You dont have javascript enabled! Please enable it!

Người tình nhỏ bên cạnh Tổng Giám đốc-Chương 1223

Chương 1223: CÒN ĐAU KHÔNG ?

 

 

Bệnh viện, khu nhà màu trắng nằm ở trung tâm thành phố, đài phun nước bắn ra bọt nước rực rỡ, từng đợt bay thẳng lên không trung.

 

Một chiếc xe Mercedes màu đen chậm rãi dừng ở trước đài phun nước bệnh viện, cửa sổ xe phản chiếu nửa khuôn mặt dịu dàng, cô khẽ cúi đầu đưa mắt nhìn chăm chú bó hoa bách hợp ôm chặt trong ngực, ngửi từng làn hương thơm từ nhụy hoa tỏa ra, nghĩ tới ý nghĩ của hoa bách hợp là tình yêu vĩ đại, trái tim của cô lập tức nổi lên vô hạn cảm xúc. . . Theo tài xế hết sức cung kính mở cửa xe, cô chậm rãi ôm bó hoa bách hợp đi xuống xe. . .

 

Trước bệnh viện, rất nhiều nhân viên y tế và bệnh nhân lui tới.

 

Vẻ mặt Đường Khả Hinh thật nghiêm túc, ôm bó hoa bách hợp thơm ngát trong ngực, chậm rãi im lặng cất bước đi vào trong hành lang bệnh viện, lập tức cảm nhận được rất đông người lui tới ở xung quanh mình, cô chính xác xoay người đúng mục tiêu, dọc theo hành lang dài màu trắng của khu nội trú quen thuộc đi tới, mỗi bước đi, hai tròng mắt của cô cũng kích động nhộn nhạo một chút nước mắt. . .

 

Mỗi bước đi, hai tròng mắt của cô cũng kích động nhộn nhạo một chút nước mắt.

 

Thời gian, giống như trôi qua thật chậm, thật chậm, thời gian ở trước mặt của ông vẫn luôn khổ sở trôi qua càng chậm. . .

 

Đường Khả Hinh ôm chặt bó hoa bách hợp trong ngực, hai tròng mắt chợt loé lên ánh sáng mãnh liệt, đôi tay không nhịn được nắm chặt bó hoa ở dưới giấy bọc màu tím mộng ảo, nhớ tới hôm nay lúc chọn hoa cho ông, Tô Thụy Kỳ nói, hôm nay là ngày cuối cùng ông nội còn giữ chức vụ Thủ tướng, ông còn có thể dùng quyền một ngày để cho mình mang bó hoa đi thăm người vẫn luôn quan tâm, vẫn luôn thương nhất. . . .

 

Cuối hành lang có cửa phòng bệnh màu trắng đóng lại chặt kín, nhưng bạn có thể xuyên qua cửa sổ thủy tinh trong suốt nhìn thấy vài cây cột sắt màu trắng, hai người cảnh sát nghiêm túc và cẩn thận đứng ở hai bên, khuôn mặt lộ ra vẻ công bằng chính trực.

 

Trong nhà giam, song sắt keng keng cô đơn rét lạnh thấu xương! Bên trong bệnh viện vẫn vô tình giam cầm !

 

Đường Khả Hinh ôm bó hoa bách hợp, vẻ mặt lộ ra kích động và cảm xúc khác trước kia, hai tròng mắt càng ứa nước mắt, cả người giống như lộ ra mấy phần căng thẳng và không thở nổi, giống như đây mới là cuộc thi lớn nhất trong đời, bởi vì chỉ có được ông khen ngợi, cuộc đời mình mới xem như chính thức trọn vẹn và thành công, cho dù như thế nào, người bên trong vẫn là đỉnh núi cao triển vọng và khó đạt tới nhất trong cuộc đời mình.

 

Cô gái này kích động suy nghĩ bay xa thật lâu, rốt cuộc lấy hết dũng khí, ôm bó hoa bách hợp, sau khi cảnh sát kiểm tra thân phận của mình xong, cuối cùng cô cất bước đi tới trước cửa phòng bệnh, vươn tay rất cung kính gõ một cái. . . Giống như người bên trong vẫn tự do, người bên trong vẫn có thân phận đáng kính trọng. . . Cô lại không chờ người bên trong phòng đáp lời, mà rất đau lòng vươn tay, vặn nhẹ khóa cửa. . .

 

Cửa nhẹ nhàng mở ra.

 

Bên trong phòng bệnh màu trắng, chỉ thấy hai cánh cửa sổ phòng bệnh sát con đường mở ra bên ngoài, bên cạnh một máy lọc sạch không khí đang chậm rãi hút sương mù màu trắng, một bó hoa sơn trà đỏ cùng vài chai thủy tinh chứa đất cát đặt trên bàn nhỏ cạnh cửa sổ màu trắng, bó hoa sơn trà này đã héo tàn, nhưng lại rất quý giá làm bạn với người trên giường bệnh. . . Đường Chí Long mặc quần áo bệnh nhân màu trắng, giống như khó được buồn ngủ, nằm ở trên giường bệnh hết sức yên ổn, nhưng cho dù yên ổn, khuôn mặt ông vẫn như tái nhợt hốc hác như trước đây, mái tóc bạc trắng lưa thưa, hơi có chút xốc xếch, nếp nhăn thật sâu vẫn như dao cắt, ông lộ ra cảm giác cô đơn và thăng trầm cuộc sống. . . .

 

Đường Khả Hinh đứng ở trước cửa, nhìn thấy cha như vậy, hai tròng mắt của cô lập tức tràn nước mắt, loại cảm giác đau thương gần như không thở nổi, từng hồi lan ra xung quanh phòng bệnh, nước mắt từng viên chảy xuống, theo sau là tiếng đau lòng nức nở. . .

 

Tiếng khóc càng lúc càng nặng, càng lúc càng nặng. . .

 

Đường Chí Long giống như vẫn còn chìm sâu trong mộng, lại không khỏi cảm giác xung quanh bồng bềnh không khí thật nhẹ nhàng, thật đau lòng, hai tròng mắt ông chớp nhẹ, mới vừa rồi xem thi đấu làm cho huyết áp của mình tăng cao dẫn tới cảm giác khó chịu mà chậm rãi tỉnh lại. . . Khi ông hơi mở hai tròng mắt run rẩy không còn hơi sức, đầu tiên tiếp xúc được một mảnh mông lung và tái nhợt, nhưng lại nghe được tiếng nức nở rất rõ ràng, trái tim của ông giống như bị đánh trúng, dần dần lộ một chút ánh sáng kích động, hơi mệt mỏi hốc hác nghiêng mặt, quả nhiên nhìn thấy con gái mặc đồng phục chuyên gia hầu rượu thi đấu hôm nay, đang ôm một bó hoa kích động đứng ở trước mặt của mình, hai tròng mắt ông lập tức rưng rưng, thấy hôm nay con gái có thành tựu như vậy, trong đầu của ông lập tức vô vàng kích động, rất nhiều lời muốn nói nuốt ở trong cổ. . .

 

“Cha. . .” Đường Khả Hinh ôm bó ha bách hợp, hơi nhanh chóng đi tới trước giường bệnh, cuối cùng thắm thiết đau lòng gọi cha, lúc nhìn dáng vẻ cha kích động rơi lệ như vậy, hai tròng mắt cô cũng nhanh chóng chảy nước mắt, ôm bó hoa rất cung kính nghiêm túc, kích động nghẹn ngào nói: “Cha. . . Thủ tướng nói với con, nếu như cho con một chiếc lá xanh, con có thể nhuộm xanh một mảnh rừng rậm hay không. Lúc đó, con mới hiểu rõ. . . Trước kia tình yêu của cha là vô biên như thế. . . Lúc con đứng ở trên sân khấu nhận lấy tiếng vỗ tay và chúc mừng của mọi người dành cho con, lúc đó con rất nhớ đến cha! Con rất muốn nói cho người khác biết, con có người cha vĩ đại nhất trên thế giới, chính vì ông ban cho tôi bốn mùa, mới để cho tôi như hoa nở khi xuân về! ! Hôm nay đây là bó hoa đầu tiên từ lúc chào đời tới nay, con gái tặng cho cha! Cảm ơn cha ban cho con trí tuệ vô hạn, cảm ơn cha dùng tình yêu dạy cho con dũng cảm, quyết đoán, kiên cường! Cảm ơn cha đã dựng lên cho con ngọn cờ ước mơ ở trên đường của đời con ! ! Cám ơn cha, cha của con . . . Cuộc đời của con không có gì đền đáp nổi. . .”

 

Cô gái này nói xong, ôm bó hoa bách hợp cúi đầu, biết ơn khóc đến nổi không thành tiếng. . .

 

Đường Chí Long nằm ở trên giường bệnh, nghe con gái nói như vậy, khuôn mặt già nua của ông khẽ lộ ra một chút kích động an ủi, hai tròng mắt càng vui sướng tràn nước mắt. . .

 

“Cha! !” Đường Khả Hinh rất đau lòng kích động cúi người ôm chặt cha trong ngực của mình, mặt dính vào trên ngực của ông, nghe tiếng tim đập yếu ớt, mình lại từng hồi co quắp rơi lệ khóc rống. . .”Nghĩ tới cha đã từng chấp lên mơ ước của bao nhiêu người, hôm nay thế giới đã lá xanh tung bay, xuân về hoa nở, cha không thể chính mắt nhìn thấy ước mơ của con hôm nay đã trở thành sự thật nhưng con vẫn không có cách nào mở ra một cánh cửa sổ, mở ra một phong cảnh trong thế giới cô đơn của cha, nghĩ tới mọi chuyện, con thật đau lòng và áy náy ! ! !”

 

Hai tròng mắt Đường Chí Long lại tràn ra nước mắt kích động, cuối cùng chậm rãi vươn tay vuốt nhẹ mái tóc của con gái. . .

 

“Cha! !” Đường Khả Hinh lại đau lòng ôm chặt cha, nước mắt của cô lại run rẩy chảy xuống, lại đau lòng hỏi: “Hôm nay con biểu hiện thi đấu có tốt không?”

 

Đường Chí Long kích động, nghe con gái hỏi như vậy, rốt cuộc khuôn mặt ông lộ ra nụ cười tự hào, rơi lệ khẽ gật đầu. . .

 

“Có thật không?” Đường Khả Hinh cảm thấy vui sướng kích động nhìn cha, khuôn mặt lộ ra nụ cười giống như đứa bé. . .

 

Lúc này, Đường Chí Long nhìn con gái kích động rơi lệ cũng rất cứng cõi mạnh mẽ, trong lòng của ông chợt cảm thấy đau đớn, nhưng khuôn mặt vẫn nở nụ cười gật đầu, nói: “Hôm nay con biểu hiện rất tốt. . . Rất xuất sắc. . .”

 

“Cha! !” Đường Khả Hinh đau lòng lại ôm chặt cha, khuôn mặt lộ ra nụ cười vui sướng, bật khóc nói: “Con muốn nói với toàn thế giới, cũng rất kiêu ngạo nói con là con gái của cha !”

 

Đường Chí Long lại ôm nhẹ con gái, nghe nói như vậy, tay của ông lại chậm rãi xoa nhẹ ở trên bả vai nhỏ gầy của con gái, cuối cùng khuôn mặt lộ ra đau lòng và ẩn nhẫn, nước mắt chảy xuống. . .

 

Khả Hinh, con gái ngoan của cha, cha biết con đã vất vả rất nhiều năm nay. . . . Vốn con không cần nhanh chóng lớn lên và khó khăn như vậy, một đứa bé bất đắc dĩ không có một người thân, chỉ có thể dựa vào mơ ước, tìm kiếm một chút ấm áp. . . Con đã để cho Thủ tướng nói với con lời xuân về hoa nở, nhất định là chịu đựng đau đớn gọt xương. . . Con gái của cha . . . Cha biết con chịu khổ. . .

 

Ông già này nghĩ tới đây, không nhịn được khổ sở cúi đầu lau nước mắt, từng hồi khổ sở áy náy. . . Tất cả đều là lỗi của cha, coi như hôm nay là ngày vui mừng như vậy, cũng không thể chuẩn bị cho con gái một phần quà tặng. . .

 

Từng hồi bi thương, theo kiếp sống cô đơn cũng tràn lên khổ sở và đau đớn thấu xương.

 

Đường Khả Hinh ôm chặt cha, cảm giác tâm trạng của cha bị kích động, cô liền rơi lệ buông cha ra, đau lòng nhìn khuôn mặt cha đang rơi lệ, liền nghẹn ngào hỏi: “Cha? Cha làm sao vậy?”

 

Đường Chí Long im lặng không lên tiếng, chỉ cúi đầu, đưa bàn tay run rẩy tràn đầy kén tằm, lúc này mới đau lòng, tự hào, nghẹn ngào nói: “Không có việc gì, cha chỉ cảm thấy rất vui. . . Nhìn con gái ngoan của cha có thể đi tới hôm nay. . . Thật vui. . .”

 

“Cha! ! Tương lai, con sẽ mang đến cho cha thật nhiều tin tức tốt! Cha yên tâm!” Đường Khả Hinh rất vui vẻ nhìn cha, rơi lệ nở nụ cười!

 

Đường Chí Long nhìn con gái, ông cũng an ủi đau lòng gật đầu nở nụ cười. . .

 

Một ngày gặp nhau như vậy là rất khó được, Đường Chí Long nửa nằm ở trước giường bệnh, khuôn mặt nở nụ cười vui sướng, nhìn con gái duyên dáng xinh đẹp đứng ở trước giường bệnh như vậy, hai tay ôm bó hoa bách hợp, cắm vào trong bình hoa, mà bó hoa sơn trà đỏ vừa bị cầm lên để ở một bên. . . Khuôn mặt của ông khẽ giật mình, nhìn dáng vẻ con gái đưa mắt nhìn bó hoa sơn trà đỏ, vẻ mặt lộ ra hơi thẹn thùng, hai tròng mắt ông hơi hơi run rẩy, lập tức căng thẳng hỏi ngay: “Khả Hinh! Con và Hạo Nhiên. . . Như thế nào rồi?”

 

Đôi tay Đường Khả Hinh dừng ở bó hoa, khuôn mặt khẽ lộ ra run rẩy căng thẳng, chậm rãi quay mặt sang, nhìn cha. . .

 

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!