You dont have javascript enabled! Please enable it!

Quỷ y độc thiếp-Chương 647

Chương 647: ĐÙA BỠN NGƯỜI

Quản gia Đoạn vương phủ ngẩn ngơ, trong lúc nhất thời căn bản nói không ra lời.

Không sai, Mộ Nhẹ Ca nói hoàn toàn đúng, từ sau khi uống thuốc nàng điều chế, Đoạn vương phủ mỗi ngày đều tràn ngập tiếng kêu thống khổ của Đoạn thế tử.

Hai ngày đầu, Đoạn Vương phi còn có thể nhẫn, còn có thể làm như không nghe thấy.

Nhưng thời gian càng về sau, tiếng gào của Đoạn thế tử càng thống khổ, Đoạn Vương phi rốt cuộc không chịu nổi, để cho ngự y kê thuốc giảm đau.

Uống một chút thuốc giảm đau vào, Đoạn thế tử không kêu nữa, nhưng rốt cuộc không tỉnh lại nữa.

Mộ Nhẹ Ca vừa thấy vẻ mặt Quản gia Đoạn vương phủ liền biết chính mình đoán đúng rồi, đáy mắt hiện lên một tia hung ác!

A, lá gan thật đủ mập, lừa ai không tốt, không ngờ lừa trên đầu nàng, tìm chết sao?

Con ngươi Mộ Nhẹ Ca híp lại, âm thanh lạnh lùng nói: “Lúc trước ta đã cảnh cáo Vương gia, Vương phi các ngươi điểm này, bọn họ không nghe khuyên bảo muốn làm bậy, trách không được người khác!”

“Vương gia, Vương phi cũng không phải cố ý, chính là thế tử khó chịu đến lợi hại……”

“Hiện giờ thế tử các ngươi hiện tại ngủ ngon, cũng không khó chịu, có phải Vương gia, Vương phi các ngươi có thể an lòng hay không?” Mộ Nhẹ Ca liếc xéo Quản gia Đoạn vương phủ một cái, nhẹ nhàng nói.

Quản gia Đoạn vương phủ nghẹn họng.

Nhưng Mộ Nhẹ Ca không rảnh để ý tới sắc mặt của hắn, “Ngươi trở về đi, nói rõ ràng với Vương gia, Vương phi các ngươi, ta có cốt khí đấy, cũng sẽ không có lòng tốt trị liệu cho người ta, ngược lại sau khi bị người lừa bịp tống tiền uy hiếp, còn nén giận trị liệu cho người ta.”

Quản gia Đoạn vương phủ cả kinh, liên tục dập đầu: “Không thể a, Giác Vương Phi, thế tử chúng tôi……”

“Cút!”

Quản gia Đoạn vương phủ không chịu đi, cuối cùng vẫn bị Dạ Ly cứng rắn ném ra cửa thôn trang.

Sau khi đuổi người đi, cả người Mộ Nhẹ Ca sảng khoái, duỗi eo lười một cái, vui vẻ uống nửa chén thuốc còn lại.

“Vui vẻ như vậy?” Dung Giác thấy tâm tình nàng tốt, trong lòng cũng sung vẻ.

“Tất cả mọi chuyện đều ở trong lòng bàn tay ta, ngươi nói ta có thể không vui sao?” Mộ Nhẹ Ca nhìn Dung Giác nhe răng, mỉm cười nói.

Dung Giác nhướng mày, thầm nghĩ có nên tìm về một chút người nàng nhìn không thuận mắt để cho nàng giày vò hay không, làm nàng mỗi ngày đều cao hứng như vậy?

“Vương phi, chuyện này ngươi thật sự mặc kệ?” Quản gia tò mò, không nhịn được hỏi.

“Quan tâm chứ.” Mộ Nhẹ Ca chớp chớp mắt, vẻ mặt vui sướng, “Bất quá ta quan tâm chuyện mặc kệ người.”

Ách!

Đây là có ý tứ gì?

Mộ Nhẹ Ca cũng không giải thích, lúm đồng tiền như hoa nói với quản gia: “Quản gia, chuẩn bị một chút, ngày mai có khách cần ‘chiêu đãi thật tốt’ một chút.”

Lúc nàng nói bốn chữ chiêu đãi thật tốt, cố ý tăng thêm ngữ khí, trên mặt nàng cười tủm tỉm, không biết như thế nào, quản gia cùng Dạ Lyở bên cạnh đều cảm thấy gió lạnh từng trận, không khỏi rụt rụt đầu.

Ngày hôm sau, còn chưa tới giữa trưa, quản gia liền tới báo cáo Mộ Nhẹ Ca, nói Đoạn Vương gia, Đoạn Vương phi tới.

Mấy ngày nay Mộ Nhẹ Ca nhàm chán, lúc ở sân xem hoa, nhìn đến cả một sân đầy sắc hoa, liền nghĩ tới tinh luyện màu sắc, rỗi rãnh liền cùng người đi sân hái hoa nấu hoa.

Mà lúc quản gia tìm Mộ Nhẹ Ca, vừa lúc Mộ Nhẹ Ca ở phòng bếp nấu hoa.

Nấu đến một phòng thơm ngát, hơi hơi ngửi một cái, khiến cho người cả người thoải mái.

Còn có chính là, không biết Mộ Nhẹ Ca làm như thế nào, mùi hương này nàng vừa làm xong, không ngờ đưa tới một đám bươm bướm màu sắc sặc sỡ.

Một đoàn bươm bướm dày đặc xoay quanh lơ lửng trên mùi hương, cảnh tượng thật đúng là rất chấn động.

Quản gia hơi ngây người, liền nói cho Mộ Nhẹ Ca đám người Đoạn Vương gia tới.

Mộ Nhẹ Ca không chút nghĩ ngợi nói: “Ngươi cứ nói ta không có ở thôn trang, để cho bọn họ đi vào ở phòng lúc trước ngươi chuẩn bị tốt, nói ta trở về liền đi qua gặp bọn họ.”

Quản gia gật đầu xác nhận, hỏi: “Hết thảy phải dựa theo ngày hôm qua thương lượng đi làm sao?”

“Đúng.” Mộ Nhẹ Ca nhe răng, cười đến mi mắt cong cong, khuôn mặt thoáng chốc xinh đẹp, “Ta cam đoan muốn cho bọn họ vĩnh viễn cả đời khó quên lúc này trải qua.”

Nhìn đám bươm bướm kia, quản gia xoa tay, trong lòng ngo ngoe rục rịch.

Lúc này, người đến là một nhà ba người Đoạn vương phủ, bao gồm Đoạn Vương gia, Đoạn Vương phi còn có Đoạn thế tử.

Quản gia Đoạn vương phủ vừa trở về, liền chuyển đạt lời nói của Mộ Nhẹ Ca, còn thêm mắm thêm muối nói Mộ Nhẹ Ca phẫn nộ như thế nào, như thế nào, Đoạn Vương gia, Đoạn Vương phi nghe được Mộ Nhẹ Ca không chịu để ý bệnh của nhi tử của mình, lập tức bị dọa sợ.

Lúc trước bọn họ phái quản gia đi qua, là muốn hù dọa Mộ Nhẹ Ca, làm nàng trở về chữa bệnh cho nhi tử của mình, lại không ngờ nàng không những không sợ, còn liếc mắt một cái xuyên thấu tất cả tâm tư bọn họ.

Cái này cũng không tính, trái lại còn uy hiếp bọn họ một trận!

Đoạn Vương gia, Đoạn Vương phi tức giận đến không chịu nổi, nhưng dù sao cũng là người bọn họ có việc cầu, cho dù Mộ Nhẹ Ca muốn đùa giỡn cái dạng gì, bọn họ cũng chỉ có cúi đầu khom lưng, nhận mệnh phần.

Nghĩ như vậy, Đoạn Vương gia, Đoạn Vương phi chỉ có thể vội vội vàng vàng thu thập một chút đồ vật, mang theo nhi tử hôn mê bất tỉnh, hai ngày cũng làm một ngày, ngày đêm kiêm trình chạy tới, cầu Mộ Nhẹ Ca trị liệu.

Bởi vì nhi tử của mình xảy ra chuyện, mấy ngày nay bọn họ cũng chưa ngủ ngon giấc, hiện giờ bôn ba một ngày, càng mệt mỏi đến không chịu nổi, cả người thoạt nhìn tiều tụy không ít.

Vốn cho rằng bọn họ lại đây, Mộ Nhẹ Ca sẽ làm khó dễ bọn họ một phen, lại không ngờ Mộ Nhẹ Ca chẳng những không có làm như vậy, còn sai người cung cung kính kính thỉnh bọn họ vào.

Đoạn Vương gia, Đoạn Vương phi trong lòng cảm thấy kỳ quái, nhưng cũng thở dài nhẹ nhõm một hơi, trong lòng không khỏi âm thầm cảm thấy là bọn họ lấy dạ tiểu nhân đo lòng quân tử, hối hận lúc trước không có nghe lời Mộ Nhẹ Ca.

Kể từ đó, bọn họ cũng không có hoài nghi lý do thoái thác Mộ Nhẹ Ca không ở thôn trang, vui lòng phục tùng đi theo quản gia tới một nhã gian thôn trang.

Tới giữa trưa, quản gia sợ bọn họ bị đói, còn tự mình bưng tới cho bọn hắn ăn, Đoạn Vương gia thở dài một tiếng, “Ngày trước, là bổn vương trách oan Giác Vương Phi.”

Quản gia không nói một lời, Đoạn Vương gia liền hỏi: “Giác Vương Phi khi nào trở về?”

“Mọi người cùng đi chơi, buổi chiều tất nhiên trở về.” Quản gia mặt không đổi sắc nói: “Nếu Vương gia, Vương phi mệt mỏi, có thể đi nghỉ tạm trước một chút, Vương phi trở về lão nô chắc chắn thế bẩm báo cho các ngươi.”

Đoạn Vương gia, Đoạn Vương phi tức khắc yên tâm ăn uống, ăn uống xong bởi vì quá buồnngu3, còn nằm ở trên giường thoải mái dễ chịu ngủ một hồi.

Rồi sau đó, cũng không biết bọn họ ngủ bao lâu, hai người đồng thời gặp một cơn ác mộng vô cùng ghê tởm, mơ thấy một nhà ba người bọn họ đều bị bươm bướm vây công, cả người đều là độc phấn bươm bướm, sau đó bọn họ không thể động đậy, chỉ có thể trơ mắt nhìn thịt trên người mình từng chút biến sắc, sau đó từng tấc hư thối, từng tấc bị bươm bướm gặm ăn……

“A !”

Hai người chưa gặp qua mộng ghê tởm như vậy, chân thật như vậy, cùng thời gian bị doạ tỉnh.

Hai người đồng thời tỉnh lại, nhìn nhau vẻ mặt đều chịu đủ kinh hách, đang muốn hỏi đối phương chuyện gì, lại thấy một luồng ánh sáng màu sắc từ cửa ra vào cùng cửa sổ lấp lánh tiến vào.

Hai người thở phì phò, không rõ đó là cái gì, chờ thứ đó tiến tới gần mình, con ngươi bọn họ co chặt, mắt trừng lớn liên tục thét chói tai, cũng bất chấp tất cả, một thân áo ngủ, tóc tai bù xù muốn chạy.

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!