Quỷ y độc thiếp-Chương 665

Chương 665: PHÁT HIỆN KHÔNG ỔN

Hắn vốn cho rằng Mộ Nhẹ Ca không muốn uống, đang muốn mở miệng dụ dỗ nàng giống như trước kia, Mộ Nhẹ Ca lại ‘ừm’ một tiếng, từ trong tay hắn lấy chén, một ngụm uống xong nửa chén thuốc.
Nàng rốt cuộc mở miệng nói với hắn, Dung Giác thở dài nhẹ nhõm một hơi.
Bất quá, nhìn chén canh trên mặt bàn không còn nửa giọt nước, mày hắn nhăn lại.
Một ngụm buồn bực?
Trừ bỏ vừa mới bắt đầu uống những thứ thuốc này, mấy ngày nay, nàng khi nào ngoan ngoãn như thế?
Bất quá, Mộ Nhẹ Ca nói chuyện cùng hắn, vui sướng thắng đáy lòng nghi hoặc, hắn cũng không nghĩ nhiều, cho người mở cái nắp trên từng thố món ăn, gắp cho Mộ Nhẹ Ca Bách Thối Hương Nhũ Cáp cùng Bát Trân Hà Diệp Kê nàng chờ đợi đã lâu.
Tiểu thí hài tròng mắt trừng nhìn chén thịt Mộ Nhẹ Ca sắp tràn ra ngoài, miệng nhỏ dẩu lên: ca ca hư, cũng chỉ nhớ rõ tiểu mẫu thân, ta thích ăn một khối đều không để lại cho ta!
“Tốt, đừng trừng mắt nhìn, lại trừng nữa ta đều sắp nhặt tròng mắt ở rớt xuống cho ngươi.” Mộ Nhẹ Ca thực tức giận, giống như trước kia, động đũa đem thịt trong chén cho hắn hơn phân nửa.
“Vẫn là tiểu mẫu thân rất tốt với ta.” Lúc này Tiểu thí hài mới cảm thấy mỹ mãn bắt đầu ăn cơm.
Hết thảy, vẫn bình thường như trước kia.
Dung Giác cảm thấy chính mình đa tâm.
Nhưng Dung Giác vẫn có chút không yên tâm.
Mộ Nhẹ Ca thực thích ngủ trưa, chỉ cần điều kiện cho phép, nàng đều sẽ lựa chọn ngủ trưa.
Dung Giác thì không, cho dù có thời điểm ngủ, cũng là vì bồi nàng.
Mộ Nhẹ Ca tính toán nhân thời gian ngủ trưa, suy nghĩ cho rõ ràng một chút nên xử lý chuyện Dung Giác như thế nào, lại không ngờ hôm nay chính ngọ Dung Giác cũng trở về phòng.

“Tại sao ngươi cũng trở về phòng?”

Trải qua chuyện cơm trưa, Dung Giác không ngờ dị thường nhạy cảm, rũ mắt nhìn chằm chằm mặt nàng: “Như thế nào, ngươi không hy vọng ta trở về phòng?”

Mộ Nhẹ Ca mỏi mệt xưa nay chưa từng có, thậm chí cảm thấy đạo não cũng bắt đầu xích xích đau, nàng cũng không thoát áo ngoài, đi vào mép giường liền ngã mình trên giường, nhăn mày xoa thái dương.

“Hôm nay như thế nào như thế mệt?” Dung Giác thấy sắc mặt nàng thật không tốt, tâm liền mềm nhũn, ngồi xuống ở mép giường, hơi hơi khom lưng duỗi tay vuốt khuôn mặt tái nhợt của nàng, “Tối hôm qua không phải nghỉ ngơi khá tốt sao?”

Mộ Nhẹ Ca lắc đầu, không nói, một lát sau mở miệng, “Vương gia, ngươi có chuyện gì gạt ta sao?”

Dung Giác nhíu mày: “Vì sao hỏi như vậy?”

Mộ Nhẹ Ca không nói lời nào, chỉ là đôi mắt bình tĩnh nhìn chằm chằm mặt hắn, hắn vẫn trước sau như một, phong hoa tuyệt đại, đẹp đến vô luận nàng nhìn bao lâu, vẫn cảm thấy tim đập nhanh.

Chỉ là, nhìn khuôn mặt tuấn tú của hắn như pho tượng bạch ngọc, trái tim nàng bỗng nhiên có chút lạnh lẽo.

“Rốt cuộc làm sao vậy? Từ lúc ngươi trở về, ta liền cảm thấy ngươi có chút không thích hợp.” Dung Giác xoay khuôn mặt Mộ Nhẹ Ca, để cho nàng nhìn hai mắt của mình, nhấp môi lên án nói: “Nếu ta không mở miệng, ngươi cũng không để ý tới ta, lúc dùng bữa còn không nhìn ta.”

Ngữ khí của hắn thực ủy khuất.

Như là đã chịu đối đãi thiên đại bất công.

Mộ Nhẹ Ca xoa ấn đường, có chút bất đắc dĩ: “Ta không có không để ý tới ngươi, cũng không có không nhìn ngươi.”

Nàng nói chính là nói thật.

Kỳ thật, nàng cũng không phải không để ý tới hắn, cũng không phải cố ý lãnh đạm.

Chỉ là, nàng trước nay không nghĩ tới, nam nhân nàng yêu nhất, tín nhiệm nhất sẽ lừa gạt nàng.

Chuyện trước nay không nghĩ tới, cũng trước nay không gặp được, làm nàng không biết làm sao đối mặt với hắn.

Lúc nhìn đến Dung Giác, nàng cơ hồ lập tức muốn mở miệng hỏi chuyện trong miệng từ Mộ Sấn Mi biết được, nhưng lúc ấy nhiều người, lý trí nói cho nàng chuyện như vậy hẳn là thầm kín giải quyết, miễn làm sợ tiểu hài tử.

Đồng thời, nàng đời trước trải qua nói cho chính mình, càng là lúc như vậy liền càng phải bình tĩnh, xúc động, thường thường ngược lại dễ dàng làm hư chuyện, thậm chí đem chuyện không tốt vô hạn phóng đại!

Do đó một phát không thể vãn hồi.

Chỉ là, ở trong phòng, nàng vẫn không khỏi hỏi ra một câu, sau đó muốn nhìn một chút phản ứng của hắn. Nhưng trên mặt Dung Giác lại không có một tia hoảng loạn, thậm chí không có nhìn thẳng vào vấn đề của nàng.

Không hoảng loạn, cũng không trả lời, có phải đại biểu…… chuyện quan trọng như vậy nàng căn bản không có quyền biết được, hắn cũng chưa bao giờ tính toán nói cho nàng biết hay không?!

Một khi đã như vậy, vậy ở trong lòng hắn rốt cuộc nàng được xem là gì?

“Không có là tốt.” Dung Giác hơi hơi giơ cánh môi, cúi người hôn một chút ở trên mặt nàng, “Ta nói cho ngươi, không cho không để ý tới ta! Còn có, đừng tốt với hài tử hư kia như vậy, trước sau ngươi là tẩu tử của hắn.”

Cái trán Mộ Nhẹ Ca nổi gân xanh, cảm giác càng mệt mỏi, hơn nữa vô cùng nhìn không thấu hắn: “Hắn mới ba bốn tuổi.”

Dung Giác hừ một tiếng, nhớ tới cái gì, hỏi: “Đúng rồi, ngươi mới vừa rồi vì sao hỏi ta như vậy?”

Lông mi Mộ Nhẹ Ca run lên, “Không có, chính là bỗng nhiên muốn hỏi một chút.”

“Lúc trước ngươi đã nói người mang thai tính tình có thể sẽ thay đổi lớn, một chút việc nhỏ liền có thể phóng đại mấy lần, sẽ suy nghĩ miên man. Ngươi chớ có nghĩ quá nhiều, mệt chính mình.” Dung Giác vỗ vỗ đầu nàng, vừa khom lưng cởi nút thắt áo ngoài của nàng vừa nói: “Lúc ngủ chớ có mặc nhiều như vậy, nếu không tỉnh lại ngươi lại muốn hét không thoải mái.”

Mộ Nhẹ Ca mệt đến lợi hại, duỗi tay ngáp một cái, ngồi dậy nói: “Ta tự mình làm.”

Dung Giác cũng không có buông ra tay, sau khi cởi bỏ nút thắt, động thủ cởi áo ngoài cho nàng, kéo chăn cho nàng nói: “Ngoan, ngủ cho khỏe.”

Mộ Nhẹ Ca ôm chăn nằm xuống, nhìn đôi mắt Dung Giác một cái, liền nhắm hai mắt lại.

Dung Giác ngồi ở mép giường nhìn nàng, cho đến khi xác định nàng ngủ rồi, hắn mới rời đi.

Sau khi rời khỏi phòng, hắn trực tiếp đi tìm quản gia, thần sắc lạnh lùng: “Hôm nay phu nhân có chuyện gì?”

Quản gia lắc đầu: “Hồi Vương gia, thuộc hạ cũng không hiểu được.”

“Ngươi có phát hiện nàng khác thường?”

“Cái này ngược lại có.” Quản gia nghiêm túc nói: “Hôm nay phu nhân giống như đặc biệt mệt, lại còn có không thích nói chuyện, lúc trở về, xe ngựa ngừng, ta gọi vài tiếng phu nhân mới nghe thấy.”

“Lúc trở về mới như vậy?” Dung Giác chớp mắt: “Lúc đi thế nào?”

“Lúc đi không có.” Quản gia không chút do dự nói: “Lúc đi phu nhân thần thái sáng láng, còn ngồi ở trong xe ngựa vừa uống trà sâm vừa cùng lão nô nói chuyện phiếm.”

“Vậy nàng bắt đầu có khác thường khi nào?”

Quản gia nhíu mày, lắc đầu, không nghĩ ra chi tiết.

“Một chút dấu hiệu đều không có sao?” Sắc mặt Dung Giác hơi trầm xuống: “Hơn nữa, đây là lần đầu tiên phu nhân đi xem chân cho Đoạn thế tử, hẳn là không tốn nhiều thời gian mới đúng, hôm nay như thế nào đến thời gian lâu như vậy?”

Quản gia vừa nghe, bỗng nhiên nhớ tới Mộ Nhẹ Ca cùng Mộ Sấn Mi nói chuyện một đoạn thời gian, sau đó trong đầu bỗng nhiên thoáng hiện một câu nàng hỏi hắn khi rời khỏi phòng Mộ Sấn Mi.

Hắn nói cho Dung Giác chuyện đó: “Vương gia, có lẽ Vương phi thay đổi có quan hệ với những lời này?”

Có quan hệ những lời này, vậy cũng có quan hệ trong lời nói nhắc tới Dung Giác?

Quản gia nghĩ như vậy, liền nhớ tới hành động dị thường của Mộ Nhẹ Ca khi cơm trưa, liền cảm thấy chính mình suy đoán hẳn là không có sai.

Dung Giác nhấp môi, thần sắc đông lạnh: “Ngươi phái người đi tra một chút, rốt cuộc muội muội của nàng cùng nàng nói cái gì.”

Quản gia gật đầu: “Vâng!”

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

error: Alert: Content is protected !!