Người tình nhỏ bên cạnh Tổng Giám đốc-Chương 1343

Chương 1343: KẾT THÚC (83)

 

“Mời cha mẹ nhà họ Tưởng ngồi lên ghế uống trà mừng của cô dâu, chú rể.” Bà cụ Chu chậm rãi xoay người nhìn Tưởng Vĩ Quốc và Diệp Mạn Nghi hết sức tôn trọng nói.

 

Tất cả mọi người cũng yên lặng xoay người nhìn vợ chồng Tưởng Vĩ Quốc ở trong đám người.

 

Diệp Mạn Nghi nghẹn ngào nén chua xót trong lòng, khẽ chớp chớp mắt, lúc này mới xoay người, dáng vẻ cứng cỏi nhìn mọi người mỉm cười lúng túng nói: “Tôi nghĩ— Chuyện hai vợ chồng chúng tôi nhận kính trà xem như thôi đi—Dù sao không quan hệ thân thích, không có lý do—- Huống chi, Hạo Nhiên từ nhỏ tới lớn, vợ chồng chúng tôi cũng không có hết sức dạy dỗ nó, yêu thương nó, làm sao có thể nhận tách trà này?”

 

Tưởng Vĩ Quốc nghe được vợ nói như vậy, hơi quay mặt đi, im lặng không nói.

 

Trang Hạo Nhiên nhẹ nhàng đỡ vợ, thật đau lòng im lặng nghe Diệp Mạn Nghi nói như vậy, trong đầu có rất nhiều suy nghĩ, nhưng chỉ đành nghẹn trong cổ họng, đau đớn đắng chát đến không cách nào nói được.

 

Đường Chí Long im lặng nhìn vợ chồng Tưởng Vĩ Quốc, nhớ tới lúc ấy ông cụ Tưởng có quyết định này, Tưởng Vĩ Quốc im lặng nghẹn ngào thật lâu, dù sao từ xưa đến nay, ông vẫn luôn hết sức nghe lời và sùng bái cha, trong lòng ông cũng có mưu lược tài cán to lớn, nhưng ở thời đại đó, đối mặt với giang sơn mà cha gây dựng, giữ gìn giang sơn là việc khẩn cấp trước mắt, còn nhớ rõ lúc đó ông ôm con trai vào lòng đưa đến trước mặt ông cụ Tưởng, nói: Hôm nay ba để cho con làm một người cha độc ác vứt bỏ đứa con trai này, hiện tại trong lòng con như bị băm vằm thành trăm mảnh, nhưng dù sao ba là trời, ba là đất, nếu con làm trái ý của ba, cả đời cũng không có cách nào cắt thịt trả lại cho ba! Con dâng hiến con trai của con xem như trả lại ân tình của ba! Hi vọng tương lai ba giữ kín bí mật này, không thể để cho sự thật phơi bày, bởi vì con trai— Không chịu được nổi đau này! Cho dù tương lai nhà họ Tưởng bị báo ứng như thế nào, cũng để cho con trai gánh chịu, hi vọng ba an hưởng tuổi già!”

 

Một người cứng rắn lạnh lùng như Tưởng Vĩ Quốc, nhớ tới chuyện cũ hai tròng mắt cũng không nhịn được đỏ thắm, khẽ siết nắm tay không lên tiếng, lúc sự thật phơi bày, một chút lòng tự trọng cuối cùng của một người cha đã bị giẫm đạp hoàn toàn tan thành mây khói.

 

Trang Tĩnh Vũ cùng Ân Nguyệt Dung đều có khổ có đau, trong lòng nghẹn ngào, áy náy cúi mặt không lên tiếng.

 

Ủy viên Trương biết ngọn nguồn và sự thật chuyện này, ông lộ ra phong phạm của một bậc vĩ nhân, trực tiếp làm chủ chậm rãi nói: “Bà Tưởng nói quá lời, cái gì gọi là không nhận nổi trà này?! Tập đoàn Hoàn Cầu có hai nhà Tưởng, Trang cùng cố gắng mới đi tới hôm nay! Trước hết không nói hai người rốt cuộc có từng dạy dỗ và nuôi dưỡng Hạo Nhiên hay không, nhưng hai người làm ra hy sinh và cống hiến cho Hoàn Cầu cũng có thể xem là gương mẫu của hàng ngàn cặp vợ chồng. Sống trên đời này, mặc kệ là tình thân, tình bạn hay là tình yêu cũng không có ý nghĩa sâu xa bằng hai chữ trách nhiệm! Một người có trách nhiệm với cuộc đời của mình cũng đã là bất khả chiến bại rồi, càng không cần phải nói, vợ chồng hai người cùng cố gắng gánh vác cuộc đời của rất nhiều người như vậy. Hôm nay mặc dù Hạo Nhiên là Tổng Giám đốc Hoàn Cầu nhưng sức mạnh bả vai cũng vững vàng giống như người cha ruột Tưởng Vĩ Quốc ngài, mới đi tới hôm nay. Nếu không có ông, có lẽ không có Tĩnh Vũ, cũng sẽ không có hai đứa bé ưu tú hôm nay! Ngồi xuống đi! Nhận một tách trà của hai đứa nhỏ!”

 

“Đúng vậy!” Tô Điềm Thần cũng gật đầu, sâu sắc nói: “Đừng nói là nhận một tách trà, tương lai vợ chồng hai người cũng đừng nói cái gì không phải người thân hay bạn bè, tương lai hai đứa nhỏ này ông còn phải dạy dỗ chỉ điểm nhiều hơn, nhanh chóng rũ bỏ trách nhiệm như vậy ngược lại thật sự khách sáo. Ngồi xuống đi.”

 

Đường Khả Hinh nghe nói như vậy, hai mắt cô càng rưng rưng đi về phía Diệp Mạn Nghi, đôi tay nắm nhẹ cánh tay của bà, thật nghẹn ngào, chờ mong gọi: “Mẹ— Mời mẹ ngồi xuống, uống một tách trà của con dâu —”

 

Diệp Mạn Nghi lập tức quay mặt sang, thật kích động đau lòng nghẹn ngào rơi lệ nhìn Đường Khả Hinh.

 

Trang Hạo Nhiên cũng nghẹn ngào nở nụ cười, bước nhanh đến trước mặt của Tưởng Vĩ Quốc, lần đầu tiên trong đời thật kích động muốn gọi to —

 

Nhưng Tưởng Vĩ Quốc lập tức xoay người, nhanh chóng đi về phía ghế gỗ lê giữa phòng khách ngồi xuống, vẻ mặt căng thẳng, hai tròng mắt rơi lệ, chưa chuẩn bị tốt để nghe gọi một tiếng cha.

 

Trang Hạo Nhiên chăm chú nhìn dáng vẻ nghiêm túc của cha, xúc động trong chốc lát, hai mắt anh hơi rưng rưng giọt nước mắt đau đớn, chậm rãi đi tới, một mình quỳ gối trước mặt cha, chăm chú nhìn ông, nhớ tới mỗi lần mình về nước, ông đều có ở một chỗ nào đó, giống như nhìn chăm chú cái gì, nhưng thật ra thì đang đợi mình—

 

Diệp Mạn Nghi cũng được mọi người nâng đỡ, khuôn mặt rơi lệ xoay người ngồi ở trên mặt ghế gỗ lê, cúi đầu khóc không thành tiếng.

 

Đường Khả Hinh cũng nhanh chóng nhấc đuôi váy thật dài, hai tròng mắt đầy nước mắt, đi tới bên chồng, quỳ xuống, cung kính biết ơn nhìn cha mẹ.

 

Bà cụ Chu nhìn cảnh tượng này, đầu tiên bà im lặng trong chốc lát, thấy Ủy viên Trương và Tô Điềm Thần cùng tất cả khách quý đều yên lặng, bà do dự một lúc, mới sai người đưa tới hai tách trà nóng Vũ Di Sơn Đại Hồng Bào, nói: “Vũ Di Sơn Đại Hồng Bào này được chứng minh qua thơ: Chùa Vĩnh Lạc tu thành chính quả, Hồng Vũ ban tặng áo đại hồng, nửa giang sơn không người đưa tiễn, vách núi Cửu Long được vua thưởng. Đây là trà “Vua trong trà” chỉ dâng cho người kính trọng nhất, mặc dù người kính trọng nhất này không có công nuôi dưỡng, nhưng có trách nhiệm truyền bá nước trà đỏ đậm giống như máu mủ này— Hôm nay mời Tổng Giám đốc Trang thể hiện tấm lòng biết ơn của người con trai, kính một tách trà cho cha mẹ! Cám ơn bọn họ hy vọng và nhẫn nhịn nhiều năm qua, tương lai nhớ tới một tách trà ân điển, phải hiếu thuận với cha mẹ.”

 

Vừa nói xong, Diệp Mạn Nghi nghe câu giống như máu mủ, cả người bà run rẩy, đau đớn khóc không thành tiếng.

 

Tưởng Vĩ Quốc cũng hơi quay mặt đi, hai mắt ngậm nước mắt, không nói lời nào.

 

Trang Hạo Nhiên nghe bà cụ Chu nói đến đây, hai mắt anh rưng rưng, đưa hai tay nhận lấy tách trà nóng, mới nghẹn ngào nói: “Cám ơn bà Chu đã đồng cảm tấm lòng của Hạo Nhiên, quả thật một tách trà đậm này không cách nào báo đáp được một chút tình máu mủ, Hạo Nhiên— Chưa từng nghĩ tới sẽ có một ngày có được duyên phận như vậy, kính cha mẹ một tách trà— Mặc dù khát vọng đã lâu, nhưng chưa bao từng nghĩ tới cầu xin vận mạng quan tâm— Dù sao kiếp này không có duyên phận có thể bước vào nhà họ Tưởng— Hôm nay mời cha nhận của con trai một tách trà, cho dù có phải là một giấc mộng Nam Kha hay không, cũng là tâm nguyện đã lâu của con trai —”

 

Lời này vừa nói ra, tất cả những người tại hiện trường biết rõ sự thật đều rơi lệ, bao gồm Tưởng Thiên Lỗi lẫn ở trong đám người, anh khó chịu xoay người, đè nén nước mắt trong hốc mắt.

 

Hai mắt Tưởng Vĩ Quốc cũng lập tức đỏ bừng, chậm rãi quay mặt sang, kích động nghẹn ngào nhìn con trai.

 

“Cha— Mời người uống trà—” Trang Hạo Nhiên lại bưng tách trà nóng, hai tròng mắt rưng rưng nhìn cha—

 

Tưởng Vĩ Quốc nghẹn ngào do dự một lúc, rốt cuộc run rẩy nhận lấy tách trà tình yêu trong tay con trai, khẽ vén nắp chung, uống một ngụm trà nồng đậm, đè nén đau lòng thật lâu, lúc này mới chậm rãi đặt chung trà xuống, gật đầu: “Ngoan—”

 

Hai tròng mắt Trang Hạo Nhiên rưng rưng nhìn cha, thật ra khát vọng muốn có được lời căn dặn nhiều hơn, dù sao cuộc đời có lẽ chỉ có một cơ hội duy nhất như vậy.

 

Trong không khí lắng đọng này, bà cụ Chu chậm rãi bưng một tách trà nóng khác đưa đến trước mặt Trang Hạo Nhiên, nói: “Đều nói công ơn của người mẹ như biển, mỗi giọt nước mắt cho con thơ đều là vàng, bà là người ban cho cậu vô hạn của cải trong kiếp này, hôm nay hãy kính mẹ một tách trà.”

 

Trang Hạo Nhiên lập tức đưa hai tay bưng trà nóng, hai mắt lại rưng rưng nhìn mẹ khóc không thành tiếng, cuối cùng khát vọng thật lâu mở miệng, nghẹn ngào gọi: “Mẹ— Mời mẹ uống trà—”

 

Diệp Mạn Nghi nhìn chằm chằm đứa con trai nhỏ, nước mắt rơi xuống từng viên, muốn nói gì đó, nhưng e ngại ân tình quá nồng, nói ra loại lời sâu đậm cũng sẽ khiến người nghi ngờ, bà chỉ đành run rẩy rơi lệ, vừa chậm rãi nhận lấy tách trà nóng, vừa uống vừa không nhịn được nghẹn ngào gật đầu, lòng xót xa nhưng vẫn an ủi gật đầu, gần như nức nở nói: “Ngoan— Con ngoan—”

 

Trang Hạo Nhiên nghe mẹ nói vậy, anh lại đau lòng cúi mặt, nghẹn ngào không lên tiếng.

 

Bà cụ Chu lại bưng qua một ly trà nóng “Hoa nhài”, đưa đến trước mặt của Đường Khả Hinh, nói: “Mời cô kính mẹ chồng một ly trà.”

 

Đường Khả Hinh khẽ gật đầu, hai tròng mắt rưng rưng, chậm rãi đưa hai tay bưng tách trà hoa nhài, nâng đến trước mặt của Diệp Mạn Nghi, nghẹn ngào gọi: “Mẹ— Trước kia Khả Hinh đứng trước cuộc so tài, có thể nhận được lời nói từ tận đáy lòng của mẹ, vẫn còn cảm động đến nay. Mặc dù tách trà nhài này không bì được với nước đỏ thẫm như máu của Đại Hồng Bào, nhưng cũng ân cần chu đáo, tương lai Khả Hinh nhất định sẽ tận hiếu đạo, chăm sóc cho cha mẹ. Con vẫn luôn nhớ kĩ lời của mẹ, mặc kệ tương lai sẽ trải qua và gặp gỡ biến cố như thế nào, cũng sẽ lấy Hoàn Cầu làm trọng.”

 

Diệp Mạn Nghi lập tức ngẩng đầu nhìn cô gái khéo léo hiểu chuyện trước mặt, rốt cuộc bà không kìm nén được nước mắt, khổ sở nói: “Khả Hinh— Là nhà họ Tưởng chúng ta không có phúc phận, không giữ được một đứa con dâu như con, nhưng con phải biết, quá khứ chúng ta mất đi đứa con trai nhỏ yêu mến, bắt đầu từ khi đó tới bây giờ cánh cửa gia đình cũng chưa từng đóng lại, vẫn luôn nghĩ một ngày nào đó, đứa nhỏ này có thể trở về thăm chúng ta—- Cho nên không có chuyện nói khó bước vào nhà— Hôm nay con gọi mẹ một tiếng mẹ, sau này con chính là con dâu tốt của mẹ, tương lai nhà họ Tưởng chúng ta nhất định cũng sẽ yêu thương con, bảo vệ con giống như sao quanh trăng sáng. Nếu có thể, hãy mang theo trái tim tinh tế của con về nhà chơi nhiều một chút, có lẽ sẽ phát hiện, ngôi nhà kia có bao nhiêu chờ mong và khát vọng—”

 

Đường Khả Hinh hai mắt rưng rưng, nhưng mỉm cười khẳng định, nghẹn ngào nói: “Con hiểu rồi— Mẹ yên tâm— Mẹ— Mời mẹ uống trà—”

 

Diệp Mạn Nghi nhìn Đường Khả Hinh thật sâu, lúc này mới chậm rãi bưng tách trà hoa nhài trong tay cô, nhấp nhẹ một ngụm, chợt cảm thấy trong lòng ấm áp, bà mỉm cười lau lệ, gật đầu nói: “Ngoan.”

 

Đường Khả Hinh lại chậm rãi bưng qua một tách trà Hoa nhài, vẻ mặt lộ ra cung kính, nhìn Tưởng Vĩ Quốc, hết sức kích động gọi: “Cha— Con thật sự rất vui— Rất hạnh phúc— Có thể gọi người một tiếng cha— Cho dù ngày thường người rất ít chỉ dẫn cho con—- Nhưng con vẫn luôn ở dưới ánh hào quang của người, cảm nhận được sự quyết đoán của người và sức hấp dẫn của Hoàn Cầu. Con thật sự thực rất vui— Hôm nay có thể đến gần người như thế—- Xin nhận của Khả Hinh một tách trà, nếu người không ngại, tương lai hãy để cho Khả Hinh thay Hạo Nhiên chăm sóc cho người—”

 

Tưởng Vĩ Quốc nhìn Đường Khả Hinh thật sâu, dừng lại một lúc lâu, cuối cùng mới chậm rãi vươn tay bưng trà hoa nhài nóng hớp nhẹ một ngụm, lập tức trong lòng giãn ra, rốt cuộc trên mặt lộ ra nụ cười hài lòng, thật ra ông già cứng rắn này hết sức khát vọng uống tách trà của con dâu.

 

Đường Khả Hinh nhìn Tưởng Vĩ Quốc uống xong tách trà của mình, cô liền nở nụ cười ngọt ngào trông mong, chắp đôi tay cắn nhẹ môi dưới nhìn về phía cha chồng.

 

Tưởng Vĩ Quốc vừa đặt tách trà xuống, vừa nhìn ánh mắt trông mong của Đường Khả Hinh, lúc đang nghi ngờ, chợt nhớ tới còn chưa đưa bao lì xì đỏ mạ vàng, liền lập tức xoay người căn dặn quản gia mang tới hai bao lì xì đỏ mạ vàng cực lớn, cùng đưa tới trước mặt cô, nói: “Đây, đây là bao lì xì cho con, sau này phải cùng Hạo Nhiên sống thương yêu nhau, biết không?”

 

“Cám ơn ba mẹ!” Đường Khả Hinh thật vui vẻ lập tức nhận lấy bao lì xì, kích động giống như thiếu tiền!!

 

Mọi người nhìn dáng vẻ của cô gái cũng không nhịn được bật cười.

 

Ủy viên Trương càng không nhịn được nhìn Đường Chí Long mắng con gái của ông, cười nói: “Chí Long— Ông thấy không— Cái này gọi là con gái lớn không dùng được đấy?”

 

“Ha ha ha ha ha—” Tất cả mọi người nhìn Đường Khả Hinh cười lớn, Đường Chí Long cùng Lý Tú Dung cũng không nhịn lắc đầu cười khổ.

 

Đang lúc vui mừng này, bà cụ Chu lại mời Đường Chí Long cùng Lý Tú Dung ngồi vào bàn, nói: “Bây giờ mời cha mẹ ruột ngồi vào, tiếp nhận con gái và con rể kính trà!”

 

Đường Chí Long vẫn chưa nhúc nhích, Ủy viên Trương lại một mình đứng lên, mặt nở nụ cười đi tới nhìn Trang Hạo Nhiên nói: “Hạo Nhiên!! Người cha vợ này của cậu, mặc dù ông ấy không có công nuôi dưỡng cậu, cũng không có tình máu mủ, nhưng trong cuộc đời cậu, ông ấy cao như trời, nặng như đất!! Bởi vì một nhân vật như cha vợ của cậu, quả thật đã vì cậu, cũng vì rất nhiều người làm ra cống hiến to lớn. Ba trăm năm cũng không biết có một vĩ nhân như vậy hay không, lấy chuyện thiên hạ làm chuyện của mình! Coi trách nhiệm của thiên hạ là trách nhiệm của mình! Thậm chí ông ấy bị hàm oan nhiều năm, hôm nay cũng không có mất đi phong độ một chút nào, tôi cùng Thủ tướng làm bạn thân ông ấy, quả thật muốn tận mắt chứng kiến hôm nay ông ấy ngồi ở trên vị trí cha mẹ, hưởng một chén nước trà của cậu! Cũng không vọng ông ấy đã từng theo con đường của tôi, đưa đoạn đường gian khổ này!”

 

Trang Hạo Nhiên nghe nói như vậy, lập tức thật kích động nhìn Đường Chí Long.

 

Đường Chí Long vẫn khiêm tốn cười nhẹ, vốn là lúc này hưởng thụ kính trà có chút không hợp quy tắc lễ nghi, nhưng vẫn bị mọi người khuyên ngồi vào ghế của cha mẹ, mà Lý Tú Dung cũng được Nhã Tuệ đỡ ngồi vào ghế ở bên cạnh, hơi nở nụ cười ngượng ngùng.

 

Trang Hạo Nhiên và Đường Khả Hinh kích động mỉm cười, cùng nhau quỳ gối trước mặt của Đường Chí Long và Lý Tú Dung, nhìn cha mẹ thật sự cũng chờ đợi ngày này rất lâu—

 

Bà cụ Chu đi chuẩn bị Thiết Quan Âm, mọi người cũng đang cười rối rít.

 

Đường Chí Long yên lặng mỉm cười nhìn Hạo Nhiên, ánh mắt trí tuệ chậm rãi chuyển động, có lẽ giống như một người cha, khát vọng con trai mình đầu đội trời đạp đất, mặc dù tình nghĩa sâu nặng, cũng biết đàn ông phải đứng thẳng, ngẩng cao đầu, không muốn anh chịu một chút khuất nhục, nhưng vẫn thở dài một hơi, mới chậm rãi nói: “Hạo Nhiên— Cha nuôi vẫn luôn dạy con làm người không phải chỉ có khí thế mạnh mẽ mà còn phải kiếm rít như trần, nhưng nói đến cùng, cuộc đời đặc sắc là ở chỗ không biết, là ở chỗ sáng tạo. Lúc nảy Ủy viên Trương nói quá lời rồi, ba trăm năm mới có vĩ nhân, tất nhiên là người xuất sắc tay nắm quyền cao, sáng lập trời đất. Mà cha nuôi cho tới nay cũng chỉ muốn cầu được thanh nhàn, tìm kiếm một chút ý nghĩa cuộc đời ở núi cao sông dài mà thôi. Nhưng bất đắc dĩ đi theo ông cụ Tưởng, không còn cách nào khác chỉ đành phải siêng năng chăm chỉ. Hôm nay Hoàn Cầu có một vùng trời riêng là kết quả nỗ lực của tất cả mọi người. Hạo Nhiên là người có năng lực, nếu như trong con có tài năng chiến lược hơn người thì thoả thích mở ra tương lai của con, người muốn làm chuyện lớn, nhất định phải có quyết tâm chống đỡ trời đất. Mà hôn nhân là một trong những trách nhiệm quan trọng nhất con phải gánh vác trong cuộc đời. Có câu, không có nhà sẽ không có nước. Một người không biết làm thế nào xử lý tốt gia đình thì không có biện pháp xử lý tốt chuyện lớn! Nhưng phải quan tâm chăm sóc như thế nào, phải xem nỗ lực của con cùng Khả Hinh.”

 

Những lời này cực độ thương yêu, cực độ kỳ vọng.

 

Trang Hạo Nhiên kích động nở nụ cười, chăm chú nhìn Đường Chí Long, gật gật đầu nói: “Con biết rồi—Cha—Ngài cũng không biết con khát vọng ngày này— Khát vọng đã bao lâu— Tương lại Hạo Nhiên vẫn hi vọng được đi theo cha— Tâm sự chuyện thiên hạ— Bởi vì đây là khoảnh khắc trí tuệ kéo dài vô tận— Đây là mỗi khoảnh khắc vô hạn quý giá— Nghĩ tới— Rất vui vẻ! Cám ơn cha— Lúc Hạo Nhiên xúc động như vậy đã rót cho con sức mạnh. Ngài lúc nào cũng là bầu trời xanh rộng lớn trong lòng con!”

 

Đường Chí Long chăm chú nhìn Trang Hạo Nhiên, nghe lời nói chín chắn cùng cảm động, hai mắt không nhịn được đỏ thắm, nhưng bởi vì tối nay quá nhiều nước mắt, nên chỉ mỉm cười gật đầu.

 

“Mời con rể kính người thân một tách trà!” Bà cụ Chu mỉm cười bưng chén “Thiết Quan Âm” đưa tới trước mặt Trang Hạo Nhiên.

 

Trang Hạo Nhiên lập tức sôi trào kích động đưa hai tay bưng tách trà nóng bay mùi thơm nồng mang ý nghĩa cuộc đời đưa đến trước mặt Đường Chí Long, vui vẻ xúc động gọi: “Ba— Mời ngài uống trà— Tương lai hãy để cho Hạo Nhiên cùng Khả Hinh chăm sóc ngài thật tốt, tuyệt đối sẽ không rời khỏi bên cạnh ngài nửa bước!!”

 

Phốc! Lời này làm cho mọi người muốn cười.

 

Đường Chí Long nghe xong quả thật tâm trạng vui vẻ được an ủi, vươn tay bưng tách trà Thiết Quan Âm uống một hớp, mới gật đầu cười nói: “Ngoan. Ba cám ơn tấm lòng sâu sắc chân thành của con hôm nay, sau này con bé Khả Hinh có chỗ nào không khéo léo, con tha thứ một chút, cô còn chưa chín chắn, hai con phải thông cảm nhau nhiều hơn, đừng để vấn đề đến ngày mai, hiểu không?”

 

“Dạ hiểu!” Trang Hạo Nhiên đáp lời, lập tức đưa tay nhận lấy một chén Thiết Quan Âm khác, thật cung kính, kích động nhìn Lý Tú Dung, chân thành gọi: “Mẹ! Mời mẹ uống trà!”

 

Lý Tú Dung cũng giống như Diệp Mạn Nghi và Ân Nguyệt Dung, đã khóc không thành tiếng, bà vừa lau lệ vừa ngắm nhìn dáng vẻ ưu tú của đứa con rể Trang Hạo Nhiên, đột nhiên nhớ tới bóng dáng thường len lén xuất hiện tại trong hẻm nhỏ trước kia, bà cảm thấy hơi kích động vươn tay, nhận lấy tách trà nóng, uống một ngụm, mới nói: “Ngoan— Mẹ cám ơn con có thể thương yêu Khả Hinh như vậy— Sau này nếu cô có chỗ nào làm không tốt, con khó mở miệng thì con cứ nói cho mẹ biết, mẹ sẽ dạy dỗ cô!”

 

Trang Hạo Nhiên lập tức cười đáp: “Dạ!”

 

Bà cụ Chu lại đưa trà đến trước mặt của Đường Khả Hinh, cười nói: “Mời tiểu thư kính cha mẹ một tách trà, báo đáp ân đức sâu nặng của hai người!”

 

Đường Khả Hinh lập tức mỉm cười kích động vươn tay nhận lấy trà nóng trong tay, bởi vì sáng nay đã quỳ cám ơn cha mẹ, nên không lặp lại nữa, chỉ thật khéo léo và hiếu thuận dâng trà cho cha mẹ, nói: “Cha, mẹ, uống trà—”

 

Lý Tú Dung mỉm cười nhận lấy tách trà uống một ngụm liền đặt vào trong khay trà, Đường Chí Long cười nhẹ, tay bưng tách trà, im lặng cưng chiều nhìn con gái một cái, lúc này mới chậm rãi cúi đầu uống chén nóng Thiết Quan Âm —

 

Mọi người nhìn tất cả cha mẹ đều uống trà xong, tất cả đều cười vui vẻ.

 

Đường Khả Hinh cũng nhìn cha mẹ rốt cuộc uống xong hai tách trà nóng, ánh mắt lập tức lộ ra vẻ hưng phấn, lấp la lấp lánh.

 

Lý Tú Dung không hiểu con gái, chỉ mỉm cười nhìn.

 

Đường Chí Long lại cố ý nhìn con gái, nói: “Ánh mắt con như vậy là— Muốn làm gì?”

 

Lời này vừa nói ra, mọi người đều nhìn Đường Khả Hinh.

 

Đường Khả Hinh cũng sửng sốt nhìn cha.

 

Đường Chí Long lại cố ý nhìn con gái, lúc này mới không nhịn được cười nói: “Con đã thu bao tiền lì xì của cha mẹ chồng hai bên, bây giờ còn muốn bao tiền lì xì của ba mẹ? Đó không phải là đưa cho con! Là của Hạo Nhiên! Thật không hiểu quy củ, khó trách Ủy viên Trương nói con gái lớn không dùng được.”

 

Phốc!

 

Lời này vừa nói ra, mọi người lại cười lớn một trận, ngay cả Trần Mạn Hồng đứng ở một bên cũng không nhịn được bật cười hỏi Nhã Tuệ rốt cuộc Khả Hinh muốn bao tiền lì xì để làm gì? Cô thiếu tiền sao?

 

Nhã Tuệ không lên tiếng, nhìn Đường Khả Hinh mắc cỡ đỏ mặt cúi đầu, hiểu ý nhưng không nhịn được bật cười.

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *