You dont have javascript enabled! Please download Google Chrome!

Nhất kiếm phong tình-Chương mở đầu 02

LỜI MỞ ĐẦU CHÍNH

Thiên lao nhỏ hẹp, tối tăm, ẩm thấp, độc trùng mọc tràn lan. Lão nhân vừa gầy vừa nhỏ, vừa dơ vừa thối, hai chân tàn phế, còn không dừng ho khan. Ánh mặt trời tháng chín mặc dù tươi đẹp nhưng dịu dàng, nàng mềm nhẹ mà từ phía ngoài lỗ thông gió trên cửa sổ thiên lao nghiêng chiếu vào, phản chiếu bóng dáng lão nhân ho khan, mềm nhẹ trên mặt đất. Lão nhân dùng đôi tay chống thân thể, kéo hai chân, bò sát loanh quanh trên mặt đất. Đây là vận động cùng giải trí duy nhất hắn có thể làm. Kéo hai chân không hề hay biết, quét ở trên tảng đá thô ráp, cọ xát. Nhìn máu da thịt trên đùi mình tràn ra, trong ánh mắt lão nhân này ẩn ẩn lộ ra một loại khoái ý, một loại khoái ý tàn khốc.
………. Trên thân thể đau xót, có khi cũng là loại phát tiết. Một loại phát tiết tự ngược đãi mình.

Không trung có một chiếc lá rụng ở trong thu phượng giãy giụa bay nhẹ, tựa hồ đang tìm về chỗ của mình.

………. lá rụng biết về, các lãng tử tha hương phiêu bạt, các ngươi có tìm được chỗ về?

Lá rụng xuyên qua ánh mặt trời, từ cửa sổ bay vào, vô lực bay xuống ở trước mặt lão nhân. Phảng phất nó cũng biết, lão nhân này sinh mệnh đã kết thúc, cho nên tới làm bạn cùng hắn.

Lá rụng đã biết thu, lão nhân có biết hôm nay là một ngày cuối cùng hắn đến ở thiên lao này đã bảy năm? Lão nhân chăm chú nhìn lá rụng, lá rụng khô vàng. Trên khuôn mặt lão nhân tiều tụy, già cả, mệt mỏi bỗng nhiên lộ ra loại thần sắc vừa thành kính vừa thương cảm, hắn nhàn nhạt nói: “Trên trời dưới đất, không còn có bất luận chuyện gì sự có thể chân thật hơn cái chết.”

Lão nhân thở dài, nhẹ nhàng nâng lá rụng lên, nhẹ nhàng mà để vào trong lòng ngực, nhẹ đến liền tựa như ôm tình nhân.

Trên hành lang dài yên tĩnh truyền đến một trận tiếng bước chân.
Lão nhân im lặng.

Tiếng bước chân càng gần, đình chỉ. Thanh âm mở khóa rõ ràng mà vang dội mà quanh quẩn ở trong lao.

Lá rụng bay tán loạn, “Thu quyết” đã đến, trên mặt lão nhân cũng không có vẻ sợ hãi, có chăng cũng chỉ là một tia rất bất đắc dĩ.

Quan sai mở khóa dẫn đầu đi tới ở trên hành lang dài, ngục tốt một tả một hữu mang lão nhân hai chân tàn phế ở phía sau từng bước một mà đi theo.

Hành lang dài thê lương mà trang nghiêm, lão nhân ho khan xích sắt trên chân thỉnh thoảng lại phát ra tiếng ma sát giống đá phiến.

Cái loại thanh âm này liền tựa như lão thử trước khi chết thét chói tai, nghe tới làm người rất tâm kinh.

Khi đoàn người bọn họ đi đến một đoạn trong hành lang dài, quan sai dẫn đầu đột nhiên xoay người ngồi xổm xuống, trong hai tay của hắn không biết khi nào đã xuất hiện hai cây châm nhọn thon dài.

Hắn mau mà chuẩn đâm châm nhọn vào huyệt ngọc tuyền cẳng chân lão nhân tàn phế.

Hai gã ngục tốt mang lão nhân còn không rõ ràng lắm xảy ra chuyện gì, đã bị quan sai cầm châm đánh ngã.

Lão nhân vốn đã tàn phế thế nhưng hai cây châm nhọn đâm thẳng vào.
Một dòng máu đen từ huyệt ngọc tuyền trào ra, theo châm nhọn nhỏ giọt ở trên mặt đá, quan sai cầm châm im lặng tránh ra nhìn lão nhân.

Trên mặt tái nhợt lão nhân ho khan dần dần hồng nhuận lên, eo dần dần thẳng tắp.

Hắn bỗng nhiên nâng hai tay, liền nghe được thanh âm giống như giáp pháo từ trong thân thể lão nhân vang lên.

Chỉ thấy lão nhân mệt mỏi ho khan phảng phất đã biến mất, mà người đứng ở nơi đó, là một người trên mặt mang theo biểu tình lãnh lãnh đạm đạm, cười như không cười.

Quan sai cầm châm bỗng nhiên rút ra một thanh đao, một thanh đao này mỏng như tờ giấy, một thanh đao mỏng này có ánh sang màu xanh nhạt, cung kính giao cho lão nhân.

Ánh đao màu xanh nhàn nhạt chiếu vào trên mặt lão nhân.

Liền nắm được đao này trong nháy mắt, lão nhân khôi phục bộ dáng Địch tiểu hầu Địch Thanh Lân ngày xưa coi công danh phú quý như hạt bụi, lại xem danh mã, mỹ nhân như sinh mệnh thừa kế nhất đẳng.

Ánh đao nhàn nhạt, nhạt đến liền phảng phất giống một vầng trăng rằm treo trên cao bầu trời đêm kia.

Đao bất động, Địch Thanh Lân cũng bất động.

Trừ bỏ đôi mắt hắn, người hắn phảng phất đã nắm đao này trong nháy mắt hóa thành một tòa tượng đá.

Tinh của hắn, thần của hắn, khí của hắn, lực của hắn, linh của hắn, hồn của hắn phảng phất đều đã trong nháy mắt này hoàn toàn đầu nhập chuôi đao mỏng hắn cầm.

Địch Thanh Lân nhìn chăm chú đao mỏng, qua thật lâu mới mở miệng, nói lại là một câu hoàn toàn không quan hệ chuôi đao này.

“Ngươi nhất định thật lâu thật lâu không có hảo hảo ăn qua một bữa cơm, bởi vì trên mặt ngươi có vẻ đói.”

Quan sai cầm châm không hiểu hắn vì cái gì sẽ đột nhiên nói một câu này.

“Danh gia đúc vũ khí cũng giống người.” Đôi mắt Địch Thanh Lân sáng rực, như lưỡi đao. “Chẳng những có tương hỗ, mà còn có sắc, thật lâu không uống máu người, sẽ có vẻ đói.” Ánh mắt Địch Thanh Lân từ trên đao dời về phía nơi xa xôi, trong ánh mắt hắn bỗng nhiên lòe ra một tia cừu hận.

“Dương Tranh, bảy năm này ngươi sống có khoái hoạt không?”

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Hits: 192

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!