Quỷ y độc thiếp-Chương 649

Chương 649: ĐAU KHỔ CẦU XIN

“Ta?” Mộ Nhẹ Ca cười lạnh, “Đoạn Vương gia, là trí nhớ ngươi không tốt hay trí nhớ bổn vương phi ra phát sinh nhầm lẫn, bổn vương phi làm sao không nhớ rõ đơn thuốc ta kê không có một loại bao phấn hả?”

“Người đâu!!!” Đoạn Vương gia không tin tà, nhìn ngoài cửa rống to kêu to: “Mang mấy đơn thuốc Giác Vương Phi viết cho thế tử đều lấy lại đây!”

Sau nửa khắc chung.

Đoạn Vương gia xem xong một xấp đơn thuốc thật dày, xác thật không có nhìn đến bất luận một loại bao phấn nào tồn tại, tay nắm lấy đơn thuốc giống như run run.

Con của hắn trong khoảng thời gian này uống hai loại thuốc, một loại là Mộ Nhẹ Ca kê thuốc trị liệu thân thể, một loại là Cốc chủ Hồng Dược cốc kê thuốc trị liệu run rẩy ……

Nghĩ như vậy, Đoạn Vương phi kinh hồn táng đảm giật giật vạt áo Đoạn Vương gia, hồng mắt môi run rẩy nói: “Vương gia, thiếp thân xem qua đơn thuốc của cốc chủ, đơn thuốc của cốc chủ có vài loại phấn hoa ……”

Đoạn Vương gia quét mắt liếc nàng một cái, ánh mắt thâm hàn, Đoạn Vương phi lập tức im tiếng.

“Mẹ hiền chiều hư con!” Đoạn Vương gia hung hăng trừng mắt nhìn Đoạn Vương phi một cái, ầm một tiếng ném đơn thuốc trong tay ở trên mặt bàn, “Nhìn ngươi làm chuyện tốt!”

Đoạn Vương phi cảm thấy ủy khuất: “Vương gia, chuyện này làm sao có thể trách thiếp thân? Lúc trước không phải ngài cũng nhìn nhi tử đau đến không một ngày ngủ ngon, kêu to đến thanh âm đều sắp không có, mới tự mình mở miệng nói cốc chủ kê đơn thuốc sao?”

Đoạn Vương gia nghẹn họng, cơ hồ nói không ra lời.

Mộ Nhẹ Ca ở một bên nhìn cười lạnh, “Nếu Đoạn Vương gia, Đoạn Vương phi không tin bổn vương phi kê đơn thuốc như thế, ta đây liền không miễn cưỡng, ta thu hồi lại.”

Đoạn Vương gia, Đoạn Vương phi vừa nghe, lập tức muốn ngăn cản, lại thấy Mộ Nhẹ Ca đã nhẹ nhàng cầm một xấp đơn thuốc lên, đưa cho quản gia đứng ở một bên.

Đoạn Vương gia, Đoạn Vương phi chỉ cảm thấy lưng phát lạnh, vội nói: “Giác Vương Phi, chúng ta……”

“Các ngươi từ từ nói chuyện, ta còn có việc phải đi trước.” Mộ Nhẹ Ca nhẹ nhàng cắt ngang lời bọn họ, đứng lên nói: “Quyết định thôn trang này không phải bổn vương phi mà là Đoan Mộc thế tử, các ngươi tiến đến tìm bổn vương phi, không nên dựa vào danh nghĩa bổn vương phi ở nhờ lâu, thu dọn một chút liền lập tức đi khỏi thôn trang này.”

Đoạn Vương gia, Đoạn Vương phi lập tức trắng mặt, lập tức tiến lên cản Mộ Nhẹ Ca, “Giác Vương Phi, chuyện này là chúng ta sai, còn thỉnh ngươi đại nhân đại lượng, chớ có chấp nhặt với chúng ta.”

“Xem các ngươi nói, ta khi nào chấp nhặt cùng các ngươi?” Mộ Nhẹ Ca cười cười, vẻ mặt dễ nói chuyện.

Đoạn Vương gia, Đoạn Vương phi sửng sốt, vội gật đầu, “Giác Vương Phi nói đúng.” Nàng cứu bọn họ ngược lại bị oan uổng, chân tướng đại bạch nàng thật sự không có nói qua một câu bọn họ không phải, cũng không có bởi vậy lên mặt bắt nạt người mỉa mai bọn họ.

Tuy rằng như thế, bất quá, không biết vì sao, trong lòng bọn họ một chút cũng không yên ổn, chẳng những không có cảm thấy hay, hơn nữa trong lòng còn trở nên thật lạnh thật lạnh.

“Thì phải là rồi.” Mộ Nhẹ Ca cong môi, tươi cười ấm như đào hoa, có lòng tốt nói: “Vội vội vàng vàng lặn lội đường xa không dễ dàng, các ngươi trở về trên đường cẩn thận chút đi.” Nói xong, xoay người liền muốn rời khỏi.

“Giác Vương Phi, thỉnh chờ một chút!” Đoạn Vương phi tỉnh táo lại, rốt cuộc biết trong lòng bọn họ không yên ổn ở chỗ nào, khẩn trương đến khuôn mặt vặn vẹo, “Đợi lát nữa chúng ta liền phải đi, ngài không trị bệnh trước cho nhi tử của ta sao?”

“Trị liệu cho hắn?” Mộ Nhẹ Ca liếc mắt nhìn một người chỉ còn lại một chút động tác hô hấp, giống như nghe được chuyện cười, “Đoạn Vương gia, Đoạn Vương phi thật khôi hài, ta đáp ứng trị liệu cho hắn khi nào?”

“Giác Vương Phi, ngàn sai vạn sai đều là ta sai.” Đoạn Vương phi vừa nghe, thân thể run lên, “Ta không nên nghi ngờ y thuậ của ngài, đồng thời cho thế tử uống hai loại thuốc, nếu Giác Vương Phi ngài muốn trách liền trách ta đi!”

Đoạn Vương gia cũng mở miệng cầu xin: “Giác Vương Phi……”

“Các ngươi đừng nói nữa, chúng ta không mềm lòng, người khác cầu ta cái gì liền được cái đó.” Mộ Nhẹ Ca nhàn nhạt nói: “Lúc trước ta cực cực khổ khổ viết đơn thuốc cho các ngươi như vậy, còn ngàn nói vạn dặn dò không thể tùy tiện dùng thuốc khác, kết quả các ngươi đều không nghe, không tín nhiệm ta như thế, ta làm sao dám ra tay trị liệu lần thứ hai?”

Đoạn Vương gia, Đoạn Vương phi biết Mộ Nhẹ Ca đây là ý tứ không chịu trị liệu, cao giọng chất vấn: “Nhưng ngươi không phải nói không trách tội sao?!”

“Ta không trách tội các ngươi mới vừa rồi thất thố, nhưng chuyện này có gì quan hệ gì tới ta không trị liệu cho Đoạn thế tử?”

Những người này, không hài lòng một cái liền lên giọng la hét, nơi nào có bộ dáng cầu người?

Huống hồ, nàng đã nói rõ qua, bọn họ không nghe tạo thành bộ dáng nhi tử bọn họ hiện giờ, có quan hệ gì với nàng chứ?

Sắc mặt Đoạn Vương gia trắng bệch, hoảng sợ: “Giác Vương Phi, cầu xin ngươi, ta cũng chỉ có một nhi tử như vậy, hắn không thể xảy ra chuyện a.”

“Đúng vậy!” Đoạn Vương phi lập tức nước mắt rơi như mưa, khóc hô: “Chỉ cần ngài nguyện ý trị liệu cho thế tử, ngài muốn chúng ta làm cái gì đều nguyện ý a!”

“Đoạn Vương gia, Đoạn Vương phi, ngươi cảm thấy lời của các ngươi còn có mức độ đáng tin sao?” Mộ Nhẹ Ca châm chọc kéo kéo khóe môi, “Lúc trước ta đáp ứng trị liệu cho Đoạn thế tử, cũng không duỗi tay muốn thứ gì của các ngươi, các ngươi lại một chút đều không tin ta, tốt bụng nói một đống lớn cấm kỵ cho các ngươi nhưng vẫn cứ không nghe. Ở địa phương của ta xảy ra một chút chuyện liền trách tội đến trên người ta, hiện giờ tình huống này các ngươi không ngờ còn mở miệng cầu ta, thật đúng là không cần mặt mũi a!”

Những lời này nếu là người khác nói, Đoạn Vương gia, Đoạn Vương phi đã sớm không khách khí,

Nhưng đối phương là Mộ Nhẹ Ca, bọn họ có cầu với nàng, hơn nữa nàng nói không sai, hơn nữa nàng vẫn là ân nhân cứu mạng của bọn họ, cho nên bọn họ chỉ có thể cúi đầu khom lưng tùy ý nàng mắng, căn bản không dám phản bác.

“Các ngươi đi thôi.” Mộ Nhẹ Ca phất tay, thanh âm lạnh đến không có một tia phập phồng: “Ta chính là một ác nữ, chưa bao giờ sẽ làm chuyện có hại cho mình, hôm nay tâm tình ta tốt, ở trên người các ngươi chịu thiệt, ta cũng lười đòi lại, các ngươi không có xa lắm liền cút đi!”

Vừa nghe Mộ Nhẹ Ca không tính để ý tới chuyện Đoạn thế tử, thân thể Đoạn Vương gia, Đoạn Vương phi lay động, cơ hồ không tiếp thu được sự thật này: “Giác Vương Phi, không cần a!”

Lúc bọn họ tới, đều đặt toàn bộ hy vọng ở trên người nàng, nếu nàng không cứu, nhi tử hẳn phải chết không thể nghi ngờ a!

Mắt thấy Mộ Nhẹ Ca muốn đi ra cửa, Đoạn Vương phi lôi kéo Đoạn Vương gia chạy qua, ‘ bùm’ một tiếng, nhìn nàng quỳ xuống, không ngừng dập đầu: “Giác Vương Phi, cầu xin ngươi, cầu xin ngươi……”

Mộ Nhẹ Ca mắt lạnh nhìn.

Hai người rốt cuộc đã trung niên, vừa dập đầu vừa cầu xin, nước mắt nước mũi văng bốn phía, bộ dáng muốn có bao nhiêu đáng thương thì có bấy nhiêu đáng thương, ch dù là ai cũng sẽ động lòng trắc ẩn.

Chỉ là, người đáng thương tất có chỗ đáng hận.

Nàng đã sờ thấu lòng hai người này.

Bọn họ vĩnh viễn đều là người ích kỷ như vậy, vĩnh viễn đều suy nghĩ chỉ vì chính mình, hiện giờ có cầu với nàng có thể quỳ xuống với nàng như vậy, ngày mai chỉ cần có một tia gió thổi cỏ lay sẽ đối với nàng trở mặt vô tình, nơi nào còn sẽ nhớ rõ nàng đã cứu nhi tử bọn họ?

Trên đời này người chân chính đáng thương rất nhiều, nàng dựa vào cái gì phải thương xót bọn họ giả nhân giả nghĩa?

Có nhàn hạ thoải mái, nàng còn không bằng cứu tế người chân chính đáng thương!

Mộ Nhẹ Ca âm thầm cười lạnh một tiếng, nâng bước liền đi khỏi.

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!