Quỷ y độc thiếp-Chương 608

Chương 608: BẢO VỆ NÀNG CHU ĐÁO

Tiểu thí hài gần như ngủ rồi, nhưng lúc Mộ Nhẹ Ca muốn đặt hắn ở trên giường, hắn lại không thuận theo, trợn tròn mắt không chịu ngủ, vẫn luôn quấn lấy Mộ Nhẹ Ca nói chuyện.

Mộ Nhẹ Ca biết hắn là bị kinh hách, không dám ngủ một mình, nhưng lại sĩ diện không chịu nói, đành phải nằm xuống tới, ngủ cùng hắn.

Mộ Nhẹ Ca vốn tính toán chờ tiểu thí hài ngủ xong, nàng liền đi tây sương tìm Dung Giác, không ngờ, sau khi tiểu thí hài ngủ, nàng cũng ngủ rồi.

Mộ Nhẹ Ca tuy rằng từ Đại Lý Tự trở về đã nghỉ ngơi một buổi sáng, nhưng còn xa xa không đủ. Trúng một chưởng của Đông Phương Nghiêm, tuy rằng Hoàng Phủ Lăng Thiên giúp đỡ trị liệu tám phần, nhưng trong cơ thể vẫn cực kỳ mệt mỏi, ngủ một giấc này, kết quả lúc tỉnh lại đã là sắp hoàng hôn.

Tiểu thí hài đã không ở trong phòng, trong lòng Mộ Nhẹ Ca có chút lo lắng, nghe được ngoài cửa tiểu đình viện truyền đến tiếng hắn hừ hừ cười ha hả vui vẻ mới yên lòng.

Mộ Nhẹ Ca xoa xoa đầu, khoác quần áo xong đi ra ngoài.

Nhìn thấy Mộ Nhẹ Ca, tiểu thí hài mắt to sáng ngời, nhào tới ôm lấy Mộ Nhẹ Ca đùi: “Tiểu mẫu thân …”

“Tỉnh lúc nào?” Mới vừa tỉnh ngủ, Mộ Nhẹ Ca còn có chút đần độn, sờ sờ đầu hắn.

“Đã tỉnh lại một hồi lâu.” Tiểu thí hài duỗi tay muốn ôm Mộ Nhẹ Ca, “Tiểu mẫu thân, ngươi như thế nào còn muốn ngủ lâu hơn so với ta, ngươi rất mệt sao?”

Nóixong, không đợi Mộ Nhẹ Ca trả lời, lại buông xuống, “Quên đi, ta không cần ngươi ôm.”

Đứa nhỏ này là sợ nàng mệt sao?

Trong lòng Mộ Nhẹ Ca trăm mối cảm xúc ngổn ngang, đứa nhỏ này đi một chuyến xảy ra chuyện, nhưng thật ra trở nên hiểu chuyện, cũng không biết nên cao hứng hay không cao hứng……

Hắn mới ba tuổi mà thôi a……

“Ca ca có đã tới sao?” Mộ Nhẹ Ca đèn nén đau lòng trong lòng, khom lưng ôm hắn lên.

Tiểu thí hài ngoan ngoãn vùi ở trong lòng ngực Mộ Nhẹ Ca, lắc đầu, “Không biết.”

Nhưng thật ra nha hoàn hầu hạ hắn, nhìn hắn ở sân chơi đùa đáp: “lúc phu nhân cùng tiểu chủ tử mới vừa ngủ, Vương gia đã tới một chuyến.”

Mộ Nhẹ Ca gật đầu, “Làm người đi hỏi quản gia một chút, Vương gia hiện tại ở đâu, đợi lát nữa cùng nhau dùng bữa tối.”

“Vâng.”

Nha hoàn kia đi làm việc, Mộ Nhẹ Ca liền bồi tiểu thí hài chơi.

Nha hoàn kia thực mau trở lại, nói: “Phu nhân, quản gia nói Vương gia ở phòng ngài nghỉ tạm.”

Mộ Nhẹ Ca sửng sốt, sau đó thở dài một hơi.

Khó trách hắn lại đây xem nàng cùng tiểu thí hài, cũng không gọi tỉnh nàng.

Nàng sớm nên nghĩ đến, tiểu thí hài xảy ra chuyện, hắn vẫn luôn cố bận rộn, hẳn là có vài ngày không có nghỉ ngơi qua, chuyện của nàng cùng tiểu thí hài đều cần hắn nhọc lòng, hẳn là mệt muốn chết rồi.

Cũng không biết mấy ngày nay thân mình có xảy ra chuyện hay không.

Mộ Nhẹ Ca như vậy nghĩ, liền ôm tiểu thí hài đi phòng nàng cùng Dung Giác.

“Tìm ca ca sao?” Tiểu thí hài nhìn đường Mộ Nhẹ Ca đi hỏi.

“Ừm.” Mộ Nhẹ Ca sờ sờ đầu tiểu thí hài, “Hai ngày này ngươi có phải sợ hãi hay không? Mới vừa rồi như thế nào không ngủ thêm một hồi?”

“Ta mới không có bị dọa hư……” Tiểu thí hài banh khuôn mặt nhỏ không chịu nhận, dừng một chút mới uể oải miệng, nói: “Vừa mới bắt đầu có chút hoảng sợ, ca ca tới thì tốt rồi.”

Mộ Nhẹ Ca nghe vậy lông mi run lên, không muốn làm cho hắn hồi tưởng chuyện lúc đó, cho nên không có tiếp tục hỏi, chỉ hôn một cái ở trên khuôn mặt hắn, “Ca ca vất vả đúng không?”

Tuy rằng lúc trở về hắn có chút chật vật, nhưng hắn rốt cuộc vẫn được Dung Giác bảo hộ rất khá.

Lúc này đây, chân chính chịu khổ, rốt cuộc vẫn là Dung Giác.

Mộ Nhẹ Ca có chút đau lòng, rồi lại không thể làm gì, rốt cuộc, đây là trách nhiệm Dung Giác hẳn gánh vác.

Tiểu thí hài gật gật đầu, ừ một tiếng, “Ca ca vất vả.”

Hai người đi vào cửa phòng, Mộ Nhẹ Ca lo lắng quấy rồi Dung Giác, bảo tiểu thí hài không cần ra tiếng mới nhẹ nhàng đẩy cửa phòng ra.

Tiến vào phòng, mông lung liền nhìn đến Dung Giác nằm trên giường, Mộ Nhẹ Ca nhẹ nhàng xốc màn che lên, lại thấy Dung Giác ngay cả ủng gấm cũng không kịp thoát, nằm nghiêng trên giường, chỉ có bụng hư đắp chăn liền ngủ rồi.

Nhìn đáy mắt hắnmàu xanh đen, Mộ Nhẹ Ca thở dài, hắn thật sự mệt mỏi.

Nàng lo lắng hắn cảm lạnh, buông tiểu thí hài xuống, tay chân nhẹ nhàng cởi giày cho Dung Giác, nỗ lực lay người hắn, kéo chăn cho hắn.

Dung Giác tính cảnh giác xưa nay cao, cũng không biết là quá mệt mỏi hay ở bên trong phủ an tâm, Mộ Nhẹ Ca làm xong chuyện này hắn cũng không có động tĩnh gì, ngủ thật sự say.

Mộ Nhẹ Ca nhẹ nhàng bắt mạch cho hắn một phen, sau khi biết hắn trừ bỏ mỏi mệt một chút không trở ngại, mới yên lòng.

Chờ đến lúc Dung Giác tỉnh lại, đã khuya, Mộ Nhẹ Ca đã dụ dỗ tiểu thí hài ngủ rồi.

Nàng trở lại phòng, Dung Giác vừa lúc rời giường mặc quần áo, Mộ Nhẹ Ca đẩy cửa ra nhìn đến hắn tỉnh lại liền hỏi: “Đã tỉnh, hiện tại muốn bảo người dọn bữa tối?”

“Ừm.” Dung Giác mới vừa tỉnh ngủ, thanh âm trầm thấp, nhìn nàng vẫy tay hỏi: “Ngươi cùng Diễm Nhi ăn qua?”

“Ăn qua, Diễm Nhi cũng đã ngủ.” Mộ Nhẹ Ca phân phó người hầu ngoài cửa bố trí bữa tối, trở về duỗi tay sửa sang cổ áo hắn một chút, lại bị Dung Giác bắt được tay, cúi đầu ở trên mặt nàng hôn một chút, có chút thương tiếc thở dài: “Thật đúng là gầy.”

“Mới mấy ngày mà thôi, có thể gầy đi nơi nào?” Mộ Nhẹ Ca không cho là đúng, nàng ăn ngon uống tốt như thế nào gầy, lúc hắn ra ngoài hơn một tháng trở về, nói cũng là những lời này.

Dung Giác không đáp, duỗi tay ở nàng bụng sờ soạng một chút, thanh âm khàn khàn: “Còn đau phải không?”

“Không đau.” Mộ Nhẹ Ca nói, mới dần dần hiểu ra hỏi: “Ngươi đã biết? Biểu huynh nói cùng ngươi?” Chuyện trúng một chưởng, nàng vốn đều tính toán không nói cho hắn, không để cho hắn lo lắng, không ngờ hắn vẫn biết.

“Là ta nói biểu huynh lại đây trị liệu cho ngươi.” Dung Giác nói: “Đông Phương Nghiêm từ nhỏ tập võ, bái sư rất có danh ở Thiên Khải, một chưởng hắn dùng hết nội lực, không có cao thủ giúp ngươi trị liệu căn bản không được.”

Mộ Nhẹ Ca ngây ngẩn cả người.

Nàng tưởng Hoàng Phủ Lăng Thiên nghe nói tin tức nàng trở về, cùng Hoa Ý Nhiên mấy người mới lại đây nhìn xem nàng, phát hiện nàng trúng một chưởng mới chữa thương cho nàng.

Lại không ngờ, Hoàng Phủ Lăng Thiên cũng là Dung Giác gọi tới!

Hắn đồng thời cùng người của hoàng đế Tước Ngạn can thiệp, đồng thời còn biết được nhất cử nhất động của nàng, biết được nàng xảy ra chuyện lập tức gọi người tới phủ giúp nàng chữa thương, hắn so nàng trong tưởng tượng làm còn muốn nhiều a.

Hơn nữa, người của hắn so nàng trong tưởng tượng còn muốn lợi hại hơn!

“Như thế nào ngây người?” Dung Giác ở nàng chóp mũi cắn một ngụm, “Tần Tử Thanh vu hãm ngươi, chuyện này ngươi xử lý thật sự không tồi. Việc Tần Tử Thanh vu hãm ngươi, cho dù hôm nay Tần hữu tướng không tới cửa tạ lỗi, ngày mai cũng sẽ tự mình tới cửa tạ lỗi.”

“Tạ lỗi?” Mộ Nhẹ Ca cười lạnh một chút, “Trước đừng nói hắn thật sự thành tâm tạ lỗi hay không, cho dù tính hắn là thành tâm, vậy cũng phải nhìn ta chịu không!”

“Đồ ngốc, cửa lớn Giác vương phủ chúng ta cũng không phải là ai cũng có thể tiến vào, vô luận ôm mục đích gì.”

Mộ Nhẹ Ca nhún nhún vai, nhớ tới cái gì, hỏi: “Đúng rồi, mấy ngày nay xảy ra nhiều chuyện như vậy, ngươi có gì manh mối?”

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *