You dont have javascript enabled! Please enable it!

Người tình nhỏ bên cạnh Tổng Giám đốc-Chương 1213

Chương 1213: TRẬN ĐẤU CHUNG KẾT (Ba)

 

 

Lúc 10 giờ! !

 

Ánh đèn pha lê nhà hát kịch nửa bán cầu di động xoay tròn chiếu sáng chói mắt, nhân viên hành chính nhà hát kịch lại rối rít căng thẳng dẫn khán giả từ từ đi vào chỗ ngồi, thi đấu trễ mười phút, nghe nói gần đến giờ thi đấu, nội bộ Hiệp hội rượu vang và nội bộ Hiệp hội chuyên gia hầu rượu xảy ra một chút tranh cãi, trước mắt không rõ đã giải quyết tình hình chưa, đám phóng viên truyền thông và khán giả, lập tức ngẩng đầu lên nhìn sân khấu vốn xinh đẹp sang trọng, lúc này tấm màn nhung đỏ thẫm hết sức long trọng rũ xuống, chỉ thấy bóng người di động ở bên trong, mà chỗ ngồi của Giám khảo chính và Ban Phê bình cũng bị tấm màn che kín ở bên trong, càng cảm thấy thần bí, thậm chí có phóng viên bắt đầu hỏi thăm, rốt cuộc gần tới giờ thi đấu, xảy ra thay đổi gì, có vì Vitas tiên sinh rút lui bắt đầu xảy ra tranh cãi hay không! ?

 

Hội trường theo tiếng người sôi nổi bàn tán dần dần yên lặng, mà tuyển thủ cũng đã đứng ở phía sau sân khấu chuẩn bị ra sân, nhưng tấm màn đỏ thẫm giữa sân khấu vẫn thần bí rũ xuống không thấy Giám khảo chính và Ban phê bình, thời gian đã qua mười phút rồi, có một số phóng viên cầm máy chụp hình, hết sức tò mò ngẩng mặt nhìn tới trước . . . Đang suy nghĩ rốt cuộc xảy ra chuyện gì? Ngay cả bóng dáng người chủ trì Hách Lệ cũng không thấy! !

 

Cả phía sau sân khấu, nhân viên hành chính vẫn hết sức bận rộn và náo nhiệt, chỉ là phòng nghỉ ngơi tập thể của chuyên gia hầu rượu, như cuộc thi đấu trước, cửa đóng thật chặt, mấy nam nhân viên người Pháp, khuôn mặt lộ ra vẻ nghiêm túc cẩn thận, canh giữ ở bên ngoài phòng nghỉ ngơi, sau đó sẽ dẫn tuyển thủ mình phụ trách, bước ra phía trước sân khấu !

 

Bên trong phòng nghỉ ngơi! !

 

Đường Khả Hinh vẫn giống như ra sân thi đấu, nét mặt căng thẳng, ngồi một mình ở trên ghế sa lon nhung đỏ thẫm, đôi tay nhẹ đan nhau nhìn một bó hoa bách hợp trưng bày trước mặt, cảm giác vết thương nơi bả vai mình, loáng thoáng lộ ra đau đớn thấu xương, cánh tay hơi tê dại, nhất là năm ngón tay càng cảm thấy cứng ngắc. . . Cô không nhịn được khẽ nắm tay phải, để cho đầu ngón tay cứng ngắc hơi chậm rãi mở ra, chuẩn bị chút nữa sẽ thi đấu. . .

 

Lúc này Ge Sidun và Alex bình tĩnh đứng ở trước một vách tường quét sơn, khuôn mặt hơi lộ ra nét căng thẳng, dù sao đối mặt với cuộc thi đấu thế giới, còn thiếu một bước nữa thành công! Ai cũng khát vọng một chút nữa thi đấu, mình biểu hiện càng xuất sắc hơn! Hơn nữa điểm số của ba tuyển thủ rất sát nhau, mặc dù Đường Khả Hinh hơi thắng mười điểm, nhưng cũng không đại biểu một chút nữa thi đấu cô sẽ nhất định có thể lấy được vòng nguyệt quế, quả thật thực lực đám tuyển thủ cũng quá mạnh mẽ! Nhất là Ge Sidun, một chuyên gia hầu rượu cuồng nhiệt đối với thức ăn ngon! Rốt cuộc trận đấu chung kết gần như tổ chức vì ông ta ! !

 

Rất nhiều người ưu tú giới rượu vang rối rít lắc đầu bật cười nói, xem qua nhiều cuộc thi đấu chuyên gia hầu rượu thế giới, nhưng cuộc đấu này rất khó dự đoán ai là quán quân nhất ! !

 

Cuộc thi chuyên gia hầu rượu bắt đầu từ năm 1969, đến nay đã tổ chức hơn 14 cuộc thi, từ cơ bản thi viết đến thi bịt mắt nếm thử, mà trận cuối cùng vòng đấu chung kết là thử thách cao nhất đối với tuyển thủ hợp cách, trước hết từ cách ăn mặc và cử chỉ vân vân, đến quá trình hầu rượu, động tác có hoàn mỹ hay không, cử chỉ có tao nhã và khéo léo hay không, đối mặt với khách các nước trên thế giới, có thể lập tức dùng kiến thức chuyên nghiệp, giải thích văn hóa của đất nước, đặc điểm khí hậu đất đai vùng miền, rồi đến món ăn nổi tiếng kinh điển và trang trại rượu nho nổi tiếng. . . Trong quá trình này, Giám khảo chính tuyệt đối sẽ không để cho chuyên gia hầu rượu có cơ hội lừa dối vượt qua kiểm tra, bọn họ sẽ dùng thân phận khách quý nói chuyện với chuyên gia hầu rượu, cố ý gây khó khăn, nói sai tên các loại nhãn rượu, đây là một khâu thường có nhất trong các cuộc thi đấu chuyên gia hầu rượu quốc tế! Mà đề thi đấu hiện nay chưa công bố, không biết có làm theo các cuộc thi đấu trước đây hay không, nghe nói trận thi đấu vòng thứ ba sẽ xuất hiện một vị khách quý thần bí, có trình độ cao nhất thử thách chuyên gia hầu rượu có đủ năng lực vượt qua hay không! Dù sao nhiệm vụ của một chuyên gia hầu rượu chuyên nghiệp chính là phải chinh phục từng vị khách trên thế giới ! !

 

Thời gian qua hơn mười phút, đã 10 giờ 20 rồi !

 

Ge Sidun và Alex đứng ở trước vách tường, đều cảm thấy thời gian trôi qua hết sức kì lạ, liền hơi lộ ra nghi ngờ ngẩng đầu lên nhìn đồng hồ treo trên tường, thời gian đã qua hơn 20 phút rồi, lúc này Đường Khả Hinh cũng hơi lộ ra nghi ngờ ngẩng đầu lên nhìn thời gian đã 10 giờ 20, người Châu Âu luôn luôn tuân thủ nguyên tắc thời gian, tại sao trước một cuộc thi đấu như thế này lại trì hoãn lâu như vậy?

 

Tiếng gõ cửa chậm rãi vang lên.

 

Á Lạc đẩy nhẹ cửa đi tới, nhìn về phía Ge Sidun và Alex khẽ gật đầu một cái, khuôn mặt mới nở nụ cười có chút bất đắc dĩ đi về phía Đường Khả Hinh, ngồi ở ghế sa lon bên cạnh cô, mới dịu dàng nói: “Cô nhất định chờ lâu chứ?”

 

“Xảy ra chuyện gì?” Đường Khả Hinh ngạc nhiên nhìn Á Lạc, khó hiểu hỏi.

 

“Tôi cũng không rõ lắm!” Á Lạc nhìn Đường Khả Hinh, khuôn mặt cũng hơi lộ ra một chút nghi ngờ, nói: “Lúc nảy tôi mới vừa đến đây phát hiện phòng họp sau sân khấu, cửa đang đóng thật chặt, thậm chí bên trong truyền ra âm thanh hơi lớn, giống như nghe nói có chai rượu gì đó bị đánh vỡ. . .”

 

“À? Rượu gì bị đánh vỡ! ?” Trái tim Đường Khả Hinh đập “bùm” một tiếng, sắc mặt hơi lộ ra tái nhợt nhìn Á Lạc!

 

“Tôi không biết. . .” Á Lạc cũng có chút căng thẳng và nặng nề, cô chậm rãi nhắc cổ tay nhìn thời gian, mới nói thẳng: “Đoán chừng thi đấu sẽ lập tức bắt đầu! Bọn họ không thể nào kéo dài lâu như vậy!”

 

Hai tròng mắt Đường Khả Hinh lập tức lóe lên, nghĩ đến cjai rượu vang đỏ bí mật, tâm trạng không nhịn được nặng nề. . .

 

Phòng họp!

 

Đới Lập Duy và Parker, vẻ mặt hai vị chủ tịch cùng nghiêm túc ngồi ở trước bàn dài cuộc họp, bên trái là Giám khảo chính, bên phải là chuyên gia phê bình, từng người bọn họ đều trầm ngâm không nói, ngay cả bà George cũng cầm bút lông chim màu hồng của mình, cúi đầu không lên tiếng! Tưởng Thiên Lỗi và Bác Dịch cùng ngồi chung, vẻ mặt càng lộ ra nghiêm túc nhưng vẫn nặng nề thở dốc, không lên tiếng! Parker là người chủ trì cuộc thi tối nay, ông chậm rãi thu dọn tài liệu, đứng lên nhìn mọi người nói: “Được rồi! Đã đến giờ rồi ! Kết quả bàn bạc cuối cùng, hủy bỏ đề thi của Vitas tiên sinh! Trong lúc thi đấu, chúng ta sẽ đưa ra kế hoạch vòng thi đấu thứ ba một lần nữa! Chuyện này để tôi phụ trách!”

 

Bà George lập tức ngẩng đầu lên nhìn Parker, vẻ mặt lộ ra không vui, nhưng bà cũng trực tiếp thu dọn tài liệu, cũng nhìn mọi người cao giọng nói: “Tôi cảm thấy! Hủy bỏ đề thi của Vitas tiên sinh là biểu hiện không tin tưởng đứa bé kia! Nếu cả quá trình thi đấu của cô ấy tới nay cũng vẫn tồn tại tranh cãi, điều này có thể đưa ra nghi ngờ! Nhưng cuộc họp về trận đấu hôm nay, rõ ràng nhằm vào cô ấy! Parker tiên sinh, ngài hành động như thế, sẽ ảnh hưởng đến ấn tượng trong lòng của Ban Phê bình và Giám khảo chính về đứa bé này! Chuyện này đối với cô ấy hết sức không công bằng!”

 

Parker hơi ngưng mặt nhìn bà George! !

 

Bà George cũng không lên tiếng, chỉ thu dọn tài liệu, lúc xoay người đi khỏi quẳng lại một câu tàn nhẫn: “Nếu như hôm nay cô ấy có thể may mắn vượt qua kiểm tra, có phải mọi người nên để cho cô trực tiếp ngồi lên vị trí Hội Trưởng chuyên gia hầu rượu hay không? Mọi người làm như vậy chính là kì thị phái nữ, càng là có thành kiến đối với một số nước Châu Á thế giới mới! !”

 

“Bà George!” Đới Lập Duy lập tức khiếp sợ nhìn bà George! !

 

Bà George trực tiếp lạnh lùng cầm tài liệu trong tay đi khỏi, sắp xoay người, không cho người nào mặt mũi, phịch một tiếng đóng cửa lại, vang ra âm thanh cực lớn giống như quả bom ! !

 

Cả phòng họp lập tức rơi vào hoàn cảnh nghiêm túc và im lặng ! !

 

Parker và Đới Lập Duy cũng hết sức phiền não thở dốc ngồi ở một bên, Tưởng Thiên Lỗi và Bác Dịch nhíu chặt lông mày, nghe tất cả mọi người mới vừa thảo luận chuyện của Đường Khả Hinh, đều hết sức mâu thuẫn và ẩn nhẫn, lúc nảy chưa từng có á khẩu không trả lời được như vậy! Bác Dịch cũng vì Đường Khả Hinh mới vừa trải qua kịch liệt tranh biện, thậm chí anh có một chút suy nghĩ bi ai, cảm thấy một đất nước, hoặc cá nhân ở trong quá trình từ từ phát triển và trưởng thành vẫn sẽ bị hiểu làm và kỳ thị hay không. . . Loại cảm giác này, thật sự quá không tốt rồi! !

 

Lúc này Đới Lập Duy tiên sinh cũng không nói gì thêm, cũng cảm thấy chuyện này hết sức tiếc nuối, nhưng vẫn hơi lộ ra ẩn nhẫn đứng lên, im lặng cầm tài liệu đi khỏi, Parker tiên sinh cũng im lặng cầm tài liệu đi khỏi, Hách Lệ đứng ở một bên, nhìn bọn họ một cái, liền cũng xoay người đi khỏi. . .

 

Phòng họp, tất cả mọi người cũng im lặng đi khỏi! !

 

Thời gian 10 giờ 28 phút ! !

 

Cả nhà hát kịch nhất thời xuất hiện xôn xao, không ít khán giả cùng phóng viên truyền thông rối rít bàn tán, ngay cả giám khảo quần chúng cùng khách quý trước ghế VIP, đều đang rối rít nổi lên nghi ngờ, bức màng màu đỏ thẫm vẫn rũ xuống thật chặt, thậm chí không thể nghe được tiếng di động bên trong. . . Tiếng nghi ngờ xôn xao càng lúc càng lớn, cả nhà hát kịch như làn sóng trào, dưới sân khấu Nhã Tuệ và Trần Mạn Hồng cũng bắt đầu căng thẳng và ngạc nhiên ngắm nhìn . . . .

 

Rốt cuộc! ! Vào lúc 10 giờ 30 phút, theo tiếng nhạc kích động lòng người trong nhà hát kịch vang lên, bức màng đỏ thẫm buông xuống trước sân khấu rốt cuộc chậm rãi mở ra, sân khấu trải qua hai ngày dàn dựng một lần nữa, lúc này sân khấu to lớn thể hiện nguyên trạng phòng ăn cũ ở thế kỷ mười tám, ở giữa bày biện ba bàn ăn trắng tinh, trên kệ ly màu xanh đậm phía sau trưng bày các loại ly rượu kiểu cung đình trong suốt, hai bên trái phải là gần một ngàn loại rượu đỏ đến từ hai thế giới cũ mới, bọn chúng chia ra đặt thẳng đứng và nằm ngang, chân thành cao quý và lộng lẫy!

 

Giám khảo chính và Ban Phê bình rối rít ngồi trái phải hai bên, bà George ngồi ở vị trí thứ ba, theo sát ông Fernando, sắc mặt vẫn hết sức khó coi, lúc này Đới Lập Duy tiên sinh không biết đi nơi nào! !

 

Vào lúc này người dẫn chương trình với khuôn mặt nở nụ cười cầm microphone, nói đoạn châm ngôn “Triết lý trong phòng bếp”, bởi vì vũ trụ tồn tại sự sống mới có thể có ý nghĩa, mà tất cả sự sống đều cần hấp thụ dinh dưỡng! Thượng Đế khiến cho con người phải ăn cơm mới có thể sinh tồn, vì vậy ngài dùng sự thèm ăn để thúc đẩy con người ăn cơm và dùng ăn cơm mang tới vui vẻ, mang đến phần thưởng cho con người! Những năm gần đây, càng ngày càng có nhiều người thảo luận chuyện có liên quan đến “Triết lý trong phòng bếp”! Bởi vì so với trường hợp khác, thời gian ở bên bàn ăn thú vị nhất! Tự hình thành lễ nghi dùng cơm cũng từ từ trở nên phổ biến ở mỗi đất nước! Mà chuyên gia hầu rượu càng giống như là linh hồn nhân vật trước bàn ăn, bọn họ không chỉ có quen thuộc rượu ngon, đối với thức ăn ngon còn có sự hiểu biết độc đáo của mình.. . .

 

Người dẫn chương trình nói chuyện ở phía trước, phía sau sân khấu nhân viên hành chính căng thẳng bận rộn, mà ba vị tuyển thủ bên trong phòng nghỉ ngơi, theo nhân viên hành chính tới thông báo, cuộc thi đấu rốt cuộc mở màn, mời mọi người lập tức chuẩn bị sẵn sàng, rốt cuộc bọn họ hít thở sâu một cái, mọi người chậm rãi đứng lên, chuẩn bị nhìn về phía kính toàn thân, hơi lộ ra căng thẳng sửa sang lại mặt mũi dáng vẻ của mình, vẻ mặt Đường Khả Hinh cũng căng thẳng, chậm rãi đứng lên, phát hiện cánh tay bị thương của mình lại đau như gai đâm, nhưng cô không lộ ra vẻ gì, chuẩn bị bước lên trước, đi về phía kính toàn thân. . .

 

Tiếng gõ cửa vang lên nhè nhẹ ! !

 

Mọi người quay người lại. . .

 

Vẻ mặt Đới Lập Duy tiên sinh hết sức nguội lạnh, nghiêm túc nhìn Đường Khả Hinh, nói: “Đường Khả Hinh tiểu thư! Hai phút trước trận đấu, tôi có chuyện muốn nói với cô !”

 

Đường Khả Hinh nghe nói như vậy, hơi giật mình nhìn Đới Lập Duy. . .

 

 

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!