You dont have javascript enabled! Please enable it!

Người tình sinh con cho Tổng Giám đốc-Chương 014

Chương 014: ĐÃ MANG THAI CON CỦA TÔI
THÌ LÀM SAO QUAY LẠI
“Đã đến rồi, sao không ngồi?” Trác Viễn Hàng cong môi, nụ cười ở trong ánh đèn màu vàng như mê hoặc ấm áp.Anh ngồi ở chỗ gần cửa sổ, còn mặc bộ âu phục màu đen nửa năm trước cô tặng cho anh. Khuôn mặt vẫn đẹp trai như thế, giữa hai đầu lông mày xinh đẹp vẫn không giấu được ngang tàng và phóng khoáng.

Chỉ là, lúc này trên mặt anh giống như mang theo hốc hác và buồn bã không cách nào diễn tả?

Hạ Hi Nhược bất an ngồi ở trên ghế sa lon đối diện anh, không dám nhìn anh.

“Hi Nhược, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?” Giọng nói ấm áp truyền đến, trong con ngươi sáng rực của Trác Viễn Hàng tràn đầy ân cần.

Ngày hôm qua, anh thuê xe đuổi theo cô, cuối cùng phát hiện, chiếc xe chỡ cô lái vào sân lớn nhà họ Minh, anh chờ ở cửa ra vào đến nửa đêm nhưng không thấy cô đi ra.

“Ngày hôm qua không phải đã nói với anh rồi sao?” Hi Nhược cố gắng hờ hững nói, nghiêng đầu nhìn phía ngoài cửa sổ, giống như cô đã chán ghét người ngồi ở trước mặt.

Trước kia, mỗi lần anh tới quán tìm cô đều ngồi ở bàn số 12, gọi hai ly cà phê Latte. Vì góc này yên tĩnh, còn có thể nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ.

“Em đã yêu Minh Dật Hàn?” Nhìn một bên khuôn mặt xinh đẹp của cô, ánh mắt Trác Viễn Hàng thoáng qua tia ảm đạm.

Tại sao anh biết chuyện giữa cô và Minh Dật Hàn? Trong lòng Hạ Hi Nhược mơ hồ run lên, vẫn gật đầu.

Thoáng quay đầu chạm vào ánh mắt nồng đậm dịu dàng thân thiết của anh làm cho cô không cách nào chịu nổi.

Vì vậy, cúi đầu, nhìn ly cà phê Latte cô thích uống nhất chỉ cảm thấy đắng ngắt.

“Hi Nhược, nói cho anh biết, em thật sự yêu anh ta sao?” Giọng nói của anh ấm áp giống như ánh đèn trong quán cà phê, thực sự lộ ra một loại kiên định. Anh nhất định muốn biết đáp án rõ ràng, bất kể như thế nào, anh nhất định phải làm cho Hi Nhược sống hạnh phúc.

“Nhớ kỹ lời tôi nói, nếu cô tiếp tục lui tới với Trác Viễn Hàng, tôi sẽ không khách sáo đối với anh ta nữa.” …….. Lúc này, bên tai Hi Nhược dường như nhớ tới lời Minh Dật Hàn đã nói ngày hôm qua.

Trong lòng đau đớn, cô ngẩng đầu nhìn thẳng vào đôi mắt anh dịu dàng: “Anh đã sớm biết đáp án như vậy không phải sao? Đúng vậy, em thật sự yêu anh ấy.”

Thì ra lời nói trái với lương tâm. . . . . ., mình cũng có thể nói rất thật như thế. Mỗi chữ mỗi câu đều xé nát trái tim của mình.

Nhìn ánh mắt của anh từ ảm đạm buồn bã chuyển sang thất vọng, cô tự nói với mình, phải nhịn cho dù trái tim đau đớn nhỏ máu cũng không thể biểu hiện quyến luyến đối với anh.

Cô gái nhỏ này anh đã yêu bảy năm, không ngừng theo đuổi sáu năm cho đến một năm trước cô mới đồng ý làm bạn gái của anh, mà bây giờ, cô lại đi yêu người đàn ông khác.

Ánh mắt kịch liệt rung động theo đáy lòng, rốt cục, anh bình tĩnh trở lại: “Hi Nhược, nếu như đây là lựa chọn của em. . . . . . Chúc em hạnh phúc.”

Ánh mắt ấm như ánh mặt trời, ôn hòa chân thành tha thiết, đối với cô, anh luôn thuận theo như thế, cưng chiều như thế, ngay cả chuyện cô “Chuyển dời tình yêu” cũng dịu dàng nhân nhượng.

“Cám ơn.” Trong lòng giãy giụa nhưng không nhịn được xúc động, Hạ Hi Nhược cố nén trong mắt chua xót, đứng lên bước đi.

“Hi Nhược. . . . . .” Anh đứng dậy, kéo tay phải cô, bởi vì kích động, không thể khống chế hơi sức nên kéo cô lảo đảo một cái.

Hai tay duỗi nhẹ, lập tức ôm cô lại, nhìn chằm chằm vào gương mặt anh yêu, dịu dàng nói: “Hi Nhược, bất cứ lúc nào, chỉ cần em chịu quay đầu lại, anh cũng sẽ ở phía sau chờ em trở về.”

Từ lần gặp gỡ bảy năm trước, anh xác định cô, anh lựa chọn cô, anh nhất định sẽ dùng hết khả năng mang đến cho cô hạnh phúc. Nếu cô lựa chọn người khác, anh cũng sẽ chờ đợi cô, nhìn cô hạnh phúc.

Đời này đối với cô, anh sẽ không rời.

“Cũng đã mang thai con của tôi, thì làm sao quay lại?” Giọng nói lười biếng đùa cợt đột nhiên truyền đến.

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!