Quỷ y độc thiếp-Chương 633

Chương 633: NÊN PHẠT

Cho đến thời gian trước, Mộ Nhẹ Ca nhớ tới nàng thật lâu không gặp Hoa Ý Nhiên, tính tìm nàng lại đây chơi một chút, Mộ Dung Thư Ngạn mới tới cửa, hỏi nàng muốn một viên dược lúc trước dự định đã xong chưa.

Nàng hỏi Hoa Ý Nhiên, Mộ Dung Thư Ngạn yên lặng một hồi, mới nói Hoa Ý Nhiên đã rời khỏi hoàng thành một đoạn thời gian.

Lúc ấy Mộ Nhẹ Ca cả kinh, “Ngươi như thế nào đều không thông tri cho chúng ta một chút?”

“Nhiên Nhiên không chịu đi.” Mộ Dung Thư Ngạn cười khổ một chút, “Nếu ta nói trước muốn đưa nàng đi, nàng tất nhiên sẽ nói ngươi giúp nàng lưu tại hoàng thành, ta còn không có năng lực đối kháng cùng Giác vương phủ.” Cũng không muốn đối kháng cùng Giác vương phủ.

Mộ Nhẹ Ca hít sâu một hơi, lúc này mới hiểu rõ có lẽ chuyện Mộ Dung Thư Ngạn cầu xin nàng tìm phòng ốc chỉ sợ là một cái cớ mà thôi.

Chỉ là muốn dời đi lực chú ý của bọn họ, để bọn họ không phát hiện ý đồ của hắn mà thôi.

“Ngươi đưa nàng đi đâu?”

Mộ Dung Thư Ngạn chần chờ, cũng không chịu nói.

Mộ Nhẹ Ca tức giận đến lợi hại, lạnh lùng nhìn hắn, “Mộ Dung thế tử,ngay cả ta ngươi cũng muốn đề phòng? Nếu những chuyện ngươi làm là vì tốt cho Nhiên Nhiên, ngươi cảm thấy ta sẽ ở giữa làm khó dễ sao?”

Con ngươi ôn hòa của Mộ Dung Thư Ngạn nhộn nhạo một tia chua xót, “Xin lỗi Giác Vương Phi, Thư Ngạn không phải không tín nhiệm ngươi, chỉ là không đánh cuộc nổi.”

Hắn không thể đủ chịu đựng chuyện này có bất luận sai lầm gì!

Một bước sai, hắn cùng Hoa Ý Nhiên hoặc là nói toàn bộ Mộ Dung nhất tộc cùng hoa thị nhất tộc đều vạn kiếp bất phục!

Kết quả sẽ là bọn họ không thừa nhận được.

Mộ Nhẹ Ca nghĩ tới tình cảnh hai người, thở dài một hơi, cũng không ép hắn, chỉ là hỏi: “Nhiên Nhiên nàng hiện tại an toàn sao?”

“An toàn.”

“Vậy thì tốt.” Mộ Nhẹ Ca cũng yên tâm chút, bất quá, nghĩ đến cái gì lập tức lại nhíu mày: “Bất quá, nếu ngươi ăn dược, ngay cả ý thức ngươi đều không có, như thế nào có thể tùy thời ứng biến nguy hiểm tồn tại bên người Nhiên Nhiên?”

“Người của ta ……”

“Người của ngươi rất có khả năng ngoài mặt thực hiện, bên trong vi phạm, khả năng tính quá nhiều.” Mộ Nhẹ Ca không chút khách khí cắt ngang lời hắn, “Thêm một phần lực, thêm một bảo đảm, gần đây ta có một đám cao thủ, nếu ngươi nói cho ta, ta cũng trợ ngươi giúp một tay, ngươi không thể gánh vác một mình.”

Mộ Dung Thư Ngạn nghe, lập tức động tâm.

Có chút cảm kích nhìn thoáng qua Mộ Nhẹ Ca, “Cám ơn Giác Vương Phi, Nhiên Nhiên có thể nhận thức ngươi thật tốt.”

“Khách khí rồi, ta cùng Nhiên Nhiên không cần những nghi thức hư vô.” Mộ Nhẹ Ca tức giận nói.

Mộ Dung Thư Ngạn cười một chút, lúc này mới nói: “Ta đưa Nhiên Nhiên đi Tước Ngạn.”

“Tước Ngạn?!” Mộ Nhẹ Ca bị khiếp sợ, “Nhiên Nhiên đang có thai trong người, ngươi như thế nào đem nàng đưa đi địa phương xa như thế?”

Nàng cho rằng Hoa Ý Nhiên còn ở trong phạm vi Thiên Khải, lại chưa từng nghĩ không ngờ đưa đến dị quốc tha hương !

“Tước Ngạn là một lựa chọn tốt nhất.” Mộ Dung Thư Ngạn nói ra lý do của mình: “Trước đừng nói Tước Ngạn hoàn cảnh tốt, bởi vì một hài tử cuối cùng của đế hoàng nhất tộc Tước Ngạn ở Thiên Khải, Tước Ngạn đối mấy quốc gia mà nói đều đã mất đi ý nghĩa giám sát, hơn nữa chúng ta ở Tước Ngạn có người tin cẩn, có thể chiếu cố tốt cho nàng.”

Bên Tước Ngạn có người tin cẩn?

Mộ Dung nhất tộc căn cơ trăm năm không đều ở Thiên Khải sao?

Mộ Nhẹ Ca cảm thấy những lời này thực kỳ quặc, bất quá cũng không can thiệp quá nhiều, cùng Mộ Dung Thư Ngạn hàn huyên vài câu, liền đi lấy dược lúc trước đáp ứng hắn chế cho hắn.

Mộ Dung Thư Ngạn nói cám ơn, liền rời đi.

Mộ Dung Thư Ngạn rời đi vào lúc ban đêm, bên Mộ Dung vương phủ liền có tin tức truyền đến, Mộ Dung Thư Ngạn bệnh cũ phát tác, chúng thái y bó tay không biện pháp, nằm ở trên giường ngủ bất tỉnh.

Mộ Dung Thư Ngạn ngủ một giấc này, mãi cho đến hiện tại đều không có tỉnh lại.

Có lẽ, dược không thích hợp cùng không đến thời gian thích hợp, hắn cũng sẽ không dễ dàng tỉnh lại.

Mộ Nhẹ Ca nghĩ tới những chuyện này, ngược lại cảm thấy Mộ Dung Thư Ngạn có dự kiến trước, không khỏi cảm thán nói: “Nhiên Nhiên vốn hẳn là phiền não nhất, hiện tại nàng xác thực tự tại nhất.”

“Ma ốm Mộ Dung kia, đối ai cũng có thể không tốt, đối với nha đầu Nhiên thật sự không thể chê.” Đoan Mộc Lưu Nguyệt bĩu môi nhàn nhạt nói.

Mộ Nhẹ Ca liếc xéo liếc hắn một cái, ý có ẩn ý: “Ngươi có thể học hắn một chút.” Đừng luôn xem khi dễ coi như rằng yêu thích là một loại lạc thú!

Hắn chẳng lẽ nhìn không ra Mộc Như Tinh bởi vì hắn thường thường khi dễ sợ đến thấy hắn liền trốn sao?

Đoan Mộc Lưu Nguyệt phe phẩy cây quạt dừng lại một chút, sắc mặt cứng một chút, trừng Mộ Nhẹ Ca một cái, đứng lên bĩu môi nói: “Đi đây.”

“Này!” Mộ Nhẹ Ca hoàng đế không vội thái giám cấp, “Nếu tìm được người đổi một phương thức đối đãi người ta đấy! Nếu ngươi còn như vậy nữa, người ta lại phải bị ngươi dọa chạy!”

Bước chân Đoan Mộc Lưu Nguyệt dừng một chút.

Bất quá, thực mau hắn lại tiếp tục đi rồi.

Hoàng Phủ Lăng Thiên cũng đi theo.

Mộ Nhẹ Ca thoải mái dễ chịu ôm cánh tay Dung Giác, nhìn bóng dáng Đoan Mộc Lưu Nguyệt tịch liêu thở dài nói: “Không bằng giúp Đoan Mộc tìm người đi, xem bộ dáng hắn rất không thích hợp.”

Nàng trước nay không thấy được Đoan Mộc Lưu Nguyệt tinh thần sa sút như thế.

Dung Giác ừ một tiếng, không tỏ ý kiến.

Mộ Nhẹ Ca không hài lòng phản ứng của hắn, trừng hắn: “Đoan Mộc tốt xấu cũng giúp chúng ta không ít, ngươi liền nhiệt tình một chút không được sao?”

Nói xong, nàng cắn cánh tay hắn một ngụm.

Dung Giác dở khóc dở cười, nói: “Ta không phải không đáp ứng, mà là không cần tìm.” Nói xong, trừng phạt nàng chụp đánh mông nàng một chút, “Lần sau nhường miệng một chút.”

“Hả?” Mộ Nhẹ Ca không để ý tới câu nói kế tiếp của Dung Giác, giật mình cả kinh nói: “Chẳng lẽ ngươi biết Mộc Như Tinh ở đâu?”

“Ừm.” Dung Giác vừa đáp lời vừa thu thập sổ sách trong tầm tay, phân loại từng quyển từng quyển xong, “Trước tiên sẽ biết, đem người an trí một chỗ biệt trạch ngoài Giác vương phủ chúng ta.”

“Tại sao ngươi mới vừa rồi không nói cùng Đoan Mộc?”

“Hắn lại không hỏi ta có biết không, ta vì sao phải nói?”

Mộ Nhẹ Ca liếc mắt một cái xem thường, “Gần đây Đoan Mộc không trêu chọc ngươi chứ? Ngươi đến nỗi đối hắn như vậy sao?” Nhớ tới bóng dáng suy sụp của Đoan Mộc Lưu Nguyệt mới vừa rồi rời đi, nàng cũng có chút không đành lòng.

Dung Giác không đáp.

Mộ Nhẹ Ca nhìn chằm chằm hắn, bám chặt ở trên người Dung Giác không thuận theo không cào nói: “Chẳng lẽ hắn thật sự làm cái gì? Ngươi mau nói xem!”

Mộ Nhẹ Ca giống như chuột túi treo ở trên người Dung Giác, Dung Giác cũng không có nhăn một chút, thu thập tốt đồ vật trên bàn liền nâng mông Mộ Nhẹ Ca, ôm nàng đi ra ngoài.

Vừa ra tây sương, bên ngoài liền có lui tới hạ nhân, nhưng Mộ Nhẹ Ca không muốn mất mặt, giãy giụa muốn xuống, Dung Giác vỗ vỗ mông nàng, “Đừng lộn xộn.”

Lúc này, vừa lúc có hạ nhân đi qua, sôi nổi quay đầu tới nhìn chăm chú, sau đó cúi đầu cười trộm rời đi.

Sắc mặt Mộ Nhẹ Ca liền đỏ, thúc giục nói: “Ngươi mau buông ta xuống!”

Dung Giác không buông nàng ra, ở trên cánh môi nàng cắn một chút, mang ý vị trừng phạt, trong giọng nói mơ hồ có chút khó chịu, “Ngươi thật không biết Đoan Mộc Lưu Nguyệt chọc ta nơi nào?”

Mộ Nhẹ Ca lắc đầu, “Không biết.”

Dung Giác cười một chút, tươi cười không đạt đáy mắt, lại gặm miệng nàng một ngụm, một ngụm này gặm đến so với lúc nãy còn dùng lực, Mộ Nhẹ Ca ăn đau một chút.

“Chừng nào ngươi nghĩ tới, vi phu sẽ nói cho ngươi.” Từ lúc Đoan Mộc Lưu Nguyệt tiến vào đến bây giờ, toàn bộ lực chú ý của nàng đều ở trên người hắn, vấn đề nghiêm trọng như thế, nàng không ngờ không chú ý tới!

Nên phạt!

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!