Người tình nhỏ bên cạnh Tổng Giám đốc-Chương 1326
Chương 1326: KẾT THÚC (66)
Mười một giờ trưa.
Cửa hàng trang sức đá quý hoàng thất, tập đoàn trang sức nổi tiếng nhất của đế quốc Ân thị, so với Kỷ Phạm Hi cùng các tập đoàn trang sức nổi tiếng thế giới, dưới sự ủng hộ của thương nghiệp Ân thị, “Hoàng Đình” có được rất nhiều mỏ kim cương cùng mỏ vàng của mình, còn có nhà thiết kế trang sức đứng đầu trên thế giới, Anh, Mĩ, Pháp cũng chia ra có đặt trụ sở thiết kế, bên trong chuyên gia thiết kế trang sức từ sơ cấp đến chuyên gia thiết kế cao cấp là 3000 người, hàng năm triển lãm trang sức, trang sức vô giá của tập đoàn “Hoàng Đình” luôn trình diễn cuối cùng, cửa hàng trang sức “Hoàng Đình” ở Trung Quốc nằm ở khu vực vàng của trung tâm thành phố cách trụ sở Hoàn Á không xa, một tòa cao ốc thời trang tám tầng, cũng có ý tưởng thiết kế khác với “Hoàng Đình”, ngược lại thể hiện rõ thời trang, xuyên qua một lớp tường thủy tinh trong suốt, không ngờ nhìn thấy chiếc ghế xoay thiết kế theo phong cách Châu Âu ở trong sảnh cùng nhân viên mặc đồng phục trắng lặng lẽ đi qua đi lại.
Ân Sĩ Hoa người sáng lập đế quốc Ân thị vẫn luôn khiêm tốn thần bí, ngoài chuyện đã từng tham gia lễ trưởng thành của cháu trai ở nước Anh, chứng thực chuyện chuyển giao lại tất cả quyền cổ phần quan trọng của đế quốc Ân thị cho Trang Hạo Nhiên thừa kế vào lúc mười tám tuổi, thời gian còn lại, mọi người không biết gì về ông, cũng chỉ biết, đối với đứa cháu ngoại này ông cực độ thương yêu, lúc đầu nghe nói chuyện cháu trai bị ngồi tù, đã phát bệnh tim ở trạng thái nguy kịch, làm cho toàn bộ thị trường chứng khoán châu Âu cũng bị rúng động.
Một chiếc Mercedes màu đen chậm rãi chạy nhanh tới trước bậc thang cửa hàng trang sức “Hoàng Đình”, chờ đợi đã lâu, Tổng Giám đốc cửa hàng trang sức, Giám đốc thiết kế dẫn nhân viên mặc đồng phục váy ngắn màu trắng, nhanh chóng đi xuống bậc thang.
Đường Khả Hinh và Tiêu Đồng cùng Thơ Ngữ chậm rãi bước ra ô tô, liếc nhìn tòa nhà trang sức thời trang “Hoàng Đình” lộ rõ tôn quý, cô khẽ nở nụ cười, cùng nhau cất bước đi vào trong.
Hai Tổng Giám đốc Trang Hạo Nhiên và Tưởng Thiên Lỗi bởi vì tạm thời phải mở cuộc họp ba bên, hơn nữa họp xong anh còn phải đi qua thăm ông bà ngoại, để tránh cho Đường Khả Hinh chờ đợi nên phái Tiêu Đồng cùng cô tới “Hoàng Đình” chọn lựa nhẫn cưới trước, mình sẽ tới sau.
Phòng khách quý “Hoàng Đình” nằm ở lầu hai đối diện cây mộc lan ngọt ngào ngoài cửa sổ.
Phòng khách quý sang trọng, khắp nơi tràn ngập lấm chấm ánh đèn phản chiếu ánh sáng đẹp nhất của trang sức, bên trái phòng nghỉ ngơi, bên trong đặt ghế sa lon thuần trắng cùng champagne, rượu đỏ cao cấp nhất thế giới, đủ loại hộp xì gà màu nâu sậm khảm chặt ở trong vách tường mạ vàng, phía bên phải màn lụa mỏng màu xanh dương nhạt rũ xuống, bên trong là phòng hóa trang thanh nhã để cho khách hàng có nhu cầu thay đổi quần áo mang thử trang sức, trong sảnh để chiếc giá xoay tròn màu đen thần bí, bốn phía là LCD dùng để công bố lai lịch chuyên gia thiết kế của mỗi loại nhẫn cưới, giới thiệu đủ loại kỹ thuật kim loại cắt kim cương, rất nhiều nhân viên đặt đủ loại bánh ngọt tinh xảo cùng trà hoa trên ghế sa lon màu xanh đậm trước chiếc giá đang xoay tròn, bên cạnh một bó hoa hồng champagne tỏa ra mùi thơm độc đáo mà tinh khiết.
Đường Khả Hinh được Tiêu Đồng cùng Thơ Ngữ đỡ lấy chậm rãi đi vào phòng khách VIP, ngay lập tức cảm nhận được không khí ấm áp và long trọng làm cô không khỏi kinh ngạc và mong đợi.
Tổng Giám đốc cùng Giám đốc thiết kế thấy Đường Khả Hinh đi tới, lập tức nhấn nút một cái, vốn là cửa sổ thủy tinh rơi xuống đất trong suốc, chậm rãi hạ xuống tấm kim loại màu xanh dương đậm mang theo logo vương miện đặc trưng của Hoàng gia, bên trong chiếc giá xoay tròn màu xanh dương đậm lập tức phát ra ánh sáng trắng giống như thiên đường, rất nhiều nhân viên theo sự chỉ đạo của Tổng Giám đốc dùng khay bạch kim màu xanh đậm có logo độc đáo của hoàng gia, bưng ra các kiểu nhẫn cưới do chuyên gia thiết kế nhẫn cưới đứng đầu thế giới thiết kế, thật cẩn thận đặt xuống trên chiếc kệ ‘vương miện’ đang xoay tròn —
Đường Khả Hinh chậm rãi ngồi ở trên ghế sa lon, vẻ mặt lộ ra kinh ngạc nhìn kiểu dáng nhẫn cưới, hoặc rất lấp lánh, rất cao quý, rất trang nhã lộ ra ý nghĩa đặc biệt của nó, nhất là cô nhìn thấy đôi nhẫn cưới đặt trong một chiếc hộp bạch kim tinh xảo, trong đó nhẫn của cô dâu là một chiếc nhẫn kim cương xanh tám karat, ở giữa viên kim cương lấp lánh thậm chí lộ ra một chút “màu nước và lửa”, loại ánh sáng nước lửa giao nhau phát ra ý nghĩa hôn nhân mạnh mẽ nhất.
Trong màn hình lớn lập tức phát ra nhẫn cưới kim cương giá trị mười triệu, Ấn Độ là nơi sản sinh ra thần bí, chuyên gia thiết kế Kiều Tác Tư là nhà thiết kế người Australia đã từng giành được quán quân thế giới, thiết kế chiếc nhẫn kim cương kia, bỏ qua công nghệ cắt kim loại ngày trước, nguyên lý hình bầu dục hoặc gắn kìm hoa, mà sửa đổi độ cong cắt kim loại, làm cho viên kim cương này giống như đóa hoa phong tín tử mềm mại, nở rộ thật dịu dàng lãng mạn, giống như lập tức có thể chạm tới trái tim của con người, làm người ta kích động sôi trào đưa mắt nhìn thật sâu, mà làm bạn ở bên cạnh đóa phong tín tử là một chiếc nhẫn cưới nam sĩ lộ rõ tôn quý, dùng kỹ thuật cắt kim loại đặc biệt khắc hoa văn trên chiếc nhẫn cưới kia làm cho người ta cảm nhận được ý nghĩa sâu sắc —
Cô đang thật chăm chú nhìn chiếc nhẫn nam sĩ kia, nghĩ nghĩ nếu như vào ngày hôn lễ, mình đeo nhẫn cưới cho Trang Hạo Nhiên, chuyện này sẽ là một chuyện làm người thú vị đến cỡ nào? Hai tròng mắt của cô thậm chí hơi đỏ thắm—
Xung quanh nhân viên tiếp tục bưng ra các kiểu dáng nhẫn cưới cho cô, thật cẩn thận đặt xuống trên kệ đang xoay tròn, hộp trang sức tinh xảo bằng bạch kim chậm rãi nhẹ nhàng mở ra, bên trong là chiếc nhẫn cưới vô giá vừa lộ rõ tôn quý vừa có xu hướng hiện đại.
Tiêu Đồng cùng Thơ Ngữ chia ra ngồi ở bên cạnh cô, cũng mỉm cười nhìn cô, hào hứng nói: “Cô thích loại nào, có thích không? Hôm nay chúng tôi chuẩn bị hơn ba trăm loại, có thể phải từ từ xem.”
Đường Khả Hinh nở nụ cười cảm động, hai tròng mắt xoay tròn nhìn kiểu nhẫn cưới làm người động lòng —
Một cái bóng thần bí im lặng lẽ xuất hiện ngoài cửa phòng khách quý.
Trang Hạo Nhiên mặc tây trang màu đen, đổi hoa cài áo hoa hồng champagne, lẳng lặng xuất hiện tại cạnh cửa, chăm chú ngắm nhìn bóng lưng Đường Khả Hinh ngồi ở trong ghế sa lon, hai tròng mắt cũng lóe lên ánh sáng nóng bỏng, khuôn mặt dần dần nở nụ cười dịu dàng, từ từkhông vội vàng anh lặng lẽ chậm rãi đi tới sau lưng cô gái, cách ghế sa lon, nhẹ nhàng cúi người xuống ôm lấy bả vai cô gái, tay nắm nhẹ bả vai mảnh mai của cô, thật cảm tính cưng chiều khàn khàn hỏi: “Thích không?”
Tổng Giám đốc phòng khách VIP dẫn Giám đốc cùng tất cả nhân viên rối rít cung kính khom người chào anh, Tiêu Đồng cùng Thơ Ngữ lập tức nở nụ cười đi tới một cái ghế sa lon khác ngồi xuống.
Đường Khả Hinh chợt cảm thấy thân thể được một đôi tay dày mà thâm tình ôm lấy, trái tim cô khẽ nhúc nhích, hơi nghiêng mặt nhìn Trang Hạo Nhiên rốt cuộc đã tới, lập tức cảm thấy vui vẻ ngọt ngào gật đầu, nói: “Thích—“
Trang Hạo Nhiên nở nụ cười dịu dàng, đôi tay buông nhẹ bả vai cô, sau đó chậm rãi đứng lên mở cúc áo tây trang của mình, cởi tây trang ra, chỉ mặc áo sơ mi màu xanh dương nhạt cùng quần tây đen, khuôn mặt lộ ra vẻ thần bí, im lặng vòng qua ghế sa lon cùng vợ hứa hôn ôm nhau ngồi chung một chỗ, nhìn từng đôi nhẫn cưới trên kệ xoay tròn, thậm chí thấy được đôi nhẫn cưới phong tín tử, hơi có chút hứng thú bắn ngón tay, để nhân viên mang đôi nhẫn trên kệ xoay tròn, đưa đến trước mặt mình, anh cười nhận lấy, nhìn nhẫn kim cương phát ra ánh sáng lấp lánh mà rắn chắc —
Đường Khả Hinh nở nụ cười ngọt ngào, nhìn đôi nhẫn cưới này, nói: “Nhẫn cưới này thật xinh đẹp.”
Trang Hạo Nhiên lại nở nụ cười hấp dẫn, hai tròng mắt lóe lên, dáng vẻ lộ ra hết sức hứng thú, lại hơi ho khan hai một tiếng, mới chậm rãi hỏi: “Đã ăn cơm trưa chưa?”
“Chưa—” Đường Khả Hinh vẫn cẩn thận nhìn nhẫn cưới này.
Trang Hạo Nhiên chậm rãi quay đầu nhìn Đường Khả Hinh, nhàn nhạt nở nụ cười nói: “Vì sao còn chưa ăn? Cũng đã giữa trưa.”
Đường Khả Hinh quay đầu nhìn Trang Hạo Nhiên cười ngọt ngào nói: “Đây không phải là chờ anh sao?”
Trang Hạo Nhiên lẳng lặng nhìn vợ hứa hôn, hai tròng mắt khẽ xoay tròn, nghĩ nghĩ, mới nói: “Vì sao không ăn cơm chứ— Chẳng may đói bụng thì sao? Tối hôm qua— Em đi thăm Thiên Lỗi, cảm thấy anh ấy có khỏe không? Hôm nay nhìn dáng vẻ anh ấy— Còn không phải quá thoải mái— Giống như có chút hốc hác —“
Đường Khả Hinh lập tức xoay người nhìn Trang Hạo Nhiên, quan tâm hỏi ngay: “Có thật không? Không thể nào? Tối hôm qua em thấy anh ấy ăn gì cũng rất ngon, hơn nữa trạng thái tinh thần vẫn tốt—“
Trang Hạo Nhiên nghe nói như vậy, khuôn mặt cũng lộ ra vẻ quan tâm nói: “Thật sao? Em thấy anh ấy thật tốt sao? Em đi thăm bệnh, có — Mua— Mua hoa hay không —“
Đường Khả Hinh nở nụ cười ngọt ngào, nói: “Có— Mua bó hoa hồng tặng cho anh ấy—“
Một quyền nện vào trong trái tim! !
Vẻ mặt Trang Hạo Nhiên có chút vặn vẹo, nhưng vẫn hết sức đè nén, nở nụ cười nhẹ nhàng, giả vờ như không quan tâm nói: “Thật sao? Lúc em đi anh còn muốn nhắc nhở em— Không ngờ— Em có thể săn sóc tỉ mỉ như vậy.”
Đường Khả Hinh xoay người nhìn Trang Hạo Nhiên cười nói: “Đây không phải là anh để cho em đi qua sao, nhưng nếu anh không để cho em đi, em vẫn muốn đi thăm anh ấy—“
Một quyền nữa nện mạnh vào trái tim!! !
Trang Hạo Nhiên nghiêng mặt nhìn vợ hứa hôn xem nhẫn cưới, nở nụ cười ngọt ngào, anh hơi ngưng thần, lại chậm rãi nói: “Vậy— Em có làm một chút gì đó cho anh ăn không? Anh ấy bị cảm— Khẩu vị vẫn luôn không tốt, yêu cầu cao—“
“Có nha—” Đường Khả Hinh lại cười nói: “Nấu cho anh ấy một chút cháo khoai, đọt bí đỏ — Còn có— Hành ngọt.”
Trang Hạo Nhiên nghe được hai chữ “Hành ngọt”, cảm giác thượng đế dùng cái chảo nện mạnh vào cái ót, anh nhắm hai mắt, cố nén cảm giác choáng váng đau đớn, thở dốc, mới vờ như lơ đãng nhàn nhạt hỏi: “Hành ngọt?”
Đường Khả Hinh quay đầu nhìn anh cười nói: “Ừm. Hành ngọt dại mùi vị rất tốt! Trị cảm đặc biệt hiệu quả, vẫn là ba em tự mình hái.”
“Thật sao?” Trang Hạo Nhiên tay đặt nhẹ ở trên đầu gối, quay mặt sang nhìn vợ hứa hôn nói: “Vậy làm thế nào ăn? Là nấu ăn— Nướng ăn— Hầm ăn— Hay— Đút cho ăn?”
Đường Khả Hinh mỉm cười, lẳng lặng nghe vấn đề của chồng hứa hôn, cho đến câu cuối cùng thì cô trừng hai mắt, lập tức quay mặt sang nghi ngờ nhìn chồng hứa hôn, nói: “Đút cho ăn? !”

