Quỷ y độc thiếp-Chương 664

Chương 664: TRẦM MẶC KHÁC THƯỜNG

Quản gia thật sự cảm thấy Mộ Nhẹ Ca có chút không tầm thường, từ phòng Đoạn thế tử ra tới, đến lên xe ngựa, Mộ Nhẹ Ca đều vẫn luôn đều trầm mặc.

Nếu là trước đây Mộ Nhẹ Ca, nàng tất nhiên sẽ không như vậy.

Nàng sẽ thực vui vẻ tìm đề tài nói chuyện cùng hắn.

“Vương phi, nhìn ngài có chút mệt, nếu không nằm ở trên giường nhỏ nghỉ ngơi một chút?” Quản gia lên xe ngựa, đem hòm thuốc khổng lồ bỏ vào thùng xe, thấy sắc mặt Mộ Nhẹ Ca có chút không tốt, tay chống mặt thoạt nhìn bình tĩnh nhìn về phía ngoài cửa sổ, không khỏi nói: “Vương gia nói đúng, ngài có thai trong người, hẳn là ở trong phủ nghỉ ngơi cho tốt……”

Mộ Nhẹ Ca phất tay cắt ngang lời hắn: “Ta không có việc gì, thời gian không còn sớm, hồi phủ đi.”

Quản gia muốn nói lại thôi, nhưng vẫn là thuận theo ý chủ tử, không cần phải nhiều lời nữa.

Hai người trở lại trong phủ, đã qua chính ngọ, Dung Giác cùng tiểu thí hài sớm đã ngồi ở bên cạnh bàn một lúc.

“Tiểu mẫu thân, ngươi rất chậm nga!” Tiểu thí hài đầu gục xuống ở trên mặt bàn, nhìn đến ngoài cửa rốt cuộc xuất hiện bóng dáng Mộ Nhẹ Ca, vuốt cái bụng nhỏ dẩu miệng oán giận: “Ta bụng đều sắp đói bẹp!”

Dung Giác thấy Mộ Nhẹ Ca, phân phó bên người hầu hạ mang đồ ăn lên, sau đó lấy ra một cái chén, vừa chậm rãi múc canh từ trong nồi đun nóng trên mặt bàn, vừa nhìn Mộ Nhẹ Ca nhẹ nhàng vẫy tay: “Đói bụng sao, lại đây ăn canh.”

Mộ Nhẹ Ca nhìn nồi đun nóng, từ sau khi biết nàng mang thai, Dung Giác liền phân phó bên phòng bếp mỗi bữa đều nấu canh bổ, để nàng uống trước khi dùng cơm.

Trong canh bổ có các loại thuốc bổ, vị thuốc thật nồng, lại có chút béo, Mộ Nhẹ Ca bất quá uống không đến một tháng, liền nghe mùi vị muốn trốn.

Nhưng Dung Giác cái gì cũng có thể dung túng nàng, duy nhất chuyện này không được, cho nên luôn dụ dỗ nàng, hầu hạ nàng uống xong.

Tuy rằng Mộ Nhẹ Ca không thích uống, bất quá, không thể không thừa nhận sau khi uống canh bổ, khí sắc cả người nàng đều khá hơn nhiều.

“Làm sao vậy?” Không nghe được Mộ Nhẹ Ca có đáp lại tiếng nào, ánh mắt Dung Giác từ trên nồi đun dời đi, thấy nàng dừng ở cửa liền hỏi: “Hôm nay lại không muốn uống?”

Mộ Nhẹ Ca nhìn nồi đun, nhớ tới tin tức Mộ Sấn Mi nói, trong lòng tư vị gì đều có.

Dung Giác cũng không tham chính, hắn là một Vương gia tự do tự tại.

Điểm này, có lẽ rất nhiều người đều tiếc cho Dung Giác, nhưng mà Mộ Nhẹ Ca không có, nàng ngược lại may mắn cùng vui sướng điểm này của Dung Giác.

Chỉ cần bỏ quyền lực qua một bên, dứt bỏ hoàng gia, bọn họ mới có thể cả đời chỉ có đối phương, tự do, không có trói buộc ở bên nhau.

Nếu giữa hai người có thêm hoàng quyền, hết thảy liền sẽ không giống.

Ít nhất, nếu Dung Giác đạt mục đích chiêu binh mãi mã, hắn ngồi trên vị trí tối cao, nàng cũng không muốn cả đời bị nhốt ở một chỗ.

Bất quá, cẩn thận ngẫm lại, trên đời nam nhi nào không khát vọng kiến công lập nghiệp? Huống chi, Dung Giác có thể nói kinh tài tuyệt diễm, nếu cả đời đều chỉ chui đầu vào cửa hàng, hắn lại làm sao cam tâm?

Nhưng nếu hắn có những suy nghĩ này, hơn nữa thực tiễn đã lâu, vì sao không nói tới một chữ với nàng?

Thậm chí còn cố ý gạt nàng?!

Nói thực ra, nàng xác thật để ý Dung Giác có tâm tư như vậy, nhưng nàng càng thêm để ý chính là hắn cố tình lừa gạt nàng!

Hai người hơn nửa năm phu thê, Dung Giác biểu hiện ra tầm thường, nàng vẫn luôn cảm thấy đó là yêu.

Hắn yêu nàng.

Nhưng không ngờ hắn giấu nàng rất nhiều!

Yêu một người, sẽ dấu diếm đối phương chuyện trọng đại như thế sao?

Còn có, hiện tại nàng bắt đầu có chút hoài nghi, Dung Giác giao hết thảy quyền lợi trong phủ cho nàng, có phải vì để cho mình càng nhiều chút tâm tư hoàn thành chuyện ‘chiêu binh mãi mã’ hay không ……

Nghĩ như thế, Mộ Nhẹ Ca như bị một kích nghiêm trọng, vô cùng không dễ chịu.

“Rốt cuộc làm sao vậy? Sắc mặt như thế nào khó coi như thế?” Dung Giác thấy nàng nhìn chằm chằm nồi đun, sắc mặt trắng đến lợi hại, cho rằng nàng bởi vì ghê tởm nồi canh này, liền chuyển qua một bên: “Nếu thật sự không muốn uống hôm nay chúng ta liền không uống.”

Quản gia đi theo sau lưng Mộ Nhẹ Ca nhìn nồi canh kia, âm thầm thở dài một hơi: nồi canh kia giá trị chính là đồ ăn nhà người bình thường cả đời đều kém hơn!

Mộ Nhẹ Ca vẫn không nói lời nào, hơn nữa cảm xúc rõ ràng không đúng.

Dung Giác nhấp môi, tầm mắt đảo qua quản gia phía sau nàng, dùng ánh mắt lạnh lùng hỏi hắn: có chuyện gì?

Quản gia vội cúi đầu, lắc lắc đầu.

Hắn cũng không hiểu được?

Lông mày đẹp của Dung Giác nhăn lại, đang muốn đứng lên qua đi dắt Mộ Nhẹ Ca tới, Mộ Nhẹ Ca liền di động bước chân, từ bên ngoài đi đến.

“Tiểu mẫu thân, ngươi mau tới đây an ủi ta.” Tiểu thí hài là quỷ linh tinh, cũng nhìn đến Mộ Nhẹ Ca giống như cảm xúc không cao, ủy khuất vỗ mặt bàn làm nũng nói: “Vừa rồi ca ca vẫn luôn khi dễ ta, nói ta ăn nhiều, còn uy hiếp ném ta ra khỏi phủ !”

Mộ Nhẹ Ca âm thầm hít một hơi, nhìn thoáng qua ánh mắt trông mong của tiểu thí hài, lúc này mới bước vào, đi đến bên người tiểu thí hài kéo kéo khuôn mặt hắn, “Ngoan ngoãn ngồi xong, ghé vào trên bàn làm gì?”

Dung Giác nhìn Mộ Nhẹ Ca, mím môi mỏng một cái.

Nàng không để ý đến hắn.

Hắn nói ba câu, nàng cũng chưa để ý đến hắn, tiểu thí hài bất quá nói hai câu, nàng liền đi qua.

Hắn rất cơ trí mẫn cảm, càng ngày càng cảm thấy Mộ Nhẹ Ca biểu hiện có chút không tầm thường.

Bất quá là đi Đoạn vương phủ một chuyến trở về, như thế nào liền thay đổi thái độ?

Chẳng lẽ cùng có quan hệ Đoạn thế tử?

Tâm tư Dung Giác chuyển tới nơi này, con ngươi phảng phất như băng, lạnh lùng hung ác quét về phía quản gia.

Nét mặt già nua Quản gia nhíu lại, cũng sắp khóc, hắn thật sự không biết a!

Tiểu thí hài thấy Mộ Nhẹ Ca nói chuyện cùng hắn, đáy lòng vui rạo rực, thực nghe lời ngồi thẳng thân thể nhỏ, đang muốn dính ở bên cạnh Mộ Nhẹ Ca nói chuyện, ngoài cửa liền có hạ nhân bưng thức ăn nối đuôi nhau đi vào.

Ánh mắt Tiểu thí hài sáng lên, chép chép miệng thèm nói: “Tiểu mẫu thân, ngươi không phải thực thích Bách Thối Hương Nhũ Cáp cùng Bát Trân Hà Diệp Kê sao, nghe nói ca ca sai người từ Tước Ngạn mang theo lại đây nga!”

Bách Thối Hương Nhũ Cáp cùng Bát Trân Hà Diệp Kê là món ăn ở hoàn cảnh độc đáo của Tước Ngạn mới có thể làm được, ở hoàng thành nấu nướng rốt cuộc không đủ chính tông, lúc trước ngày tiểu thí hài tới Giác vương phủ, Mộ Nhẹ Ca ăn qua một lần liền nghiện, lần thứ hai ăn, lại phát hiện hương vị cũng không giống nhau.

Tuy rằng là cách làm giống nhau, nhưng nhũ cáp cùng gà ở Tước Ngạn, còn có hoa ở Tước Ngạn trồng ra đều không giống nhau, nguyên liệu ở hoàng thành làm được hai món ăn này, so sánh kém xa Tước Ngạn.

Sau khi ăn một lần, Mộ Nhẹ Ca liền không hề nhắc lại.

Mộ Nhẹ Ca thích ăn, người gần nàng đều biết được, đặc biệt là sau khi mang thai, muốn ăn càng lúc càng nhiều, nghe thế hai món ăn đó, đáy mắt không khỏi lộ ra mong đợi.

Giương mắt nhìn qua Dung Giác, lại vừa lúc nhìn vào đôi mắt Dung Giác.

Hắn đang tĩnh nhìn nàng, đáy mắt giống như có ẩn nhẫn, còn có khát vọng, giống như chờ nàng nói một lời với hắn.

Mộ Nhẹ Ca âm thầm thở dài một hơi.

Không thể phủ nhận, Dung Giác là thật sự đối tốt với nàng.

Hai người vẫn không nói lời nào, tiểu thí hài đều có thể cảm giác được không khí có chút áp lực, đáy mắt lần đầu tiên lộ ra chút thất thố.

Hiển nhiên, là Dung Giác không thể chịu đựng được loại trầm mặc này trước, đứng dậy, dời ghế, lẳng lặng ngồi xuống ở bên người Mộ Nhẹ Ca, cũng duỗi tay cầm canh bổ tới, đưa cho Mộ Nhẹ Ca, “Ngoan, uống đi.”

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!