Người tình nhỏ bên cạnh Tổng Giám đốc-Chương 1339
Chương 1339: KẾT THÚC (79)
Ca khúc tuyệt mỹ này vẫn đang không ngừng hát.
Tất cả khách quý lập tức yên lặng, lẳng lặng ngồi trên ghế khách quý, nghe ca khúc làm cho người lắng đọng, Tưởng Thiên Lỗi chậm rãi đi vào hiện trường, ngồi ở một góc hẻo lánh, nhớ lại chuyện cũ, trên mặt anh lộ ra xúc động, Tô Thụy Kỳ cũng yên lặng ngồi ở bên cạnh chị gái, cũng đang yên lặng nhớ lại, theo thời gian trôi qua, nhạc trưởng khẽ vung gậy để dàn dương cầm tăng nhanh tiết tấu, để cho âm nhạc càng lúc càng bay cao—
Trang Hạo Nhiên thở dốc, đứng yên trước bục tuyên thệ, lại thật hưng phấn kích động chờ mong nhìn tới phía trước.
Gần một ngàn cô gái tiếp tục theo làn gió ngọt ngào, trang trọng thiêng liêng hát: “Tình yêu là điều không ai có thể hiểu rõ, tình yêu là giai điệu bất diệt, tình yêu là quá trình cười vui và nước mắt rơi, tình yêu là quá khứ của anh và của em— Anh mang cho em mùa xuân, giữ lại cho anh mùa đông, em giữ lấy cho mình bóng lưng anh, rồi giao mình cho anh—“
Rốt cuộc, theo ca khúc《Châm ngôn tình yêu》chậm rãi kết thúc, trước thảm đỏ thật dài mọi người mong đợi, rốt cuộc xuất hiện một đội ngũ long trọng, bóng dáng mông lung dẫn đầu dần dần rõ ràng, cuối cùng lộ ra hơi thở vô vàng kích động, lúp đội đầu thật dài chợt bay lên, đuôi váy chín mét do cô dâu phụ mặc váy dài hoa cúp ngực màu trắng cùng hoa đồng đi theo sau chậm rãi nâng đi về phía trước—
Các khách quý cùng kích động xoay người nhìn tới trước.
Trang Hạo Nhiên rốt cuộc nhìn thấy đội ngũ thật dài trước thảm đỏ, nhất là nhìn thấy bóng dáng trắng kia chậm rãi di động về phía bên này, hai tròng mắt anh lại lập tức đỏ thắm, gần như đứng không vững, thật kích động sôi trào, cảm giác vui sướng, trong lồng ngực thở dồn dập, trong đầu lại chậm rãi nhớ lại con đường tình yêu gian nan này, trong lòng có muôn vàn suy nghĩ.
Đường Khả Hinh mặc váy cưới sang trọng duyên dáng, đội lúp cô dâu thật dài, hai tròng mắt cũng rưng rưng đi về phía trước, cảm giác thế giới mông lung trắng xóa trước mặt mở ra như giấc mộng, không thể tin được hạnh phúc đang ở trước mắt, bước chân càng bước càng nặng, cảm giác thảm đỏ mềm mại giống như bay lên, trái tim của cô đập thình thịch, hai tay nắm chặt này hoa cưới hồng trắng, thở dốc, rốt cuộc nhìn thấy cha của mình mặc lễ phục màu đen đứng ở vị trí đầu cầu hoa, thật kích động nhìn mình, hai tròng mắt cô lập tức rưng rưng—
Đường Chí Long thật kích động nghẹn ngào rưng rưng nhìn con gái.
Mười hai cô dâu phụ theo gió bồng bềnh, cùng nhấc lên đuôi váy dài chín mét, khuôn mặt lộ ra vẻ trang trọng nghiêm túc, cất bước đi về phía trước—
Tất cả khách quý nhìn hình cảnh tượng này đều vỗ tay cuồng nhiệt, rất cảm động nhìn cảnh tượng này!
Vợ chồng Trang Tĩnh Vũ, vợ chồng Tưởng Vĩ Quốc, Lý Tú Dung cùng đám người Tưởng Thiên Lỗi, Tô Thụy Kỳ cũng xoay người nhìn cô dâu chậm rãi đi tới, đều nở nụ cười cảm động —
Ở trong không khí long trọng này, Đường Khả Hinh rốt cuộc được thầy giáo dẫn dắt, chậm rãi đi tới trước mặt cha, cảm thấy rất nhiều khách quý đang yên lặng nhìn mình, khuôn mặt của cô ửng đỏ, nhưng thật kích động sôi trào đứng ở trước mặt người thân, nhớ đến đã từng cách song sắt nhìn cha, không chỉ một lần cầu nguyện, khi cuộc đời mình bước về lễ đường hạnh phúc thì cha có thể dắt tay của mình đi về phía người yêu dấu nhất, hôm nay mơ ước sẽ thành thật, cô cố nén nước mắt, khẽ cúi đầu khóc không thành tiếng—
Đường Chí Long Dã thật đau lòng nhìn con gái.
Vitas đứng ở giữa hai người, có lẽ hiểu cảm nhận của hai cha con cô nhưng vẫn cười chúc mừng, nhẹ nhàng nắm tay học trò giao cho Đường Chí Long—
Đường Chí Long lập tức nhận lấy ngón tay ngọc thon dài của con gái, chậm rãi dắt tay của con gái cất vào trong cánh tay, mới hơi nghẹn ngào cười vui nói: “Con gái— Bắt đầu từ hôm nay, con sẽ phải gả làm vợ người, tương lai phải hạnh phúc— Cha sẽ luôn mãi mãi dõi theo bước con gái —“
Đường Khả Hinh khẽ nghẹn ngào liên tục gật đầu.
Một làn gió ngọt ngào từ vườn nho thổi tới, rốt cuộc giây phút tượng trưng cho ngọt ngào và hạnh phúc nhất thế gian đã đến.
Đường Khả Hinh ở trong cái nhìn chăm chú của mọi người cùng hàng ngàn truyền thông, được cha nâng đỡ chậm rãi bước lên bậc thang đi lên cầu hoa, đứng bên cầu hoa, rốt cuộc nhìn thấy bóng dáng nghiêm nghị hấp dẫn của Trang Hạo Nhiên ở phía xa dần dần rõ ràng, cô lập tức kích động đến nói không ra lời, mười hai nữ hoa đồng và mười hai nam hoa đồng cùng nhau cầm hoa cầu cất bước đi trước lên cầu hoa, đứng ở giữa cầu hoa, mà mười cô hai dâu phụ cùng mười hai rể phụ cùng nhau chia ra nâng đuôi váy thật dài, đứng yên đón gió, đều đang đợi giây phút thiêng liêng đến!!
Mọi người yên lặng! Nơi xa giáo đường rốt cuộc truyền đến tiếng chuông thiêng liêng!
Nhạc trưởng đứng yên ở trước đoàn giao hưởng, trong giây phút mọi người đều yên tĩnh trang nghiêm, anh lập tức vung gậy chỉ huy, chỉ huy đoàn giao hưởng trước mặt bắt đầu trình diễn bài ca hôn lễ làm người kích động nhất, hạnh phúc nhất, giây phút âm nhạc long trọng vang lên, khuôn mặt Đường Chí Long lập tức khẽ nở nụ cười, dắt nhẹ con gái từ từ cất bước đi tới cầu hoa thật dài —
Đường Khả Hinh cũng nở nụ cười kích động, bước qua từng đóa hoa hồng champagne nồng tình, theo gió ngọt ngào chậm rãi đi lên trên bục tuyên thệ.
Khuôn mặt Trang Hạo Nhiên lộ ra vẻ kích động, cách lúp đội đầu trong suốt bay tung, nhìn Đường Khả Hinh mặc váy cưới dài mộng mơ duyên dáng, lộ ra thân hình tuyệt mỹ, chải tóc theo kiểu âu, dọc theo cầu hoa thật dài, thật lộng lẫy xinh đẹp trang nhã đi về phía mình, khuôn mặt mông lung điên đảo người đời, lúc này lộ ra nụ cười vui vẻ nghẹn ngào, mỗi một bước đi tới, đuôi váy long trọng thật dài quét ra tiếng “sột soạt”, thật kích động lòng người, khuôn mặt anh cuối cùng nở nụ cười nghẹn ngào, cho tới bây giờ cũng không có cảm nhận được loại cảm giác hạnh phúc tuyệt vời này —
Trong phút giây này, tất cả khách quý đều giữ im lặng rối rít nhìn cô dâu tương lai mặc áo cưới sang trọng duyên dáng nhất thế gian, khoác lúp đội đầu thật dài mông lung, được hoa đồng dẫn dắt chậm rãi đi lên trên bục tuyên thệ, khi một cơn gió nhẹ thổi qua làm cho vô tận cánh hoa hồng vẫn rơi trên người cô gái kiên định hiền lành nhất, đuôi váy dài chín thước hoàn toàn trải hết trên cầu hoa thật dài được mười hai dâu phụ và rể phụ cùng nhau nâng lên, triển lãm giây phút thiêng liêng long trọng nhất của lễ cưới mộng mơ huyền ảo!
Tưởng Thiên Lỗi và Tô Thụy Kỳ ngồi chung với nhau, cũng thật cảm động, kinh ngạc nhìn cô gái trước mặt, mặc áo cưới lộng lẫy, đi nhẹ qua bên cạnh mình, gương mặt trang điểm tinh tế, đẹp làm người nghẹt thở, không cách nào dời mắt—
《Bài ca hôn lễ》vẫn đang diễn ra—
Đường Khả Hinh rốt cuộc đi qua rất nhiều khách quý, tay nâng hoa cưới chậm rãi đi tới trước mặt Trang Hạo Nhiên, ngẩng đầu lên, cách một tầng voan mỏng trắng tinh, thâm tình nhìn người đàn ông trước mặt, hôm nay mặc tây trang trắng như lúc mới quen, thắt cà vạt màu trắng, thật hấp dẫn, thanh lịch phong độ đứng ở trước mặt của mình, bất cứ lúc nào, anh đều vai chính, ánh sáng rực rỡ của mọi người—
Trang Hạo Nhiên kích động gần như mất hồn nhìn cô gái trước mặt, mặc áo cưới thật xinh đẹp, đội lúp đội đầu thật dài, tay nâng hoa cưới theo gió ngọt ngào đứng ở trước mặt của mình, mặc dù lúp đội đầu mông lung che kín mặt của cô, nhưng không thể che hết vẻ đẹp lấp lánh giống như kim cương của cô, lập tức nhớ tới tiếng gọi anh trai lớn, anh chợt cúi đầu khẽ khóc nghẹn ngào —
Đường Khả Hinh cũng đã khóc không thành tiếng, nhìn người đàn ông trước mặt —-
Rốt cuộc đi một con đường nhiều gian nan, có lẽ chỉ có bọn họ mới hiểu lẫn nhau, tiệc cưới xa hoa này thật ra không sánh bằng một chút tương lai, khi đó, bọn họ cũng không có tương lai, lại vất vả ở trong khe hở cầu được một tia hi vọng, dựa vào chút hi vọng cùng tín ngưỡng đi tới hôm nay.
Đường Chí Long yên lặng ngắm nhìn hai người bọn họ một lát, lúc này mới chậm mỉm cười dắt con gái của mình đi tới trước mặt Trang Hạo Nhiên, lời nói thấm thía: “Hạo Nhiên, hôm nay cha sẽ giao con gái cho con, hi vọng trong tương lai, con đối đãi tốt với cô—“
Trang Hạo Nhiên nghe lời nói ngắn gọn mà xúc động, anh lập tức ngẩng đầu lên, cúi người thật sâu biết ơn nhìn Đường Chí Long, mỉm cười nghẹn ngào nói: “Cha nuôi, cám ơn ngài.”
Đường Chí Long mỉm cười, không nói gì thêm, mà lẳng lặng cầm tay của con gái giao vào tay Trang Hạo Nhiên, lúc này mới im lặng xoay người đi về phía khán đài.
Trang Hạo Nhiên dắt nhẹ tay Đường Khả Hinh, ở khoảng cách thật gần nhìn nhau.
Đường Khả Hinh cũng ở khoảng cách gần nhìn Trang Hạo Nhiên, trong lòng dâng lên muôn ngàn suy nghĩ.
Thời gian giống như ngừng lại, ngay cả Thượng Đế cũng ngừng ánh mắt, nhìn thật sâu vào đôi người yêu, trong giây phút trang trọng thiêng liêng này, người chứng hôn mặt nở nụ cười từ sau bục tuyên thệ đi ra, đứng trước bục thủy tinh tuyên thệ, nhẹ nhàng mở bản lời thề màu xanh đậm, nhìn nội dung một cái, lúc này mới ngẩng đầu lên nhìn cô câu chú rể nói: “Mời ông Trang Hạo Nhiên và cô Đường Khả Hinh muốn chung sống với nhau đứng trước bục tuyên thệ kết hôn, nghi thức tuyên thệ lập tức bắt đầu!”
Trang Hạo Nhiên nghe nói như vậy, anh lập tức kích động nở nụ cười, xoay người nhìn vợ hứa hôn một cái, lúc này mới chậm rãi dắt tay của cô cùng nhau cất bước đi lên bậc thang cấp ba, đứng yên ở trước bục tuyên thệ, nhìn người chứng hôn.
Người chứng hôn mỉm cười chúc mừng, đầu tiên nhìn thật sâu Trang Hạo Nhiên và Đường Khả Hinh, lúc này mới nâng bản nhung màu xanh đậm, chậm rãi nói: “Hôm nay trong cái nhìn chăm chú của trời cao, trước mặt tất cả người thân và bạn bè yêu quý của chúng ta, chứng kiến hôn lễ thiêng liêng của chú rể và cô dâu. Trong giây phút thiêng liêng này, không phải sự suy tính khiếm khuyết lỗ mãng, mà là thành kính trang nghiêm. Khi chúng ta tiếp nhận ý chỉ của trời cao, đi tới thế gian tìm được một nửa kia trong cuộc đời hãy biết ơn con đường gập gềnh tràn đầy nguy hiểm gian nan, khổ sở trong quá khứ, phải hiểu tình yêu là sự nhẫn nại vĩnh cửu, tình yêu là tấm lòng vị tha, tình yêu là sự bao dung, tình yêu là sự chung thủy. Thậm chí tình yêu là lẽ sống, quyết tâm không thay đổi. Bắt đầu từ hôm nay, mời hai người tiếp tục nỗ lực vì nhau, tha thứ cho nhau, yêu thương lẫn nhau.”
Trang Hạo Nhiên và Đường Khả Hinh nghe đoạn lời thề kết hôn làm người cảm động, nở nụ cười kích động.
“Được, hiện tại mời hai vị đứng đối mặt nhau, mời chú rể nâng nhẹ tay cô dâu—” Người chứng hôn mỉm cười xin phép.
Trang Hạo Nhiên nghe nói như vậy, liền chậm rãi xoay người, thật kích động và thâm tình chăm chú nhìn cô gái trước mặt—
Đường Khả Hinh cũng thật kích động nhìn Trang Hạo Nhiên.
Người chứng hôn mỉm cười nhìn Trang Hạo Nhiên nói: “Ông Trang Hạo Nhiên, ông phải vĩnh viễn nhớ đôi bàn tay nhỏ bé này là món quà trời ban tặng cho ông, nó dịu dàng lại xinh đẹp, nắm lấy tay ông, cô thề sẽ yêu ông mãi mãi, vào lúc linh hồn ông mệt mỏi, đôi tay này sẽ an ủi ông, vào lúc ông cảm thấy lưng đeo gánh nặng, sẽ gánh vác cùng ông, cô sẽ cùng ông theo đuổi mơ ước chung, tín ngưỡng chung, hạnh phúc chung. Ông chấp nhận trong giây phút thiêng liêng của hôn lễ này, tiếp nhận sự sắp xếp của trời cao, tiếp nhận cô Đường Khả Hinh là vợ hợp pháp của ông, từ nay về sau trung thành đối đãi với cô không?”
Trang Hạo Nhiên nghe được câu cuối cùng, hai tròng mắt anh lóe lên đầy nước mắt, nhanh chóng gật đầu nói: “Tôi chấp nhận!”
Người chứng hôn quay đầu nở nụ cười nhìn Đường Khả Hinh, nói: “Cô Đường Khả Hinh, đây cũng là món quà trời ban tặng cho cô, đôi tay này kiên cường mạnh mẽ, tràn đầy tình yêu. Nắm tay cô, ông ấy thề sẽ mãi mãi yêu cô. Đôi tay này sẽ an ủi cô lúc cô mệt mỏi. Đôi tay này sẽ chèo chống gia đình, chống lên một khoảng trời cho cô. Sẽ vì cô đốt một ngọn đèn ở lúc đêm khuya, lau khô nước mắt lúc cô đau lòng mất mát, cũng gánh vác trách nhiệm khổng lồ, cùng cô theo đuổi tương lai và lý tưởng chung, cô chấp nhận ở trong giây phút hôn lễ thiêng liêng này, tiếp nhận sự sắp xếp của trời cao, tiếp nhận ông Trang Hạo Nhiên làm chồng hợp pháp của cô, từ nay về sau trung thành đối đãi với ông ấy không?”
Đường Khả Hinh nhìn chằm chằm Trang Hạo Nhiên, hai tròng mắt ngấn nước mắt, cuối cùng kích động gật đầu, nghẹn ngào đáp: “Tôi chấp nhận! Tôi chấp nhận! Tôi chấp nhận!”
Ba tiếng tôi chấp nhận này làm cho khách quý tại hiện trường vốn yên lặng, trở nên kích động rưng rưng cười to.
Trang Hạo Nhiên lại nghe ba tiếng “Tôi chấp nhận” này, đáy lòng dâng trào muôn ngàn câu “Tôi chấp nhận”, toàn bộ trở thành nước mắt kích động, rất thâm tình thương yêu ngắm nhìn cô gái trước mặt.
“Tốt!” Người chứng hôn lại mỉm cười gật đầu, nói: “Hiện tại mời hai bên trao đổi nhẫn cưới!”
Nói xong, Tiêu Đồng mặc váy dài cúp ngực màu trắng, tay cầm hộp nhung màu tím đậm, chậm rãi đi lên sân khấu—
Tô Lạc Hoành cũng kích động chậm rãi tiến lên, tay cầm hộp nhung màu tím đậm, nhẹ nhàng mở ra trước —
Trang Hạo Nhiên nén nước mắt, chậm rãi xoay người, cầm ra chiếc nhẫn bạch kim trong hộp nhung màu xanh đậm của Tô Lạc Hoành, kích động nâng nhẹ bàn tay nhỏ bé của cô gái trước mặt, thật cẩn thận cầm chiếc nhẫn kim cương “Mật mã tình yêu” lộ ra bí ẩn nhất thế gian, dịu dàng, thâm tình mang vào trên ngón tay vô danh, trong tích tắc mang vào, trái tim của anh lập tức tràn lên muôn ngàn suy nghĩ, cám ơn tất cả mọi thứ —
Đường Khả Hinh nhìn chằm chằm chiếc nhẫn kim cương trên ngón tay phải vô danh của mình, nhìn thật sâu mới nín thở, cũng kích động nhận lấy nhẫn cưới Tiêu Đồng đưa tới trong tay, thật cẩn thận nâng tay Trang Hạo Nhiên —
Trang Hạo Nhiên cúi đầu, thâm tình ngắm nhìn cô gái trước mặt.
Nước mắt từng giọt rơi xuống.
Đường Khả Hinh cầm chiếc nhẫn, nhìn chằm chằm ngón tay thon dài, đè nén cảm xúc kích động chia lìa tình yêu và thời gian vô tận, lúc này rốt cuộc đã trút hết ra ngoài, rất thâm tình rơi lệ cầm chiếc nhẫn bạch kim tượng trưng thân phận người chồng mang vào trên ngón vô danh của người đàn ông này, khoảnh khắc mang vào, cô lại kích động khóc nức nở —
Trang Hạo Nhiên không nhịn được cúi đầu rưng rưng, không cách nào diễn tả cảm giác hạnh phúc trong lòng vào lúc này!
“Tốt!” Người chứng hôn nhìn bọn họ trao nhẫn cho nhau xong, ông liền mỉm cười nói: “Lúc này, trong giây phút thiêng liêng này tôi tuyên bố hai người trở thành vợ chồng hợp pháp!! Chú rể có thể hôn cô dâu rồi, chúc mừng hai người!”
Oanh một tiếng, các khách quý lập tức đứng lên kích động vỗ tay, tiếng vỗ tay như tiếng sấm, như sóng biển sôi trào mãnh liệt không ngừng dâng trào về phía chân trời, nhà họ Tưởng, nhà họ Trang, nhà họ Đường mọi người rối rít kích động đứng lên nhìn cảnh tượng này, Tưởng Thiên Lỗi cùng Tô Thụy Kỳ đứng chung một chỗ, cũng kích động cười chúc mừng, giơ tay vỗ tay cuồng nhiệt nhất, Hạ Tuyết, Tô Linh và hoàng tộc nước Anh cùng thành viên hiệp hội rượu vang cũng rối rít kích động đứng lên, vỗ tay chúc mừng —
Ở trong từng tràng vỗ tay nhiệt liệt, Trang Hạo Nhiên nghe được mọi người hoan hô và chúc mừng, thâm tình chậm rãi nhìn vợ ở trước mặt khi cảm nhận được ý nghĩa của người này mang đến cho cuộc đời mình, anh rốt cuộc khó nén cảm xúc phấn khích hạnh phúc, chậm rãi vươn tay vén nhẹ lúp đội đầu trắng tinh, vẻ mặt lộ ra kinh ngạc nhìn khuôn mặt mộng ảo điên đảo người đời của vợ, lúc này mặc dù hơi cúi mặt khóc không thành tiếng, nhưng vẫn có thể cảm nhận được vẻ xinh đẹp của cô—
Đường Khả Hinh cũng chậm rãi rơi lệ, ngẩng đầu lên nhìn Trang Hạo Nhiên nghẹn ngào khóc: “Anh trai lớn— Em rốt cuộc chờ được anh—“
Hai tròng mắt Trang Hạo Nhiên lập tức chảy nước mắt, thâm tình nhìn cô gái trước mặt thật kích động rơi lệ khóc rống, mình cũng khó nén cảm xúc kích động, mặc cho nước mắt rơi xuống khuôn mặt kiên nghị, lại chậm rãi vươn tay nắm nhẹ bàn tay nhỏ bé thon thon của vợ, cúi đầu run rẩy nghẹn ngào hôn lên chiếc nhẫn, nhắm mắt lại, nước mắt rơi xuống trên bàn tay nhỏ bé trắng nõn —
Ai có thể hiểu được, người đàn ông này quý trọng mọi thứ về cô gái này như thế, đã từng thật cực khổ dọc theo quỹ đạo khác nhau, liều mạng theo đuổi, chưa từng nghĩ qua có thể có được như vậy, loại cảm giác quá hạnh phúc này làm cho anh không cách nào kiềm chế cúi đầu kích động rơi lệ.
Đường Khả Hinh đứng yên ở trước bục tuyên thệ thiêng liêng, mặc cho người đàn ông trước mặt hôn nhẹ tay phải của mình, vừa rơi lệ vừa nghẹn ngào khẩn cầu ông trời hãy để cho giây phút hạnh phúc này ngừng lại lâu một chút, bởi vì con mong đợi giây phút này đã lâu, thật lâu—
Đúng vậy, sẽ để cho phút giây hạnh phúc này ngừng lại lâu một chút, khổ sở luôn như hình với bóng, mà vui vẻ lại như cơn gió, nếu muốn ở trong hành trình tràn đầy khó khăn, gập ghềnh, khổ sở, giãy giụa, vẫn phải giữ vững lòng tin tuyệt đối, tình yêu thuần túy, đây mới thật là một chuyện rất khó— Rất khó— Chúc phúc cho bọn họ—

