Người tình nhỏ bên cạnh Tổng Giám đốc-Chương 1334
Chương 1334: KẾT THÚC (74)
“Tình yêu sẽ giống như con sói đói, miệng lưỡi vô cùng ngọt ngào, nếu như đến gần vui đùa, nó sẽ lộ ra dáng vẻ hung dữ, tình yêu sẽ giống như con sói đói, làm sao có thể ngủ được trong vòng tay, nàng nhất định cho ta vết thương tàn nhẫn để lưu niệm!! Tình yêu mãnh liệt, bổ nhào vào tôi cố sức hôn loạn dây dưa loạn, dù biết rõ, tình yêu làm cho ta không ngày mai —-“
Đám cầm thú Lâm Sở Nhai xếp thành một hàng, lại thật buồn nôn kích động hát: “Yêu sẽ giống như con ói đói!! Miệng lưỡi vô cùng ngọt ngào! Nếu như đến gần vui đùa, nó sẽ lộ ra dáng vẻ hung dữ!! Yêu sẽ như một con sói hung ác, làm sao có thể ngủ được trong vòng tay, nàng nhất định cho ta vết thương tàn nhẫn để lưu niệm!!”
Ca hát thật kích động, thật tiêu dao tự tại, thật dâng trào, thật kinh khủng!!
Hôm nay Lãnh Mặc Hàn cũng giống như có chút vui vẻ kích động, mặc dù không có nhảy múa buồn nôn nhưng vẫn vô cùng hưng phấn lắc chuông, thật sự vui vẻ thay cho anh em.
Tưởng Thiên Lỗi lại ngồi ở trên ghế sa lon không nói gì, nhìn đám người Lâm Sở Nhai cùng Tô Lạc Hoành quấn cà vạt trên trán, mở cúc áo sơ mi, vừa hưng phấn hát ca, vừa không ngừng hy sinh dâng hiến, giống như ngày mai sẽ phải chết, khó trách đám người Trần Tuấn Nam vẫn luôn nói mấy Phó tổng trong tay Tổng Giám đốc Trang đều là kẻ điên khùng, hơn nữa cũng điên khùng không phải nhẹ, anh thật bất đắc dĩ nhìn mấy người trước mặt, thật sự nhờ có bọn họ, mới vừa rồi còn quá mệt mỏi mệt rã rời, hiện tại cũng không có một chút cảm giác nào, phải nói là kinh hãi không thốt nên lời.
Trang Hạo Nhiên theo tiếng nhạc sôi động, thật vui vẻ hơi lắc đầu, vừa nghe vừa cười, nhìn thật vui vẻ, hưng phấn.
Đông Anh chậm rãi bưng chè tổ yến cùng một chút bánh ngọt tinh xảo, nhịn cười đi vào, nhìn đám người Lâm Sở Nhai hết sức điên khùng, không lên tiếng, mà lặng lẽ bưng chè tổ yến cùng món bánh ngọt đưa đến trước mặt của Tưởng Thiên Lỗi, thật cẩn thận nhẹ nhàng đặt xuống, Tưởng Thiên Lỗi thật sự đã đói không chịu nổi, liền cởi xuống áo khoác tây trang, mới đưa tay cầm một cái bánh bào ngư nhai nhẹ một chút, liền bưng chén chè tổ yến, cầm muỗng uống một ngụm nhỏ, không nhịn được nhắc mí mắt liếc về phía mấy tên cầm thú trước mặt—-
Tô Lạc Hoành lập tức chống tay trên mặt ghế sa lon, cả người không khác nào chó sói, lập tức nhào tới quỳ trước mặt của Tưởng Thiên Lỗi, dùng hết huyệt Dũng Tuyền của mình, lấy ra khí thế Hollywood, hét lên một câu cuối cùng, “Lưỡi gà” chỗ cổ họng cũng nhìn thấy rõ ràng, âm thanh chấn động hát: “Cho dù biết rõ tình yêu làm cho ta không có ngày mai —- a —- “
Phốc!!
Tưởng Thiên Lỗi lập tức phốc một tiếng, phun ra tổ yến trong miệng, kích động phun đến trên mặt Tô Lạc Hoành.
Tô Lạc Hoành lập tức giống như không có việc gì, rút khăn giấy lau chè tổ yến trên mặt, lập tức nhảy vọt ra ghế sa lon, cùng đám cầm thú hát vang bài《Thành Cát Tư Hãn》của Lâm Tử Tường, Tào Anh Kiệt cởi bỏ cúc áo sơ mi, lộ ra bắp thịt trắng nõn của mình, ỷ vào tối nay vợ sẽ bận rộn bỏ mặc kệ mình, thật kích động hát: “Hoo! ha! hooha! hooha! hooha!! Trong gió cát, đuổi bắt, đuổi bắt, đuổi bắt, cùng nhau ca hát cuồng nhiệt, không biết lo lắng, uống rượu té ngã, hahoo!! Chạy chạy chạy lên gò cát, ngựa khỏe, bò khỏe! Trên lưng ngựa oai phong, ta cởi mở tấm lòng, ta cao giọng reo hò, ta là ánh sáng và sức nóng —– Thành, Thành, Thành Cát Tư Hãn!!! Không sợ sống, không sợ chết, không sợ trời, trời sinh anh dũng!!! Không thể ngăn cản, một mình ta làm chủ một phương —- “
Tưởng Thiên Lỗi thật không chịu nổi, nhìn mấy tên điên trước mặt, anh lập tức xoay người nhìn Trang Hạo Nhiên nghiêm túc nói: “Rốt cuộc chú tìm được mấy tên điên này từ nơi nào? Tính toán ngày mai thả bọn họ vào trong hôn lễ sao?”
Trang Hạo Nhiên lập tức ngồi vào bên cạnh Tưởng Thiên Lỗi, bật cười thật ấm áp nói: “Đừng nói như vậy!! Hiện trường hôn lễ ngày mai, bọn họ còn phải lên sân khấu biểu diễn hai ca khúc này! Nhất định sẽ làm bầu không khí tại hiện trường sôi nổi nhất!”
“—-” Tưởng Thiên Lỗi không nói nên lời nhìn người đàn ông trước mặt, đột nhiên thật thương hại mình, vì hôn lễ thế kỷ tuyệt đối long trọng, xa hoa, mơ mộng, không có một chút tì vết nào, mình mệt mỏi gần chết, nhưng người trước mặt còn nói ngày mai để cho mấy tên cầm thú này đi ca hát, nếu sự thật như vậy, tại sao mình phải khổ cực như vậy chứ?
“Ôi chao! Đừng bày vẻ mặt như vậy!” Trang Hạo Nhiên lập tức kéo chặt bả vai anh, thật sự hưng phấn nói: “Tôi thực sự hưng phấn đến không ngủ được! Cũng không biết là cảm giác gì, cảm thấy người vẫn luôn lâng lâng, chỉ cần nhắm mắt lại, liền nhìn thấy hôn lễ trong ngày mai, lại không biết ngày mai vợ của tôi rốt cuộc trông như thế nào, cảm giác này anh hiểu không? Quá căng thẳng! Có chút không chịu nổi! Trong lòng tôi suy nghĩ, cũng chỉ có anh mới có thể làm cho tôi bình tĩnh lại! Thân ái, mau tới trấn an tôi một chút, Mau! Nói cho tôi biết, ngày mai tất cả sẽ thuận lợi! Tôi rất đẹp trai!”
Cả người Tưởng Thiên Lỗi buồn bực giống như bị con kiến đang bò, anh thật không thốt ra lời nhìn người này nói: “Tổng Giám đốc Trang, tôi thật quá mệt mỏi đấy— Tôi hiếm khi có hơn mười phút để nghỉ ngơi như vậy, chú dẫn mấy tên cầm thú này đi được không? Để cho tôi lấy hơi, không có thời gian điên khùng với chú!”
Anh nói xong, liền ghét bỏ hất tay, muốn đẩy người này ra.
“Này! Đừng như vậy mà!” Trang Hạo Nhiên lập tức quấn chặt cánh tay Tưởng Thiên Lỗi, rốt cuộc nói thật: “Tôi đã nói với cha muốn ra ngoài chơi một lát, bởi vì thật sự quá căng thẳng, ông ấy nói với tôi nếu đi cùng Thiên Lỗi thì cho phép tôi chơi một lát. Nếu như không phải, sẽ đánh chết tôi!”
Tưởng Thiên Lỗi cúi xuống, mặt hung tợn nhìn người này, tức giận đẩy anh ra, nói: “Mỗi ngày mượn tôi qua cầu chơi, cũng không ngại chán ghét! Chú muốn đi chơi chỗ nào thì đi chỗ đó chơi là được! Chạy tới chỗ này phiền tôi làm gì! Tôi nhiều lắm là không nói cho chú Trang, đi mau, đi mau!”
Trang Hạo Nhiên lập tức bị đẩy ra, lại nhịn cười im lặng nhìn Tưởng Thiên Lỗi.
Tưởng Thiên Lỗi cũng im lặng nhìn Trang Hạo Nhiên, tức giận nhìn anh từ trên xuống dưới một lần, không khỏi nhớ tới lần đầu tiên Trang Hạo Nhiên bởi vì khổ sở mà tới nằm ở ghế sa lon của mình, khi đó mặc dù mình nói không biết sự thật, nhưng lập tức bị cảm xúc nào đó không thể giải thích được kích phá, loại suy nghĩ và quan tâm bẩm sinh làm cho mình đêm đó im lặng thật lâu, thế gian quả thật có rất nhiều chân tình, đều quan trọng, đều quý giá—
Nghĩ tới đây.
Anh chậm rãi hạ giọng nhìn Trang Hạo Nhiên, nói thầm: “Chú cũng là người sắp kết hôn vẫn còn không đứng đắn như vậy! Muốn điên lại không dám náo loạn ở bên ngoài, chỉ biết chơi tính tình ở trước mặt của tôi! Nghe nói ngày mai Tổng Giám đốc Hàn của tập đoàn Hàn thị sẽ có mặt, cũng đồn đãi anh ta cùng với chú không thuận nhau, chú phải thể hiện tốt một chút, nếu không thị trường chứng khoán chấn động, chú Trang lại cho chú ăn gậy!”
Trang Hạo Nhiên không lên tiếng, chỉ cầm một miếng bánh bào ngư bỏ vào trong miệng, vừa nhai vừa suy nghĩ một lúc, mới nói: “Tôi không có quá nhiều suy nghĩ đối với Tổng Giám đốc Hàn, tôi chỉ có một chút thán phục anh ấy thôi, một người cứng rắn như anh ấy lại rất thương anh em. Mỗi lần em trai đoạt giải thưởng, hoặc xảy ra chuyện gì, anh ấy đều có mặt trước.”
“—-” Tưởng Thiên Lỗi im lặng nhìn người này một lát, mới hơi híp tròng mắt nhìn Trang Hạo Nhiên tức giận nói: “Đúng vậy!! Khắp thiên hạ anh ta là một người làm anh trai tốt nhất! Người khác là thứ bỏ đi!”
Trang Hạo Nhiên không nhịn được bật cười, vừa ăn điểm tâm, vừa xoay người nhìn Tưởng Thiên Lỗi nói: “Tôi mới vừa không có nói gì.”
“Không có việc gì thì cút cho tôi!” Tưởng Thiên Lỗi tức giận xoay người, chuẩn bị cầm muỗng ăn chè tổ yến, vừa ăn vừa nói: “Văn Phong là rể phụ, ngày mai chú thuận tiện thả chú ấy ra ngoài! Nói thế nào cũng là em trai, thật nhẫn tâm!”
Trang Hạo Nhiên nghe nói như vậy, trực tiếp tức giận nói: “Chú ấy là em trai cái gì!? Chú ấy là em trai ruột của anh sao? Mỗi ngày đều em trai, em trai, em trai!!”
Tưởng Thiên Lỗi nhịn cười, quay mặt sang nhìn anh.
Tiêu Đồng lập tức đẩy cửa đi tới, nhìn Trang Hạo Nhiên mỉm cười nói: “Lão đại! Chủ tịch Trang cùng phu nhân đang tìm anh khắp nơi! Nói chuẩn bị muốn “Cúng tổ tiên” rồi, còn nói nếu anh không về, gia pháp hầu hạ ngay!”
Trang Hạo Nhiên nghe nói như vậy, chỉ đành phải bỏ lại nửa miếng bánh quế hoa ăn còn dư lại, mặt hơi nở nụ cười, lại giả vờ như có chút hứng thú đứng lên, kéo lên tây trang nói với mấy tên cầm thú: “Các anh em! Đi thôi!”
Đám người Lâm Sở Nhai nghe nói như vậy, lập tức hào hứng phấn giống như vượt rào, phóng qua ghế sa lon theo Trang Hạo Nhiên đi ra ngoài.
Tưởng Thiên Lỗi lập tức nghiêng người nhường lối, rất ghét bỏ nhìn đám người Lâm Sở Nhai, ngưng thần suy nghĩ trong chốc lát, mới rốt cuộc gọi: “Này!”
Trang Hạo Nhiên mới vừa đi tới phòng làm việc, nghe tiếng gọi, nhàn nhạt xoay người, nhìn Tưởng Thiên Lỗi—
Tưởng Thiên Lỗi chậm rãi xoay người, nhìn người em trai này hôm nay mặc áo sơ mi trắng và quần tây đen nhưng thân hình vẫn có vẻ vô cùng khỏe khoắn, vẫn luôn phóng khoáng cùng đẹp trai, liền giống như anh trai nhàn nhạt căn dặn: “Ngày mai— Biểu hiện tốt một chút— Cố lên!”
Trang Hạo Nhiên lẳng lặng nhìn anh trai, đưa mắt nhìn anh một lúc lâu, rốt cuộc mặt lộ ra nụ cười nhẹ, nhưng hiểu ý lẫn nhau không nói chuyện nữa mà xoay người đi nhanh ra ngoài.
Tưởng Thiên Lỗi hơi nhìn theo bóng lưng của em trai từ từ biến mất ở văn phòng, đột nhiên nhớ tới rất nhiều đứa bé đều đã nói với mẹ, mẹ, con muốn em gái, mẹ, con muốn em trai— Sau đó, chẳng bao lâu sau, mình cũng đã từng nói với mẹ —- Mẹ, con muốn em trai— Người đàn ông trầm ổn kín đáo này nhớ tới quá khứ, khuôn mặt lộ ra nụ cười hơi xúc động, chậm rãi cúi đầu, rốt cuộc cảm thấy tâm trạng vui vẻ, tràn lên cảm giác thoải mái mà bản thân mình không thể hiểu được, mới vừa vươn tay muốn lấy chút bánh ngọt nhưng mặt lập tức biến sắc, anh im lặng nhìn cái đĩa mới vừa còn đầy bánh ngọt đã bị người nọ ăn gần hết, chỉ còn lại nửa cái bánh quế hoa cắn rơi một nửa, anh lập tức cảm thấy lửa giận ngút trời, trong lòng nghĩ muốn một miếng thịt, cũng không muốn người em trai này!!! !
Đại sảnh khách sạn Á Châu!!
Cửa thang máy lập tức mở ra, Trang Hạo Nhiên nở nụ cười hài lòng phóng khoáng, một mình nhanh chóng bước ra, nghĩ tới lời căn dặn của anh trai vừa rồi, lồng ngực tràn lên ấm áp, anh thở phào một cái, rốt cuộc thật đẹp trai đi về phía trước, mở màn nghi thức hôn lễ đầu tiên!

