You dont have javascript enabled! Please enable it!

Người tình sinh con cho Tổng Giám đốc-Chương 019

Chương 019: LẦN ĐẦU HÔN LƯỠI (Thượng)
Cất điện thoại, Minh Dật Hàn vội vàng đi xuống lầu, đi vào phòng đọc sách, mở máy vi tính.Tiếng bước chân trong hành lang đã biến mất, nói rõ anh đã rời đi. . . . . . Tay trái của Tô Liên Mẫn dò vào dưới nách, lấy chai thuốc giấu ở nách ra, chân trần đi vào phòng rửa mặt, đem nửa chai thuốc còn lại đổ toàn bộ vào trong bồn.

“Gần đây đã xảy ra rất nhiều chuyện, tôi đã phụ người đàn ông tôi yêu nhất trên đời, tôi biết rõ anh ấy yêu tôi biết bao nhiêu, nhưng chỉ có thể tổn thương anh ấy, tôi có lỗi với anh ấy, nhưng tôi không có lựa chọn nào khác. . . . . .

Tôi nghĩ, sau này trong đời tôi không bao giờ xứng đáng để yêu hoặc được yêu, bởi vì hiện tại chuyện tôi làm chính là chuyện trước kia tôi cảm thấy vô cùng xấu hổ. Nhưng tôi sẽ không hối hận. Đông Ly Hạ, nếu anh là anh ấy, anh sẽ tha thứ cho tôi không?”

Minh Dật Hàn đọc xong lá thư này, trên khuôn mặt đẹp trai hiện ra thần sắc lo lắng.

Mặc dù chưa từng gặp mặt cô, trải qua mấy năm trao đổi tình cảm, trong lòng giống như có sợi dây vô hình nào đó liên hệ với cô, nổi đau buồn của cô làm anh xúc động.

“Con người gặp phải lựa chọn khó khăn, nếu trong lòng không thẹn, lựa chọn của cô đã đúng. Đã không có lựa chọn nào khác, cũng đừng tự trách nữa. Nếu như tôi là anh ấy, tôi nghĩ, tôi sẽ không buông tha cô. Bất kể bây giờ cô làm gì, tôi biết rõ, trái tim của cô thiện lương, tin tưởng tôi, cho dù bỏ lỡ một đoạn tình cảm này, sau này nhất định sẽ có người thật lòng yêu cô.”

Hai mắt Hạ Hi Nhược chằm chằm vào màn hình, trong lòng dễ chịu rất nhiều.

Anh an ủi, rất hiệu quả, như hiểu được lòng của cô.

. . . . . .

Sau khi gửi vài tin nhắn cho nhau, Hạ Hi Nhược đột nhiên cảm giác được không thoải mái, tắt máy vi tính, ủ rũ nằm ở trên giường, chỉ cảm thấy bàn tay lạnh buốt, toàn thân đổ mồ hôi lạnh, giống như hư thoát.

Nhắm mắt lại, trong đầu hiện ra khuôn mặt của mẹ và Viễn Hàng, hai người này là người quan trọng trong đời cô, hiện tại, cách cô rất xa.

“Phịch!” Cửa bị đẩy ra, Hạ Hi Nhược mở mắt ra, trông thấy Minh Dật Hàn đi tới, thoáng cái ngồi dậy trên giường, phòng bị chằm chằm vào người đàn ông này.

“Cô sợ tôi?” Minh Dật Hàn ngồi ở mép giường, chỉ cách cô hai mươi cm gì đó.

Trước mắt cô, trừng mắt như hạt châu, toàn thân căng cứng, phòng bị, giống như anh là dã thú thích ăn thịt người.

“Hôm nay tôi không thoải mái, đêm nay không được.” Đúng vậy, cô sợ anh, sợ anh tới quá gần.

“A?” Con ngươi xinh đẹp có chút đông lại, vẫn nhìn chăm chú vào khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, yên lặng, làm cho người ta hốt hoảng.

Trước mắt anh trầm mặc, càng lộ ra vẻ rất đẹp trai, ánh mắt anh thâm thúy như biển, giống như một dòng nước xoáy không đáy, cô chỉ lơ đãng nhìn thẳng anh, ánh mắt đã bị hút vào, trong lúc nhất thời lại không cách nào dời đi.

Rõ ràng muốn né tránh, lại cảm giác muốn dựa vào gần.

Người đàn ông như vậy là ma quỷ câu hồn, thật đáng sợ.

Hạ Hi Nhược đang thất thần, bàn tay to của anh đã đặt vào sau ót cô, cưỡng chế nâng đầu cô, kéo khuôn mặt nhỏ nhắn của cô đến trước mặt.

“Cô gái nhỏ, dựa vào cớ vụng về này thì muốn trốn tránh sao?” Nhân lúc cô chưa tỉnh hồn môi mỏng đã in lên môi đỏ mọng của cô.

Tối hôm qua, buông tha cô, đêm nay sẽ không.

Lưỡi dài mềm mại thành thạo cạy mở hàm răng cô, xâm nhập hương thơm trong miệng cô.

Cảm giác được có một mềm mại âm ấm càn quấy trong miệng mình, Hạ Hi Nhược luống cuống.

Người đàn ông này lại hôn cô!

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!