Người tình nhỏ bên cạnh Tổng Giám đốc-Chương 1335
Chương 1335: KẾT THÚC (75)
Sáng sớm.
Nhà họ Đường cả đêm đèn đuốc sáng rực, “Ngọn đèn kết hôn” dẫn đến con đường đường lớn Phượng Hoàng vẫn nhẹ nhàng chiếu ánh sáng thần thánh trang nghiêm, trên bàn bát tiên đặt trong mặt cỏ nhà họ Đường hương khói vẫn không ngừng chậm rãi thiêu đốt, chén ngọc cao hai mét rốt cuộc đã rơi xuống một giọt nước cuối cùng vào 8 giờ lành sáng, bà cụ Chu dẫn đám người giúp việc, được ba thầy phong thủy căn dặn đặt cái giường đỏ phượng hoàng ở trước bàn bát tiên, chờ một chút trước khi Đường Khả Hinh đi lấy chồng sẽ lạy cám ơn tổ tiên ở trước giường, khách dự lễ vẫn còn đang tới muộn, nhưng lại nhìn thấy rất nhiều người giúp việc bưng khay phượng hoàng gỗ đàn hương, phía trên để lễ phục hôm nay của cô dâu xuất giá, lúp đội đầu, váy trong, đồ trang sức, lược ngọc vv.., từng bộ bí ẩn chuyển vào bên trong Điệp Thúy Hiên —
Rất nhiều phóng viên chờ đợi suốt đêm ở trước cửa nhà họ Đường, nhìn rất nhiều người giúp việc của nhà họ Đường thật lặng lẽ trật tự, thần bí đi đi lại lại, người dẫn chương trình thậm chí còn hào hứng giơ microphone đưa tin hôn lễ thế kỷ sắp khai mạc, truyền hình trực tiếp của khách sạn Á Châu vẫn còn giữ bí mật, cửa lớn hiện trường tiệc cưới vườn nho chưa mở, âm thanh chiếc váy cưới đồ sộ theo lời đồn vẫn còn chưa vang lên, mà biệt thự nhà họ Trang vẫn đóng thật chặt, rất nhiều xe sang trọng nổi tiếng hàng đầu cũng đã chỉnh tề đậu ở nơi rãi sân cỏ lớn rộng rãi, theo quy định lễ cưới kiểu Trung Quốc, nam nữ hai bên đêm qua đều phải “Cúng tổ tiên” một buổi tối, chờ đến giờ lành mới bắt đầu thay lễ phục chính thức, mà hôm nay Đường Khả Hinh mặc váy lễ đỏ thẫm, trước hết lạy biệt cha mẹ, lạy tạ tổ tiên mới ngồi lên xe hoa, có dâu phụ đưa của hồi môn đi theo, đến hôn lễ long trọng kiểu phương tây tại khách sạn Á Châu —
Rất nhiều xe hơi sang trọng hàng đầu đã đậu ở đỉnh núi, mười hai dâu phụ cuối cùng cũng thay váy lễ, lẳng lặng chờ đợi trong phòng ở lầu hai của nhà họ Đường, mười hai nữ hoa đồng cũng thần bí không thấy bóng dáng, Tô Linh trông coi nghi thức hôn lễ hôm nay cũng vẫn chưa thấy xuất hiện, nghe nói về sự thần kỳ của hôn lễ hôm nay, đám phóng viên rối rít nghi ngờ chờ đợi, người dẫn chương trình đang đưa tin không khí căng thẳng của nhà họ Đường thì tiếng chuông chiền thứ ba vang lên từ nơi xa, bà cụ Chu lập tức cao giọng hô: “Nổi nhạc!!!”
Mọi người nghi ngờ nhìn tới phía trước, nhưng lập tức thấy đình nghỉ mát kề núi gần sông của nhà họ Đường có hai nghệ sĩ múa mặc quần áo Bàn Cổ cùng Nữ Oa thuở trời đất sơ khai, đứng trước cối xay đá khổng lồ, thật thần bí ôm nhau, theo từng trận tiếng trống rộn ràng, bắt đầu xúc động nhảy múa theo tiết tấu nhạc, ánh đèn thần bí phát ra từ bên dưới, phản chiếu bóng dáng của bọn họ đang quấn lấy nhau nhảy múa cuồng nhiệt, trình hiệu ứng 3D chiếu vào giữa không trung tạo ra hiệu quả lịch sử thần bí đẹp đẽ làm cho đám phóng viên kinh ngạc nhìn quanh, rất nhiều người cũng không hiểu rốt cuộc giữa điệu nhảy này cùng hôn lễ có điển tích gì, thậm chí trong lúc nhiếp ảnh gia đang quay chụp điệu nhảy này thì người dẫn chương trình cũng lộ ra vẻ mặt kinh ngạc.
Cối xay đá giống như bị “Thời gian” thôi thúc, càng xoay càng nhanh, hai nghệ sĩ múa giống như không chịu nổi sự chuyển động của thời gian, Nữ Oa chân trần suýt nữa té rớt vách núi, nhưng Bàn Cổ lập tức kéo tay của cô, ôm đối mặt nhau.
Đám phóng viên cùng đám người dần dần vọt lên, bao gồm khách quý trong và ngoài nước ở trước màn hình TV cũng rối rít nghi ngờ nhìn.
Vào lúc này, khuôn mặt Bà cụ Chu cũng lộ ra vẻ uy nghiêm, đứng ở trong sảnh “Điệp Thúy Hiên” cao giọng nói: “Trong truyền thuyết lịch sử của nước ta, Bàn Cổ và Nữ Oa vốn là anh em, nhưng bởi vì phải sinh sôi nảy nở đời sau, mà buộc phải chấp nhận ý của chúa trời, chung đôi liền cành. Lúc ấy Nữ Oa nương nương xấu hổ nhất định không chịu, bà nói tôi cùng anh trai vốn là anh em, giữa anh em làm sao có thể thành đôi? Trừ khi đều đốt lửa mỗi ngọn núi phía nam – bắc, nếu như khói (hôn nhân) bay lên trời xoắn vào nhau! Vừa dứt lời, hai cột khói trên không trung lập tức quấn vào nhau!! Nữ Oa vẫn nhất định không chịu, lại nói tiếp hai ta đều có một chiếc cối xay đá, nếu chúng ta lăn cối đá ở dãy đất sông nam bắc, cối xay đá có thể vượt qua trăm núi ngàn sông hợp vào cùng nhau, tôi sẽ kết đôi cùng anh trai! Mà hai chiếc cối xay đá ở dãy sông nam bắc quả nhiên theo năm tháng trôi đi, cuối cùng hợp vào cùng nhau! Nữ Oa lại đổi ý nói, nếu tôi và anh trai chạy ngược hướng nhau, nếu có thể gặp được tôi… Tôi lập tức tiếp nhận ý của chúa trời!! Mọi người đều biết, hai người rốt cuộc tốt đẹp gặp nhau chung một chỗ! Hôm nay tiểu thư nhà họ Đường sắp xuất giá, tôi chỉ thay ông bà Đường nói một tiếng với tiểu thư, hôn nhân giống như làn khói (hôn nhân) trên bầu trời, cối xay đá ma sát lẫn nhau đều mang theo duyên phận hiếm có, cũng là hòa hợp khó được! Sau khi tiểu thư đến nhà chồng, hi vọng tiểu thư có thể vâng câu chuyện truyền thống tốt đẹp của Trung quốc chúng ta, một là hết sức hiếu đạo phụng dưỡng cha mẹ chồng, hai là hết lòng hết dạ hầu hạ chồng! Tương lai sinh con nối dõi nhất định phải dành tình yêu và trách nhiệm lớn nhất để nuôi dạy con cháu của nhau! Đây đều là ý của chúa trời, đây cũng là số mệnh an bài!!”
Lời này vừa nói ra, tất cả phóng viên truyền thông trong trong ngoài ngoài giống như bị cảm động, rối rít giơ cameras quay chụp lại cảnh tượng này!!
Rốt cuộc, Tô Linh là khách mời của buổi lễ, mặc váy dài lụa mỏng màu tím, thắt búi tóc thanh lịch, Tô Thụy Kỳ mặc lễ phục màu đen, cùng chị gái chậm rãi bước xuống xe đi vào nhà họ Đường, còn có gia đình của cô dâu phụ cùng rất nhiều khách quý tham dự lễ đã tới nhà họ Đường khi đã tới giờ lành, hai nghệ sĩ múa trên cối xay đá vẫn nhảy múa thật cuồng nhiệt, mà mười hai dâu phụ trẻ trung xinh đẹp, mặc váy dài cúp ngực màu hồng nhạt, giống như tiên nữ trong rừng hoa, thắt búi tóc tinh xảo, tay cầm hoa cưới màu đỏ thẫm và màu hồng nhạt, chậm rãi từ tầng lầu hai của nhà họ Đường từng bước từng bước đi xuống, đón gió bồng bềnh váy dài cánh hoa bay lên, bồng bềnh giống như cánh thiên thần, mọi người rối rít hoan hô —
Đường Chí Long đã mặc tây trang đen, cùng với vợ mặc sườn xám dài màu tím đậm, khuôn mặt nở nụ cười cất bước đi xuống lầu, được bà cụ Chu hướng dẫn, ngồi xuống ghế rồng gỗ tử đàn, bên cạnh đặt hai cái ly búp chè xanh “Lòng hiếu thảo” đang bay hương thơm thoang thoảng, thầy phong thủy thấy đã đến giờ, lập tức cao giọng gọi: “Mời cô dâu!”
Từ từ, hành lang dài cuối cùng ở trong sự chờ mong của mọi người, tầng tầng rèm châu nhẹ nhàng vén lên, đám phóng viên cùng người dẫn chương trình được phép vào quay chụp cũng không nhịn được kích động nhắm ngay hành lang—
Rốt cuộc, dần dần hành lang dài bay ra từng làn hương thơm thánh khiết thần bí, tiếng quần áo “Sột soạt” truyền đến.
Cả người Đường Khả Hinh mặc váy dài thêu phượng hoàng đỏ thẫm, tết búi tóc phượng hoàng, tay đeo vòng tay hồng ngọc long phượng, trước cổ đeo dây chuyền giá trên trời khảm chín viên kim cương và hồng ngọc đan xen nhau, lúp đội đầu màu đỏ thẫm dài tới đất có thêu bươm bướm bay phấp phới, cánh bướm đón gió giương lên theo bước chân cô dâu đi về phía trước mà khẽ vỗ đôi cánh thật xinh đẹp và mộng mơ theo cô gái này đi về phía trước —
Đây có lẽ là màu đỏ hạnh phúc nhất thế gian, màu đỏ vui mừng nhất, màu đỏ cảm động nhất.
Đường Khả Hinh mới vừa nghe bà cụ Chu phát biểu, sớm đã khóc không thành tiếng, hôm nay mặc dù khuôn mặt phủ nhẹ khăn trùm, nhưng từ trong ánh trăng mờ vẫn có thể thấy khuôn mặt tuyệt đẹp của cô, cùng đôi mắt mộng mơ của cô, thật xúc động rơi nước mắt.
Nhã Tuệ đã trốn ở một bên, không nhịn được che mặt rơi lệ.
Lý Tú Dung cũng đã khóc không thành tiếng, không ngừng cúi đầu lau nước mắt, Đường Chí Long không dám nhìn con gái, hai tròng mắt nhấp nháy nhìn chăm chú hương khói chậm rãi bay lên trước mặt với muôn ngàn suy nghĩ, nghẹn ngào kích động.
Đường Khả Hinh được Thơ Ngữ cùng Dĩnh Hồng vịn đỡ, cuối cùng chậm rãi đi tới trước mặt cha mẹ, không nhìn thì thôi, nhìn hai tròng mắt cha mẹ đã không ngừng rưng rưng, nước mắt của cô lập tức chảy xuống, cuối cùng chậm rãi nhấc nhẹ đuôi váy quỳ gối trước mặt cha mẹ, khóc nghẹn ngào nói: “Cha— Mẹ— Con đã nghe được hai người mới vừa phát biểu. Tương lai con nhất định sẽ làm hết bổn phận của một người vợ tốt, phụng dưỡng cha mẹ chồng thật tốt, làm bạn với chồng thật tốt. Tương lai mặc kệ con gái thân ở nơi nào cũng sẽ thật hiếu thảo với cha mẹ. Cám ơn ngài đã ban cho con sinh mệnh, để cho con mở mắt tiếp nhận thử thách vui vẻ và hạnh phúc. Cám ơn công ơn nuôi dưỡng của hai người đã rất vất vả nhiều năm. Hiện tại, con gái cúi lạy hai người—“
Đường Khả Hinh nói xong, đôi tay lập tức chống nhẹ đệm phượng hoàng, khom người cúi lạy cha mẹ.
Đường Chí Long nhìn con gái khéo léo hiểu chuyện khom người xuống, nghẹn ngào dập đầu tạ ơn như vậy, cuối cùng không nhịn được cúi đầu rơi nước mắt, Lý Tú Dung cũng nhìn con gái, khóc đến nước mắt thành dòng—
Đường Khả Hinh liên tục cúi đầu lạy cha mẹ xong, lúc này mới chậm rãi đứng lên, thật lo lắng nói với cha mẹ: “Ba mẹ, đều nói có thể cùng thuyền là trăm năm tu luyện, có thể cùng sàn là tu luyện ngàn năm. Tương lai Khả Hinh không có thời gian ở nhà, hai người nhất định phải chăm sóc lẫn nhau thật tốt. Con sẽ vẫn luôn nhớ thương hai người, sẽ vẫn luôn quan tâm hai người—“
Vợ chồng Đường Chí Long nghe con gái nói lời thương yêu như vậy, liền mỉm cười gật đầu một cái.
Tô Linh ngồi ghế gỗ lê hoa ở bên cạnh, ngắm nhìn Đường Khả Hinh khéo léo hiểu chuyện như vậy, cũng không nhịn được khuôn mặt lộ ra nụ cười cảm động nghẹn ngào, Tô Thụy Kỳ nuốt chua xót chảy trong cổ họng, trong đầu không chỉ một lần nhớ lại hình ảnh lúc mới gặp gỡ cô gái này, rốt cuộc có ai có thể phượng hoàng tắm lửa lột xác sống lại giống như cô đến mức này —
“Hôm nay hai ly trà này, con gái cùng Hạo Nhiên kính mời ngài tại hôn lễ —” Đường Khả Hinh lại săn sóc nhìn cha mẹ nghẹn ngào nói: “Cám ơn cha mẹ đã làm với bạn con gái đi về phía thánh đường hôn nhân, tình thương của các ngài giống như nước trà nồng đậm này vẫn luôn sưởi ấm một chút lòng hiếu thảo của con gái. Cám ơn cha mẹ—“
Đường Khả Hinh lại kích động quỳ lạy cha mẹ.
Đường Chí Long đã cảm động đến khóc không thành tiếng, nhưng vẫn mỉm cười nghẹn ngào nói: “Ngoan, mau dậy đi. Ba mẹ đều có lòng tin toàn bộ đối với Khả Hinh. Ba mẹ cũng cám ơn Khả Hinh đã thông cảm cho nỗi khổ tâm trong lòng cha mẹ rất nhiều năm qua, thấu hiểu và bao dung khó được.”
Khuôn mặt Đường Khả Hinh nở nụ cười biết ơn, đứng thẳng người nhìn cha mẹ.
Lúc này Bà cụ Chu lập tức đỡ nhẹ Đường Khả Hinh nói: “Tiểu thư, đã đến giờ lạy tổ tiên đi xuất giá, chỉ cần sau khi lạy tổ tiên xong, tuyệt đối không được quay đầu lại nữa! Hiểu không?”
Đường Khả Hinh khẽ gật đầu, liền được bà cụ Chu cùng Thơ Ngữ vịn đỡ, chậm rãi xoay người, cuối cùng chậm rãi bước ra ngưỡng cửa nhà họ Đường, dưới ánh đèn nhấp nháy của rất nhiều phóng viên, hai tròng mắt cô vẫn còn hơi ngấn lệ, không chút nào trở ngại nét khoan thai tao nhã của cô, dáng vẻ xinh đẹp và khí chất khác thường giống như hoàng hậu, bươm bướm đón gió bồng bềnh lại giống như bay lên, làm cho đám phóng viên nhìn cô dâu xinh đẹp như vậy mà sững sờ —
Người dẫn chương trình tay cầm microphone, nhìn váy cưới và đội đầu thật sự mộng ảo trước mắt, dáng vẻ lộ ra kích động và chấn động.
Thầy phong thủy thấy Đường Khả Hinh chuẩn bị muốn quỳ lạy tổ tiên, ông lập tức cao giọng nói: “Thông báo cho con trai trưởng nhà họ Trang lập tức chuẩn bị xe hoa và xe lễ, sau khi cô dâu quỳ làm lễ, tổ chức xong nghi thức “Vẫy nước” lập tức bước chín mươi chín bước thảm đỏ, bước lên xe hoa, đừng để lỡ giờ giấc!”
Đường Khả Hinh nghe nói như vậy, lập tức ngẩng đầu lên, nhìn ngọn đèn đồng nối thẳng đến đường lớn hôn lễ, lúc này vẻ mặt căng thẳng mới lộ ra một chút mong đợi.

