn  . . .”

 

Đường Khả Hinh tựa vào trong ngực Nhã Tuệ, hai tròng mắt khẽ run run nước mắt. . .

 

“Sẽ hạnh phúc! Tôi tin tưởng. . .” Nhã Tuệ lại ôm nhẹ Đường Khả Hinh, thật lòng, cảm thán nói.

 

Đường Khả Hinh dần dần có chút tự tin, hai tròng mắt lộ ra một chút dịu dàng, nhìn từng tấm vé máy bay bày trên mặt sàn, cô không nhịn được xúc động mỉm cười. . . .

 

Nhã Tuệ cũng mỉm cười nhìn những tấm vé máy bay, dịu dàng nói: “Tôi nói. . . Nếu như thi đấu xong, mặc kệ kết quả như thế nào, cô muốn đi chỗnào nhất?”

 

Đường Khả Hinh nghe nói như vậy, hai tròng mắt lóe lên, lại chậm rãi nhìn từng tấm vé máy bay trên mặt sàn, nhớ tới Trang Hạo Nhiên từng ở tại Provence xinh đẹp, đặt lá thư xanh và hoa hồng ở từng ngôi nhà, trái tim của cô ngọt ngào, tựa vào trong ngực Nhã Tuệ, dịu dàng nói: “Em muốn đi Provence trước. . . Học anh ấy một mình đi từng phố lớn ngõ nhỏ, sau đó sẽ đặt lá thư xanh và hoa hồng ở từng ngôi nhà, nói cho mọi người ở nơi đó. . . Nói em yêu anh ấy. . .”

 

Nhã Tuệ không nhịn được bật cười, nói: “Người trong thị trấn nhỏ này, không phải rất bận sao? Chỉ vì tình yêu của các người. . .”

 

Đường Khả Hinh lại ngượng ngùng mỉm cười. . .

 

“Còn gì nữa không. . . Vừa mới thi đấu xong, có nguyện vọng gì không?” Nhã Tuệ cố gắng hỏi một chút chuyện vui vẻ.

 

Đường Khả Hinh tựa vào trong ngực Nhã Tuệ, trầm mặt suy nghĩ, rốt cuộc khuôn mặt lộ ra một chút thần bí ẩn vui vẻ, cười nói: “Em. . . Em muốn. . . Đến nhà Trang Hạo Nhiên ngủ!”

 

“À?” Nhã Tuệ nghe nói như vậy, kinh ngạc nghiêng đầu nhìn Đường Khả Hinh, bật cười nói: “Cô nói cái gì?”

 

Đường Khả Hinh lập tức giống như đứa bé, hai mắt mở to, nhìn Nhã Tuệ thẳng thắn nói: “Em muốn đến nhà anh ấy ngủ! ! Chính là ngủ trong nhà. . . Có cha mẹ và chị gái của anh ấy! ! Buổi tối đầu tiên, cả nhà chúng tôi trò chuyện vui vẻ dùng bữa tối xong, sau đó em trước đi tắm rửa, sau đó Trang Hạo Nhiên trò chuyện vui vẻ cùng cha mẹ và chị gái, hoặc ở trong phòng ngủ bận chuyện của công ty! Sau đó em tắm rửa xong, mặc áo ngủ màu hồng đi ra, đi đến trước phòng của chị, rất ngoan hiền nói: chị. . . Em đi ngủ đây. . . Chúc ngủ ngon. . .”

 

Cô nói xong, cả khuôn mặt giống như nằm mơ, hai mắt mở to, ngây ngốc như con vịt, rất ngọt ngào. . .

 

” . . .” Nhã Tuệ không thể tin nổi hai mắt mở to, há hốc miệng nhìn cô. . . .

 

“Sau đó. . .” Đường Khả Hinh vẫn chưa xong, khuôn mặt cô lập tức lộ ra một chút vội vàng, co rút hai chân, tựa vào trong ngực Nhã Tuệ, mang theo một chút kích động và sôi trào mà bật cười nói: “Sau đó, em sẽ giống như tất cả con dâu hiền trên thế giới, đi tới trước cửa phòng ngủ của cha mẹ chồng, nhẹ nhàng gõ cửa, sau đó nở nụ cười ngọt ngào đẩy cửa đi vào, nhìn về phía bọn họ nói. . . Cha chồng, mẹ chồng. . . Con ngủ đây. . . Chúc ngủ ngon!”

 

Phốc!

 

Đường Khả Hinh lập tức đưa hai tay ra, rất thẹn thùng che mặt, hài lòng cười nói: “Em có thể cảm thấy bọn họ nhất định rất vui vẻ nói với em, ngủ ngon! Sau đó em sẽ trở về phòng ngủ của mình, lập tức giống như quán quân nhảy cầu, nhào vào trong ngực Trang Hạo Nhiên, lúc đó, anh ấy có thể phải bận rộn, em đi ngủ trước rồi ! Phốc!”

 

Thân thể của cô có chút run rẩy, ngượng ngùng nói xong, thật vui vẻ, thật vui vẻ cười run rẩy! !

 

” . . .” Vẻ mặt Nhã Tuệ lộ ra dở khóc dở cười, nhìn dáng vẻ Đường Khả Hinh, lập tức. . . Cô bất đắc dĩ lắc đầu một cái, bật cười nói: “Được rồi. . . Rốt cuộc tôi có thể yên lòng kết hôn. . .”

 

“À?” Trên mặt Đường Khả Hinh vẫn treo nụ cười thẹn thùng và mơ mộng, lại lộ ra một chút vẻ nghi ngờ, nhìn Nhã Tuệ hỏi: “Tại sao?”

 

“Tại sao?” Nhã Tuệ trực tiếp vươn tay, đánh mạnh bả vai Đường Khả Hinh một cái, mới có chút mất mát kêu lên: “Con bé chết tiệt này! ! Lúc ấy cùng Tổng Giám đốc Tưởng chia tay, gây gổ với Tổng Giám đốc Trang, ngày ngày đòi tôi không được lập gia đình, cô muốn sống chung với tôi mãi mãi! ! Hỏi cô thi đấu xong có nguyện vọng gì? Cô lại đến nhà của người ta ngủ! ! Trong mắt của cô căn bản không có tôi, Cánh cứng cáp rồi, có đàn ông, cũng không cần bạn bè!”

 

“Ôi chao! Không nên nói như vậy! Em cũng đưa chị đi cùng !” Đường Khả Hinh lập tức làm nũng ôm lấy Nhã Tuệ, đỏ mặt bật cười nói!

 

“Tại sao tôi phải đi với cô ! ?” Nhã Tuệ làm bộ muốn đẩy cô ra, bật cười nói: “Tôi phải cám ơn Tổng Giám đốc Trang! Đã nhiều năm như vậy, cuối cùng tôi cũng buông tay được cái thứ dính lấy người như cô !”

 

“Đừng nói như vậy mà!” Đường Khả Hinh lại làm nũng ôm lấy Nhã Tuệ.

 

“Tán gẫu chuyện gì vui vẻ vậy?” Thơ Ngữ đang bưng chè tuyết lê mỉm cười đi vào phòng, cũng không ngạc nhiên vé máy bay đầy phòng, bởi vì đây là kết quả Đường Khả Hinh sai Tiên Nhi và Lạp Lạp bận rộn cả ngày, nhưng nhìn bọn họ vui vẻ như vậy, liền tò mò hỏi.

 

“Trò chuyện tới nhà người khác ngủ! Cái thứ không biết xấu hổ!” Nhã Tuệ không nhịn được cười.

 

Đường Khả Hinh lập tức đỏ mặt nhìn Nhã Tuệ, ngượng ngùng nói. . .

 

Thơ Ngữ mỉm cười không lên tiếng, lại bưng chè đi tới trước mặt của Đường Khả Hinh, dịu dàng nói: “Đường tiểu thư. . . chè tuyết lê hầm cách thủy xong rồi, cô uống trước đi. . .”

 

“Chè tuyết lê?” Đường Khả Hinh lập tức mở to mắt nhìn Thơ Ngữ, quan tâm nói: “Hôm nay lúc trở lại, thấy Tiểu Vi lúc lái xe, nói chuyện giọng khàn khàn, nếu cô hầm cách thủy nhiều một chút, mang cho cô ấy một chén. . .”

 

“Được. . .” Thơ Ngữ mỉm cười gật đầu.

 

Lúc này, đêm lạnh như nước, mưa to vừa qua khỏi, không khí cũng lạnh lẽo. . . .

 

Tiểu Vi và Tiểu Hà cùng đứng ở bên ngoài biệt thự, nét mặt căng thẳng, nhìn một vòng tình huống khắp xung quanh, thỉnh thoảng liên lạc với Đỗ Uy và Khương Vĩ, đột nhiên một bóng đen nhanh như tia chớp thoáng qua, hai tròng mắt sắc bén của các cô lập tức lóe lên, thân thể giống như tia chớp bay ra ngoài . . .

 

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!