You dont have javascript enabled! Please enable it!

Người tình sinh con cho Tổng Giám đốc-Chương 016

Chương 016: CÔ ẤY THẬT SỰ MANG THAI

“Nhu nhược như thế, khó trách bị vứt bỏ.” Giọng nói của Minh Dật Hàn truyền đến từ sau lưng.

Trác Viễn Hàng dừng bước: “Đúng vậy, là tôi quá nhu nhược, quá vô vô dụng, ngay cả cô gái mình yêu nhất cũng không giữ được. Nhưng có một ngày, tôi sẽ trở nên mạnh mẽ.”

Cho dù khi đó đã không có cách nào níu kéo cô, ít nhất cũng có thể yên lặng bảo vệ cô, tránh cho cô bị thương tổn.

Khẽ cắn môi, dứt khoát bước thẳng.

Nhìn qua bóng dáng Trác Viễn Hàng biến mất ở cửa ra vào xoay tròn, trong ánh mắt Minh Dật Hàn xẹt qua một tia rung động, nhìn thấy anh, nhớ lại chính mình đã từng xuống dốc, cho nên vừa rồi dùng mỉa mai để khích lệ.

Đột nhiên, lồng ngực bị đẩy mạnh, Hạ Hi Nhược đã giãy ra khỏi ngực anh.

“Bây giờ anh hài lòng chưa? Minh Dật Hàn, anh còn hạ lưu vô sỉ hơn so với tôi tưởng!” Ngẩng khuôn mặt đầy nước mắt, mang theo nức nở nói với anh một câu, Hạ Hi Nhược xoay người, trong ánh mắt của mọi người chạy tới phòng vệ sinh.

Lúc nảy chỉ muốn mượn ngực của anh, che giấu nước mắt.

Nước mắt của cô, tuyệt đối không thể để cho Viễn Hàng trông thấy.

“Hạ Hi Nhược. . . . . .” Minh Dật Hàn đưa tay bắt lại, bóng dáng nhỏ nhắn xinh xắn sớm đã chạy xa.

Bóng dáng cao lớn đứng sững tại chỗ, trước mắt, nhìn thấy khuôn mặt nhỏ nhắn tiều tụy của cô tràn đầy nước mắt, tâm tình của cô, Minh Dật Hàn bắt không được, sờ không được.

“Bộp!” Một cái đánh mạnh vào sau lưng, anh bị đau lấy lại tinh thần, trông thấy Lục Tiểu Diêu chẳng biết lúc nào xuất hiện ở phía sau, lông mày không khỏi nhăn lại.

“Đối xử với tình địch nên ra tay tàn nhẫn, cậu chủ, vừa rồi cậu làm như vậy cũng gọi là rất oai phong !”

Tình địch?

Minh Dật Hàn nhíu mày càng chặt.

“A, cậu chủ. . . . . .” Lục Tiểu Diêu không hiểu chuyện tiến đến bên tai anh, thấp giọng hỏi: “Cô ấy thật sự mang thai?”

“Chuyện nhàm chán hỏi làm gì!” Tức giận nói một câu, Minh Dật Hàn lạnh lùng đi khỏi.

. . . . . .

Rửa mặt xong, Hạ Hi Nhược ngồi trước computer, ngơ ngác mất hồn.

Cố gắng nghĩ đến công việc, trong đầu lại hiện lên khuôn mặt buồn bã của Trác Viễn Hàng.

Hôm nay, xem như cô làm cho anh đau triệt để, từ nay về sau, anh cũng sẽ hết hy vọng đối với cô.

“Phịch !” Cửa chợt bị đẩy ra, Hạ Hi Nhược nhìn cửa ra vào, chỉ thấy Triệu Mẫn cười hì hì đi tới.

Triệu Mẫn xoay ghế dựa một cái, ngồi ở bên ncạnh Hạ Hi Nhược, kéo cánh tay trái của cô, nắm lại: “Người đẹp Hạ bé nhỏ của tôi, không thể ngờ được con chim nhỏ im hơi lặng tiếng liền bay lên đầu cành trở thành Phượng Hoàng, nhanh nói cho tôi biết, cô làm sao nắm được tên yêu nghiệt Minh Dật Hàn.”

Đang khi nói chuyện, nhìn vẻ mặt tiều tụy của Hạ Hi Nhược, cô gái nhỏ này bình thường đơn thuần vui sướng, hôm nay giống như tâm tình rất kém.

“Triệu Mẫn, tôi không muốn nói đến anh ta,” Nhớ tới Minh Dật Hàn, Hi Nhược không khỏi nhăn mày.

“Ôi chao, còn bộ dạng không vui.” Triệu Mẫn lắc lắc cánh tay Hạ Hi Nhược, cười nói: “Con cũng có rồi, còn khiêm tốn cái gì, Hi Nhược, sau này thăng chức rất nhanh cũng đừng quên chị em tốt của cô hả.”

Hạ Hi Nhược bất đắc dĩ cười cười, bị Cô gái nhỏ này giày vò, ngược lại tâm tình tốt lên một chút.

“Minh Dật Hàn là ai, bên cạnh người đẹp giống như đèn kéo quân, ở bên ngoài cũng chưa từng thấy anh ta thừa nhận ai là người phụ nữ của anh ta, lần này lại trước mặt nhiều người như thế anh ta tuyên bố cô là người phụ nữ của anh ta, người đẹp Hạ bé nhỏ, giỏi, cô thật giỏi!”

Nghe Triệu Mẫn nói vậy, trong mắt Hạ Hi Nhược thoáng qua một chút nghi ngờ.

Tại sao Minh Dật Hàn làm như vậy?

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!