You dont have javascript enabled! Please enable it!

Người tình sinh con cho Tổng Giám đốc-Chương 006

Chương 006: HẸN HÒ BẠN TRAI

Hạ Hi Nhược nghe tiếng nhìn lại, chỉ thấy một chiếc xe màu đen dừng ở bên cạnh công viên, cửa sổ xe rộng mở, Lục Tiểu Diêu đeo kính đen ở bên trong thò mặt ra.

Chợt nhớ tới không lâu, cô rời khỏi ngôi nhà bị thiêu hủy của mình, dường như cũng có một chiếc xe như vậy ngừng lại bên đường.

Chẳng lẽ, Lục Tiểu Diêu theo dõi cô sao?

“Hi Nhược, Hi Nhược. . . . . .”

Âm thanh của Trác Viễn Hàng càng lúc càng gần bên cạnh, Hạ Hi Nhược khẽ cắn môi, mở cửa xe, lên xe.

“Hi Nhược, đừng, Hi Nhược. . . . . .” Trác Viễn Hàng chạy đến trước xe, đưa tay nắm tay cô, cánh cửa “Phịch” đóng chặt lại, nhanh chóng chạy đi.

Bàn tay không còn hơi sức vươn tới trước, nhưng đã không bắt được bóng dáng của cô.

Cô ngồi trên chiếc Rolls-Royce phiên bản có hạn trên thế giới, giá trị ít nhất hơn mười triệu.

Cô thật sự thay đổi tình yêu, đi theo kẻ có tiền?

Nhưng chung sống với cô rất lâu, anh còn không biết tính tình của cô sao, tại sao cô đột nhiên như thế?

“Tiên sinh, muốn đi xe không?” Lúc này một chiếc xe taxi dừng ở ven đường, lái xe thấy anh vẫn còn giơ tay, còn tưởng rằng anh đón xe.

Trác Viễn Hàng hơi ngẩn ra, tiến vào trong xe: “Theo chiếc xe Rolls-Royce phía trước mặt.”

Hạ Hi Nhược ngồi yên tĩnh ở trong xe, ngơ ngác nhìn ngoài cửa sổ, trên kính thủy tinh chiếu rọi gương mặt tiều tụy của cô, tái nhợt giống như tờ giấy mỏng.

“Anh ta là ai ? Bạn trai của cô phải không?” Giọng nói Lục Tiểu Diêu truyền đến.

Cô không quay đầu lại, cũng không trả lời: “Là Minh Dật Hàn muốn cô theo dõi tôi, phải không?”

“Cậu chủ chỉ lo lắng an toàn của cô, Hạ Hi Nhược tiểu thư, bây giờ cô thân mang trọng trách, không thể có bất kỳ sơ xuất nào.”

Thân mang trọng trách. . . . . . Hi Nhược cười khổ: “Tại sao anh ta hận tôi và mẹ tôi như thế?”

“Chuyện này. . . . . .” Lục Tiểu Diêu khó xử lắc đầu: “Hạ tiểu thư, cô đừng hỏi nữa, cậu chủ không cho phép tôi nói với cô đâu.”

Anh đề phòng cô như kẻ trộm sao? Những chuyện này cô không nên biết sao?

. . . . . .

Minh Dật Hàn ngồi ở bên cạnh bàn đọc sách, chăm chú nghiên cứu bài viết trên màn hình Laptop, giữa lông mày khêu gợi nhíu lại thành chữ “Xuyên”.

“Phịch!” Cửa bị vội vàng đẩy ra.

Anh ghét nhất bị quấy rầy lúc làm việc, hơn nữa, ngay cả cửa cũng không gõ. . . . . . Mặt lạnh nhìn về phía cửa ra vào, trừng mắt nhìn Lục Tiểu Diêu bị kích động xông vào, đang muốn nổi giận, lại nghe cô nói: “Cậu chủ, tôi đã đưa Hạ Hi Nhược trở lại.”

“Chỉ là việc này?” Con ngươi đen ngưng tụ, gương mặt đẹp trai đầy vạch đen.

“Không phải, không phải, tối hôm qua nhà của cô ấy bị cháy. Ôi, lúc ấy Hạ tiểu thư khóc rất đau lòng, tôi nhìn thấy cũng đau lòng, cậu chủ, cậu làm cũng quá tuyệt tình.”

Khóe miệng Minh Dật Hàn khẽ động, không nói gì.

“Còn có, cô ấy hẹn với Trác Viễn Hàng bạn trai của cô ấy, tôi thuận tiện chụp một tấm hình cho cậu xem.”

Trác Viễn Hàng? Bạn trai? Hẹn hò?

Trong phút chốc ánh mắt Minh Dật Hàn ngưng tụ lạnh lùng, thất thần, Lục Tiểu Diêu đã đưa điện thoại tới trước mắt anh, trên màn hình bày ra hình ảnh rõ ràng.

Bên cạnh công viên, một người đàn ông ôm Hạ Hi Nhược thật chặt, hai người, đều mặc quần áo trắng, nhìn rất mập mờ, rất thân mật.

Trong đầu đột nhiên thoảng qua ánh mắt lạnh lùng của cô đối với mình, so với bức ảnh này, tương phản quá mức rõ ràng!

“Cậu chủ, kế tiếp tôi nên làm sao. . . . . .” Lục Tiểu Diêu mới nói phân nửa, đột nhiên nhìn thấy ánh mắt lạnh lẽo của anh, giật mình, hít một hơi lạnh, cô chưa từng thấy cậu chủ lạnh lùng như thế.

Ngây người, đã thấy anh đứng dậy, bước chân bình tĩnh đi ra ngoài cửa.

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!