Người tình nhỏ bên cạnh Tổng Giám đốc-Chương 1342

Chương 1342: KẾT THÚC (82)

 

Một tiếng nhạc chấn động vang lên, thảm dài màu đỏ tía lập tức phát ra ánh sáng giống như dãy ngân hà, chiếu sáng cả hiện trường bữa tiệc!!

 

Trang Hạo Nhiên nhận lấy từng tràng vỗ tay nồng nhiệt, khuôn mặt nở nụ cười hấp dẫn và mê người, hai tròng mắt lóe sáng, nhìn một vòng tất cả khách quý ở tiệc cưới, lúc này mới thâm tình săn sóc kéo nhẹ eo vợ, chú ý đuôi váy dài lấp lánh của cô, thật cẩn thận đỡ cô đi lên thảm dài màu đỏ tía, còn săn sóc nhấc nhẹ đuôi váy cho cô, chính là động tác nhỏ này làm cho nữ khách quý toàn trường hâm mộ tim đập không ngừng, có thật nhiều cô gái quý tộc châu âu trong lòng đã từng ngưỡng mộ Trang Hạo Nhiên, bao gồm một công chúa hoàng tộc, nhìn cảnh tượng này cũng tan nát cõi lòng.

 

Đường Khả Hinh mặt ửng hồng cười ngượng ngùng, tay cất nhẹ vào trong khuỷu tay chồng, thật tao nhã khoan thai cất bước đi về phía trước, đuôi váy dài bồng bềnh nhẹ nhàng đong đưa lộ ra hoa văn thêu mộng ảo, tinh xảo nhất của truyền thống Trung Quốc, mỗi bước đi uyển chuyển tiến về phía trước cũng bộc lộ sự tôn quý như một hoàng hậu.

 

Rất nhiều khách quý, nhất là nam khách quý nước ngoài nhìn Đường Khả Hinh thể hiện cực hạn tao nhã duyên dáng của người phụ nữ phương Đông như thế cũng nhìn sững sờ.

 

Trang Hạo Nhiên nở nụ cười thắm thiết, dáng vẻ gần như mang theo hãnh diện và tự hào, chăm chú nhìn vợ một cái, lúc này mới nhận lấy tiếng vỗ tay nhiệt liệt của các khách quý, nắm nhẹ tay của cô, cùng mười ngón tay cô đan nhau thật chặt tiếp tục đi về phía trước, mà Đường Khả Hinh đi theo sát, ngay cả bước lên bậc thang màu đỏ tía trong biệt thự cũng thật dịu dàng ngọt ngào nhìn chồng, cho dù đứng ở bên cạnh hay sau lưng anh cũng có thể cảm nhận được tình yêu nồng nàn của anh vây lấy, không cần nhìn nhau cũng tình nguyện như hình với bóng, các khách quý nhìn cảnh tượng này, tâm trạng cũng không khỏi nhộn nhạo, cảm giác bọn họ quả thật yêu nhau mới có thể ăn ý đến như vậy, ngọt ngào và hòa tan vào nhau, Hạ Tuyết ngồi một mình ở trong bàn tiệc cũng hết sức xúc động nhìn cảnh tượng này, từng nghe nói qua chuyện tình yêu của bọn họ, cảm thán duyên phận khó được cùng tình cảm thuần khiết có thể cùng nhau tiếp tục gian khổ, cô nở nụ cười khen ngợi.

 

Trang Hạo Nhiên và Đường Khả Hinh tay nắm tay đứng ở trên bậc thang, xoay người vẫy tay với các khách quý, thừa dịp còn chưa mở tiệc, đi trước vào nơi đãi tiệc gia đình trong biệt thự thực hiện lễ dâng trà.

 

Một tràng tiếng vỗ tay nhiệt liệt của các khách quý vang lên.

 

Sảnh tiệc trong biệt thự!!

 

Bên trong vô cùng náo nhiệt, đầu tiên là Ủy viên Trương cùng Tô Điềm Thần ngồi ở trong phòng tiệc lớn kiểu Trung Quốc cười đùa cùng Tô Linh, vợ chồng Tưởng Vĩ Quốc cùng Diệp Mạn Nghi cũng cười vui vẻ, Ân Nguyệt Dung càng không cần phải nói, mong đợi tách trà này của con dâu mong đến sốt ruột, thỉnh thoảng cầm khăn tay che mặt, mừng rỡ nói không ra lời, Trang Tĩnh Vũ đứng ở một bên nhìn dáng vẻ của vợ, không nhịn được phì cười, Đường Chí Long và vợ ngồi ở bên cạnh cũng cười vui vẻ khiêm tốn, Nhã Tuệ đi cùng cha mẹ và Tiêu Đồng, cùng đám người Lâm Sở Nhai, tất cả đều ngồi ở trong trò chuyện cười đùa, mà mười hai cô dâu phụ mặc váy ngắn lụa tơ tằm màu vàng nhạt, tết búi tóc tinh xảo ở một bên, mặt nở nụ cười ngọt ngào chờ ở một bên, bà cụ Chu bận trước bận sau, căn dặn hai quản gia chuẩn bị các loại trà khác nhau, dâng lên cho Trang Tĩnh Vũ cùng Ân Nguyệt Dung phải là “Kỳ Môn Hồng Trà”, dì Lý nghe xong lập tức xoay người đi vào trong phòng trà, căn dặn đám giúp việc xem kỹ loại trà một lần nữa.

 

Tưởng Thiên Lỗi cùng Tô Thụy Kỳ mỉm cười đi tới, nhìn các bậc cha chú mỉm cười nói: “Cha, mẹ! Các cô chú— Hạo Nhiên và Khả Hinh sắp vào đến rồi!”

 

Không bao lâu, quả nhiên bên ngoài truyền đến một tràng tiếng bước chân.

 

Lập tức Trang Hạo Nhiên đi cùng Đường Khả Hinh cực kỳ xinh đẹp, ăn ý thắm thiết cùng nhau cất bước đi vào sảnh tiệc kiểu Trung Quốc, nhìn các bậc cha chú cùng bạn bè thân thuộc cũng đứng ở bên trong sôi nổi nhìn mình, bọn họ lập tức nở nụ cười hơi ngượng ngùng và ngọt ngào.

 

Mọi người nhìn hai người bọn họ cười như vậy, tất cả đều cười lớn, nhất là Ân Nguyệt Dung im lặng nhìn Đường Khả Hinh tối nay mặc váy cưới thật xinh đẹp tuyệt vời, thật khéo léo tựa vào trong ngực con trai như chim nhỏ nép vào người, cười ngượng ngùng, hai mắt của bà lập tức đỏ bừng, không biết vì sao lại xúc động đến nói không ra lời—

 

Trong giây phút cảm động ấm áp này, bà cụ Chu lập tức gọi mẹ Lý bưng hai chén ngọc hình hoa sen chứa “Kỳ Môn Hồng Trà”, lúc này trên mặt nở nụ cười vui vẻ, nói: “Chủ tịch Trang, Trang phu nhân, tục ngữ nói, con dâu vào cửa chưa dâng trà cũng xem như hôn lễ chưa thành. Nay nhờ phúc của cha mẹ, chính là lúc con trai, con dâu cám ơn đấng sinh thành, cha mẹ hai bên đã chấp nhận cuộc hôn nhân này, mời ngồi.”

 

Trang Tĩnh Vũ cùng Ân Nguyệt Dung nhìn nhau một cái, cũng không nhịn được xúc động, sau khi xúc động do dự một lát, được hai người giúp việc đỡ lấy, chậm rãi ngồi vào ghế chạm trỗ rồng phượng bằng gỗ hoa lê.

 

Dì Lý tự mình đặt xuống đệm quỳ màu tím sẫm ở trước mặt cha mẹ hai bên!

 

Sau khi nghi lễ sắp bắt đầu, Trang Hạo Nhiên lập tức mỉm cười cám ơn, dắt vợ cất bước đi tới trước mặt cha mẹ, cung kính cùng nhau quỳ xuống, nhất là Đường Khả Hinh, khuôn mặt nở nụ cười ngượng ngùng, nhấc nhẹ đuôi váy thật dài, quỳ gối trước nệm mềm mại màu tím sẫm, tâm trạng không nhịn được sôi trào kích động.

 

Bà cụ Chu tự mình bưng qua một chén “Kỳ Môn Hồng Trà”, đưa tới trước mặt Trang Hạo Nhiên, mới nói: “Tổng Giám đốc Trang, hôm nay tổ chức hôn lễ xong, đã là người đàn ông có gia đình riêng rồi, có lời cám ơn nào thì hãy nói vào lúc này.”

 

Vừa dứt lời, Ủy viên Trương cùng Tô Điềm Thần, Tô Linh cùng tất cả mọi người cũng nhìn chăm chú người đàn ông trước mặt.

 

Sắc mặt Trang Hạo Nhiên hơi nghiêm túc, chậm rãi nhận lấy tách trà mới nhìn cha mẹ nói: “Cha, mẹ, nhiều năm qua hai người đã cực khổ, từ khi Hạo Nhiên ra đời, hai người ngậm đắng nuốt cay nuôi dưỡng con, thậm chí rất nhiều đêm dài không ngủ, ôm con trong lòng lo lắng khóc thút thít—Tình yêu cao hơn núi, sâu hơn biển, tình yêu này là Hạo Nhiên đời đời kiếp kiếp, mười đời mười kiếp cũng không báo đáp hết, chỉ mong đời sau, kiếp sau Hạo Nhiên vẫn là con trai của hai người, hai người vẫn là cha mẹ của Hạo Nhiên— Cám ơn hai người đã ban cho Hạo Nhiên một cái tên đầu đội trời, chân đạp đất. Hôm nay là ngày một ngày tốt lành của Hạo Nhiên và Khả Hinh, tương lai chúng con nhất định sẽ chăm sóc cho cha mẹ thật tốt. Con trai và con dâu kính dâng trà cho người. Cám ơn ân tình nhiều năm của hai người, mang đến cho con tất cả tốt đẹp.”

 

Trang Hạo Nhiên nói xong, hai tròng mắt lập tức đỏ thắm, đôi tay nâng tách trà nóng đưa tới trước mặt cha.

 

Ân Nguyệt Dung nghe con trai nói như vậy, đã sớm khóc không thành tiếng, nắm tay khăn không ngừng lau nước mắt trên mặt, không nhịn được nghẹn ngào nói: “Nhiều năm qua, cha của con quả thật cực khổ, lúc con còn nhỏ cũng không muốn ai, nhất định cha ôm mới chịu ngủ— Cho dù cha thỉnh thoảng đánh con, nhưng vẫn không có ai yêu thương con hơn ông ấy. Ông ấy thật sự đã cho con tất cả mọi thứ —”

 

Trang Hạo Nhiên nghe nói như vậy, lại thật xúc động nhìn cha, nghẹn ngào nói: “Cha— Mời người uống trà—”

 

Hai tròng mắt Trang Tĩnh Vũ đỏ thắm xúc động nhìn con trai, mặc dù nửa quỳ ở trước mặt của mình nhưng vẫn nghiêm nghị đẹp trai, cho tới bây giờ cũng không cam lòng giao đứa con trai này cho bất cứ ai nuôi dưỡng, ngay cả mời người đỡ đầu cũng là trong một ngàn người chọn một người, ông im lặng ngắm nhìn trong chốc lát, nhưng vẫn chậm rãi vươn tay nhận lấy tách trà nóng, uống một ngụm nhỏ mới biết đây là “Kỳ Môn Hồng Trà”, hiểu được tấm lòng của con trai, liền khẽ mỉm cười, nói: “Ngoan— Sau này con phải đối xử tốt với Khả Hinh, biết không? Cô cũng là đứa bé hiểu chuyện khéo léo và không tầm thường.”

 

Trang Hạo Nhiên lập tức nở nụ cười gật đầu nói: “Vâng!”

 

Người giúp việc lại bưng qua một chén “Kỳ Môn Hồng Trà” khác, đưa tới trước mặt anh.

 

Trang Hạo Nhiên lại chậm rãi nhận lấy chén “Kỳ Môn Hồng Trà”, im lặng đưa tới trước mặt của mẹ, trên mặt nở nụ cười biết ơn, hết sức dịu dàng gọi: “Mẹ— Mời mẹ uống trà.”

 

Ân Nguyệt Dung im lặng không nói gì, vừa lau nước mắt, vừa nhận lấy tách trà nóng, uống một ngụm nhỏ, mới mỉm cười nghẹn ngào xúc động nói: “Ngoan. Hôm nay biểu hiện rất tốt, tương lai cũng phải luôn cư xử với Khả Hinh như thế.”

 

Bà cụ Chu lập tức tiến tới dâng lên hai chén Kỳ Môn Hồng Trà, nở nụ cười nói: “Hiện tại mời cha mẹ nhận tách trà của con dâu.”

 

Mọi người nghe nói như vậy, khuôn mặt lộ ra nụ cười cảm động, nhìn Đường Khả Hinh.

 

Đường Khả Hinh lập tức lộ ra dáng vẻ ngượng ngùng và kích động, rõ ràng cũng đã quỳ gối trên nệm lót màu đỏ tía, nhưng vẫn vén đuôi váy nặng nề quệt tới phía trước, động tác này làm cho mọi người cười ầm lên, nhất là Đường Chí Long nhìn con gái bảo bối cũng không nhịn được cúi đầu bật cười.

 

Trong tiếng cười, bà cụ Chu nhận lấy tách trà “Bích Loa Xuân” thượng đẳng đưa tới trước mặt của Đường Khả Hinh, nói: “Có câu cha là trời, mẹ là đất, trên đời này không có gì lớn hơn trời và đất. Hi vọng mợ nhỏ vào cửa có thể mang theo lòng kính sợ và tôn trọng, chăm sóc tốt cho cha mẹ, giờ kính trà cho cha chồng trước —”

 

Đường Khả Hinh lập tức nở nụ cười kích động, chậm rãi vươn tay nhận lấy tách trà “Bích Loa Xuân” nóng ấm, đưa đến trước mặt của Trang Tĩnh Vũ, thật ngượng ngùng và mềm mại, ngay cả tiếng cha chồng cũng không gọi, trực tiếp gọi: “Ba— Uống trà—”

 

“Ha ha ha—” Mọi người lại cười to một trận, ngay cả Tưởng Thiên Lỗi cùng Tô Thụy Kỳ cũng không khỏi bật cười.

 

Người cha chồng Trang Tĩnh Vũ cũng vui mừng không ngậm miệng được, nhìn dáng vẻ khéo léo hiểu chuyện của Khả Hinh, lập tức vừa cười vừa gật đầu uống chén Bích Loa Xuân, nói: “Ngoan ngoan! Ba thích dáng vẻ đáng yêu của Khả Hinh, tương lai nếu Hạo Nhiên Hữu đối xử không tốt với con, con cứ nói cho ba, ba trừng trị nó cho con!”

 

“Tốt!” Đường Khả Hinh rất không khách sáo, cười đáp.

 

Bà cụ Chu lại bưng một chén “Bích Loa Xuân” đưa đến trước mặt của Đường Khả Hinh, nói: “Mợ nhỏ kính trà cho mẹ chồng —”

 

Đường Khả Hinh lập tức nụ cười ngọt ngào khéo léo, chậm rãi vươn tay bưng chén “Bích Loa Xuân” đưa tới Ân Nguyệt Dung, nhìn bà mẹ chồng thiên hạ vô địch, mềm mại gọi: “Mẹ— Uống trà!”

 

“Ừm!!” Ân Nguyệt Dung nghe được tiếng gọi, cả trái tim tan chảy, mềm nhũn như kẹo bông, bà vừa vươn tay nhận lấy trà nóng, vừa nghẹn ngào kích động cười nói: “Khả Hinh, cả nhà chúng ta cũng nhất định sẽ thương yêu con! Xem con như sao vây quanh trăng sáng, còn yêu hơn con trai, thương hơn con gái. Sau này nếu như có uất ức gì cũng phải nói với mẹ, tuyệt đối không được để ở trong lòng, biết không?”

 

“Dạ!” Đường Khả Hinh lập tức gật đầu.

 

Ân Nguyệt Dung thật sự vui vẻ kích động nghẹn ngào, bưng tách trà nóng uống một ngụm, nước mắt không nhịn được chảy xuống, lại nhanh chóng dùng khăn tay lau sạch sẻ, lúc này mới chậm rãi cầm hai bao lì xì đỏ mạ vàng với chi phiếu cao ngất đưa tới trước mặt của Đường Khả Hinh nói: “Đây, con dâu tốt của mẹ, đây là một chút tấm lòng của ba mẹ, cầm lấy.”

 

“Cám ơn ba mẹ—” Đường Khả Hinh lập tức cười ngọt ngào  nhận lấy, cất vào trong ngực, dáng vẻ thật hạnh phúc và kích động.

 

Trang Hạo Nhiên chậm rãi quay mặt sang, nhìn dáng vẻ đáng yêu của vợ, trong lòng anh càng ưa thích.

 

Trong đám người, tất cả mọi người đang vui vẻ bừng bừng, chỉ có Diệp Mạn Nghi và Tưởng Vĩ Quốc nhìn cảnh tượng này, đều có tâm sự, rất khó nói ra, cho đến khi bà cụ Chu mời hai người ngồi lên ghế, bọn họ cũng vẫn im lặng do dự—

 

Tưởng Thiên Lỗi nhìn cha mẹ, có chút đau lòng.

 

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *