Quỷ y độc thiếp-Chương 643

Chương 643: RA NGOÀI DU NGOẠN

Sau khi nói chuyện với đám người Đoạn Vương gia, cùng ngày Mộ Nhẹ Ca liền cho người đem một xấp đơn thuốc thật dày đưa đến Đoạn vương phủ, tính toán đầu tiên, sáng sớm hôm sau, liền xuất phát đi chơi.

Lúc này đi ra ngoài, bọn họ một nhà ba người chỉ mang theo quản gia cùng Dạ Ly hầu hạ bên người. Bọn họ hẹn cùng Đoan Mộc Lưu Nguyệt còn có Hoàng Phủ Lăng Thiên, sáng sớm tập hợp ở bên ngoài cửa hoàng thành.

Đoan Mộc Lưu Nguyệt trước sau như một, chỉ dẫn theo Mộc Như Tinh.

Một đoạn thời gian không gặp, Mộc Như Tinh gầy không ít, nhìn thấy Mộ Nhẹ Ca, đáy mắt phảng phất có tinh quang đang lập loè, bộ dáng vui sướng làm cho Đoan Mộc Lưu Nguyệt tức giận đến ngứa răng.

Hoàng Phủ Lăng Thiên vì làm vẻ ra ngoài làm việc, mang theo năm sáu người hầu hạ.

Mộ Nhẹ Ca cho rằng chuyến đi chơi này, cũng chỉ có vài người như vậy mà thôi, lại không ngờ, thấy được một người nàng không tưởng được —— Nguyên Vị An.

“Giác Vương Phi, nhìn thấy ta kinh ngạc đến nỗi như vậy sao?”

Khác với Đoan Mộc Lưu Nguyệt phong lưu phóng khoáng, trên mặt mang nụ cười, Nguyên Vị An cho người ta cảm giác hoàn toàn giống như là một công tử giàu có vung tiền như cỏ rác.

Cái loại công tử giàu có vung tiền như cỏ rác không muốn tiến thủ, chỉ biết ăn chơi phóng túng, ôm gia sản tổ tiên tiêu xài.

Ngay từ đầu, Mộ Nhẹ Ca cảm thấy hắn chính là người như vậy.

Hơn nữa, nàng có thể cảm giác được Nguyên Vị An cũng không như thế nào thích nàng, trước kia tương ngộ, tuy rằng không làm nàng khó xử, lại cũng coi như không thân thiện.

Mộ Nhẹ Ca đương nhiên hiểu rõ, hắn như vậy có rất quan hệ rất lớn đến Nguyên Vũ Miên.

Nguyên Vị An: “Giác Vương Phi, chẳng lẽ ngươi không hiểu được, từ nhỏ ta cùng Giác Vương gia cùng nhau lớn lên sao?”

“Ta biết.”

Nàng mới vừa gả vào Giác vương phủ, liền biết Nguyên Vị An cùng Dung Giác là bằng hữu, chỉ là lúc ấy nàng cảm thấy hành vi cùng tính cách hai người kém khá xa, chỉ cảm thấy hai người là người hai thế giới, cũng không có nghĩ hai người quan hệ bằng hữu như thế nào.

Hơn nữa Dung Giác cơ hồ không giao lưu cùng Nguyên Vị An, cho nên, nàng cũng không có xem hắn giống như Đoan Mộc Lưu Nguyệt.

Trong lòng nàng, nàng vẫn luôn cho rằng, Đoan Mộc Lưu Nguyệt là bằng hữu duy nhất của Dung Giác, Hoàng Phủ Lăng Thiên là biểu huynh.

Nhưng mà, hôm nay Nguyên Vị An có thể xuất hiện lần du ngoạn này, sự tình hiển nhiên cùng nàng trong tưởng tượng có chút chênh lệch.

Cho nên, nàng không thể không kinh ngạc.

Dung Giác nhẹ nhàng liếc Nguyên Vị An cười khổ một cái, vỗ vỗ đầu Mộ Nhẹ Ca, chỉ nói một câu: “Không cần không được tự nhiên, gần đây hắn nhàm chán, chỉ là thuận tiện mang hắn đi.”

“Ta không có không được tự nhiên.” Dung Giác nói làm Mộ Nhẹ Ca dở khóc dở cười, “Chỉ là thật sự có chút ngoài ý muốn mà thôi.” Hơn nữa, đây là nàng lần đầu tiên nhìn đến Dung Giác thay một bằng hữu mở miệng trước, nhớ trước đây, Đoan Mộc Lưu Nguyệt cũng không có đối đãi này.

Nếu lúc trước Mộ Nhẹ Ca còn hoài nghi vị trí bằng hữu Nguyên Vị An với Dung Giác, như vậy hiện giờ nàng không hề nghi ngờ.

Nguyên Vị An không biết làm chuyện gì, vẻ mặt ủ rũ, nghe vậy nhìn Mộ Nhẹ Ca cười cười, sau đó lại liếc mắt một cái khiêu khích Đoan Mộc Lưu Nguyệt ở một bên.

Đoan Mộc Lưu Nguyệt ung dung cho hắn một cái xem thường, “Quỷ phong lưu ngươi, ngươi đắc ý cái gì, còn không phải là Diêm Vương sống nói cho ngươi một câu sao?”

“Diêm Vương sống chỉ sợ ngay cả một câu cũng chưa cho ngươi đi?” Nguyên Vị An trả lời lại một cách mỉa mai.

“Ai thèm!” Đoan Mộc Lưu Nguyệt bĩu môi, vẻ mặt không thèm để ý, xoay mặt cười tủm tỉm nói với Mộ Nhẹ Ca: “Tiểu Ca Nhi, lần này ta tìm địa phương ngươi nhất định thích.”

Mộ Nhẹ Ca nhìn cảnh xuân ấm áp dào dạt, thực nể tình nói: “Rửa mắt mong chờ.”

Địa phương bọn họ tiến đến du ngoạn, không tính xa cũng không tính gần, lộ trình tốn hai ngày thời gian.

Bọn họ đến địa phương gọi là Hồng Lăng sơn trang.

Bọn họ xuất phát ngày hôm sau vào lúc hoàng hôn đã đến, lúc này hoàng hôn đẹp nhất, ánh sáng đỏ au bao phủ toàn bộ sơn trang, xinh đẹp loá mắt giống như một mảnh hồng lăng (củ ấu) bắt mắt.

Kỳ thật, Hồng Lăng sơn trang, đều không phải ý nghĩa là một thôn trang, nó giống như là một thành trì.

Một thành trì tinh xảo, xinh đẹp, lại dị thường nhỏ.

Hình dạng phong cảnh Hồng Lăng sơn trang vô cùng tuyệt đẹp, đi vào liền ngửi được không khí tươi mát ập vào trước mặt.

Nhưng mà, Hồng Lăng sơn trang tương đương với một tòa thành trì nhỏ, nghe nói bởi vì một ít duyên cớ, người ở bên trong nó không hơn một trăm.

Mộ Nhẹ Ca phóng tầm mắt nhìn lại, bốn phía đều là cảnh sắc xinh đẹp đến làm người mê say, nhà ở vô cùng ít, thông thường đi hơn 1000 thước mới nhìn thấy một gian nhà.

Hơn nữa mỗi bên ngoài một gian nhà đều trang trí vô cùng ưu nhã xinh đẹp.

Mộ Nhẹ Ca cảm thấy kỳ quái: “Rốt cuộc vì nguyên nhân gì, người ở đây ít như vậy a, hơn nữa xem nhà ở, mỗi một hộ giống như điều kiện đều không kém.”

Lúc này gần như bọn họ đến nơi, Mộ Nhẹ Ca ôm tiểu thí hài thò đầu ra ngoài cửa sổ xem, Dung Giác đạm nhiên cầm một quyển sách lật, nghe vậy con ngươi vừa động, thanh âm nhàn nhạt: “Địa phương này là Đoan Mộc chọn, đợi lát nữa hỏi hắn một chút.”

Mộ Nhẹ Ca còn không kịp đáp, tiểu thí hài ôm tay hừ một tiếng, “Nơi này tính xinh đẹp cái gì, Tước Ngạn bất luận một góc nào cũng đẹp hơn!”

Mộ Nhẹ Ca biết hắn nhớ tới Tước Ngạn, có chút đau lòng, vuốt đầu hắn không nói lời nào.

Bọn họ ở địa phương gọi là Phong Linh thôn trang.

Thôn trang này chiếm diện tích thực rộng lớn, bố cục vô cùng xinh đẹp, rất nhiều xa hoa lộng lẫy còn vô cùng có ý thơ, Mộ Nhẹ Ca vừa thấy liền thích.

Trước đó Tiểu thí hài cũng ghét bỏ, nhưng rốt cuộc là tiểu hài tử đối với đồ vật mới mẻ rất hiếu kì, nhìn đến bố trí bên trong, vui sướng lôi kéo tay Mộ Nhẹ Ca đi khắp nơi, hưng phấn giống một con khỉ nhỏ, cũng chỉ thiếu không nhảy nhót lung tung.

“Nơi này có mười mấy gian nhã các, mọi người đi xem, sau đó chọn một gian mình thích ở đi.” Chuyện này là Đoan Mộc Lưu Nguyệt xử lý, hắn vô cùng rõ ràng hoàn cảnh, đã bố trí một tiểu thính tinh xảo như lời nói.

“Lằng nhằng không phiền toái a!” Mộ Nhẹ Ca không tán đồng, “Chúng ta ngồi xe hai ngày, mệt muốn chết, nơi này lớn như vậy, còn có ai rảnh đi chọn cái này a!”

Địa phương này tốt như vậy, ở nơi nào không thoải mái chứ!

“Tiểu Ca Nhi, ý của ngươi là?” Đoan Mộc Lưu Nguyệt nhìn đôi mắt hai mẫu tử không ngừng nhìn ra bên ngoài, xem phòng ở mệt, đi chơi liền không mệt?

“nhà nhỏ bằng gỗ nơi này hẳn là nổi danh chứ, nghe tên chọn một gian là được.”

Hoàng Phủ Lăng Thiên cùng Nguyên Vị An không ngờ cũng tán đồng, “Phương pháp này tốt, đơn giản.”

Đoan Mộc Lưu Nguyệt bất đắc dĩ, không biết trong tay nắm chặt mười mấy thẻ bài mộc từ khi nào, hắn ném trên mặt bàn, từ từ ngồi xuống nói: “Đều ở chỗ này, mọi người chọn.”

Sau đó, tầm mắt, động tác của mọi người cùng nhìn về phía Mộ Nhẹ Ca.

“Để cho ta chọn trước?” Ngược lại rất có phong độ.

Mọi người gật đầu.

Mộ Nhẹ Ca bị tiểu thí hài túm tay liều mạng kéo ra bên ngoài, cả người đều thất tha thất thểu, nghe vậy nắm ván cửa nói với Dung Giác: “Ngươi chọn đi, ta tùy tiện đều có thể.”

Dung Giác rũ mắt nhìn thoáng qua tiểu thí hài không ngừng chơi xấu, vô cùng kiên quyết: “Ngươi chọn.”

Mộ Nhẹ Ca biết Dung Giác hy vọng nàng chọn cái nàng thích, bất đắc dĩ đỡ trán: “Được rồi, ngươi đọc mấy tên cho ta nghe một chút.”

Dung Giác ngược lại rất vui lòng, duỗi tay cầm thẻ bài lên, nâng mí mắt nói mấy cái tên, nói đến một cái tên Mộ Nhẹ Ca giơ giơ lên mi, nói: “Hiệt Tinh Các?”

“Thích?” Dung Giác kiều môi hỏi.

“Ừm.”

“Vậy cái này đi.” Dung Giác vỗ bàn quyết định.

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

error: Alert: Content is protected !!