Quỷ y độc thiếp-Chương 666
Nhưng quản gia đi tra xét nửa ngày, lại không thu hoạch được gì.
Càng là như thế, Dung Giác liền cảm thấy chuyện này nghiêm trọng.
Mộ Nhẹ Ca không đề cập tới, hắn cũng không hỏi ra miệng.
Trong cuộc đời của hắn, lần đầu tiên nếm cảm giác trong lòng bất ổn.
Bởi vì chuyện này, thần kinh hắn có chút căng chặt, không an tâm làm việc, rồi sau đó hắn nghĩ nghĩ, dứt khoát ném chuyện trong tầm tay ra, đi theo bên người Mộ Nhẹ Ca, lúc ẩn lúc hiện ở trước mặt nàng.
Mộ Nhẹ Ca vốn muốn yên tĩnh mấy ngày, suy nghĩ một chút chuyện Dung Giác lừa gạt nàng, kết quả Dung Giác cảm thấy thật giận dữ, Mộ Nhẹ Ca liền không nghĩ được gì nữa, thậm chí Mộ Nhẹ Ca có chút dở khóc dở cười.
Cũng bởi vì như vậy, đáy lòng nàng nghẹn một cổ hờn dỗi bởi vì Dung Giác đã tiêu trừ không ít.
Nàng có một chút không vui, hắn liền khẩn trương như thế, trừ khi nàng bị mù, bằng không, không có khả năng làm như không thấy hắn quan tâm.
Nàng cảm thấy, nàng hẳn là tìm Dung Giác nói chuyện thẳng thắn một chút.
Ngày này buổi tối, sau khi tắm xong, Dung Giác tiếp nhận khăn lông trong tay nàng muốn lau tóc cho nàng, Mộ Nhẹ Ca tổ chức một chút dùng từ, hỏi: “Mấy ngày nay ngươi hẳn là phát hiện nói ta không thích hợp sao?”
Dung Giác hơi dừng động tác trong tay, liếc xéo nàng một cái: “Ngươi cảm thấy sao?” Rõ ràng như thế, sao có thể phát hiện không ra?
“Ngươi đừng lo lắng, ta không có chuyện gì.” Mộ Nhẹ Ca cảm thấy mấy ngày nay mình có chút không đúng, “Ngươi không cần suốt ngày đi theo bên người ta, đi làm chuyện của ngươi là được.”
Dung Giác nhấp môi nhìn nàng, “Ngươi nói thật?”
“Nhìn ta như đang nói dối sao? Ta có rảnh như vậy sao?” Đôi tay Mộ Nhẹ Ca ôm ngực, liếc mắt xem thường một cái, tức giận nói.
Dung Giác cong môi, cúi đầu vui sướng hôn ở trên mặt nàng một cái.
Hắn biết, Mộ Nhẹ Ca giống như lại đã trở lại.
“Mấy ngày nay, ngươi làm sao vậy?” Lúc này đến phiên Dung Giác hỏi.
“Bởi vì ta nghe được vài tin tức.” Mộ Nhẹ Ca thở dài một hơi, nói thẳng nói: “Sau đó, khiếp sợ quá độ.”
Dung Giác nhíu mày: “Tin tức gì?” Rốt cuộc là ai ở sau lưng bịa đặt, làm cho tính tình nàng đại biến?
Mộ Nhẹ Ca không có trả lời ngay, duỗi tay giữ chặt tay hắn lau tóc cho nàng, để hắn cùng nàng mặt đối mặt, “Ta hỏi ngươi một chuyện, ngươi nhất định phải thành thật trả lời ta.”
Dung Giác gãy nhẹ cái trán của nàng một chút, “Hỏi.”
“Có phải ngươi đang chiêu binh mãi mã hay không?”
Sắc mặt Dung Giác biến đổi, “Ai nói cho ngươi!”
“Ngươi không cần biết.” Tầm mắt Mộ Nhẹ Ca nhìn thẳng đôi mắt hắn, “Ngươi chỉ cần nói cho ta, có phải ngươi đang chiêu binh mãi mã hay không?”
Dung Giác không có trả lời, sắc mặt có chút ngưng trọng, nhìn chằm chằm mặt Mộ Nhẹ Ca không trả lời.
“Là còn có hay không?”
Dung Giác duỗi tay nhẹ nhàng vuốt mặt nàng, một lát gật đầu: “Có.”
Mộ Nhẹ Ca ngẩn người.
Kỳ thật, sau khi Mộ Sấn Mi nói ra, lại nhớ đến mọi chuyện trước kia, nàng liền cảm thấy chuyện này tám chín phần mười là sự thật.
Chỉ là, Dung Giác ở trước mặt nàng chính miệng thừa nhận, nàng vẫn không khỏi khiếp sợ.
Nàng nuốt nuốt nước miếng: “Ngươi…… Vì sao phải làm như vậy? Chẳng lẽ ngươi không biết, chiêu binh mãi mã bị biết được chính là tội lớn chém đầu?”
“Tiên đoán kia là thật sự.” Dung Giác nhấp môi nói: “Mấy năm trước ta liền biết được tiên đoán kia, nếu đại chiến bắt đầu, Tước Ngạn sẽ là đối tượng thứ nhất bị tranh đoạt, sau đó nó sẽ bị nghiền áp như thế nào, không người nào hiểu.”
Nói xong, hắn lại nói: “Cơ thúc đã sớm dự đoán được hắn cùng mẫu hậu sẽ xảy ra chuyện, ta đã đáp ứng hắn, phải thay bọn họ chiếu cố Tiểu Diễm.”
Nói cách khác, đây là hắn vì Tước Ngạn? Vì Cơ Tử Diễm?
Lông mi Mộ Nhẹ Ca run rẩy: “Mẫu hậu …… Ngươi cũng đáp ứng?” Để cho Dung Giác ngàn dặm xa xôi từ Tước Ngạn trở về, tính toán quốc gia phụ thân của hắn, quả thật tàn nhẫn!
“Ngươi đừng nghĩ quá nhiều, bọn họ tất nhiên là phó thác Diễm Nhi cho ta thôi.” Dung Giác xoa xoa đầu nàng , nhẹ giọng nói: “Chiêu binh mãi mã là chủ ý của ta, ta không muốn lúc đại chiến, tánh mạng từ người khác chi phối.”
Mộ Nhẹ Ca nghe xong, trong lòng dễ chịu một chút, bất quá, nàng có chút không rõ, nếu Hoàng Phủ Úy Thiên thương yêu Dung Giác, thì không nên đưa hắn trở về hoàng thành.
Hắn đi theo Hoàng Phủ Úy Thiên rời khỏi hoàng thành, tất cả thân nhân xem hắn là người Tước Ngạn, tình cảnh của hắn rất xấu hổ, rất không dễ chịu a!
Dung Giác nhìn trên mặt nàng rõ ràng có chút sầu lo, duỗi tay ôm nàng vào trong ngực, nhẹ nhàng hôn ở lỗ tai nàng, “Thực xin lỗi.”
Thực xin lỗi, hắn rốt cuộc lừa nàng, rốt cuộc làm nàng lo lắng.
Trước kia, niên thiếu khinh cuồng, không cam lòng ở dưới người, muốn làm như thế nào liền làm như thế ấy, không bao giờ nghĩ đến hậu quả..
Hắn cảm thấy trên đời này không có gì là hắn trả giá không được, hắn không chỗ nào sợ hãi.
Nhưng mà, sau khi nàng xuất hiện, hắn bắt đầu có sầu lo.
Thậm chí trở nên có chút khiếp đảm.
Cánh môi hắn có chút run rẩy.
Mộ Nhẹ Ca có thể cảm nhận được hắn thấp thỏm, trong lòng bỗng nhiên khó chịu, duỗi tay lại ôm hắn, đáy mắt ôn nhu lại kiên định: “Không quan hệ, vô luận ngươi làm quyết định gì, ta đều sẽ cùng ngươi cùng tiến thối.”
Hắn muốn chiêu binh mãi mã, nàng phải giúp hắn một tay.
Nếu hắn muốn bước lên địa vị cao, nàng cũng sẽ làm một tay đẩy mạnh nhất cho hắn!
Dung Giác xoa xoa sợi tóc nàng, mềm lòng đến rối tinh rối mù.
Trước kia hắn không nói cho nàng những thứ này, là không muốn nàng lo lắng. Hơn nữa. Hắn biết nàng không thích công danh lợi lộc quyền thế, cũng sợ nàng phản đối, làm cho hai người sinh ra khe hở, càng chạy càng xa.
Nhưng mà, nàng luôn vượt quá tất cả tưởng tượng của hắn, làm hắn lau mắt mà nhìn. Mười mấy năm qua, hắn vẫn luôn cảm thấy mình bất hạnh, gian nan cô độc, giờ khắc này bỗng nhiên cảm thấy, mười mấy năm qua không phải hắn không có vận khí, chỉ là đều đang tích lũy dần.
Tích lũy dần, dùng để gặp được nàng.
Hắn hôn hôn ở trên má nàng, cam đoan nói: “Ngươi yên tâm, ta làm tuyệt đối không chỉ là vì bản thân ta, rốt cuộc có một ngày nào đó chúng ta có thể sống cuộc sống mà ngươi nghĩ.”
Mộ Nhẹ Ca giật mình.
Cuộc sống nàng nghĩ?
Nàng hẳn là có nói với hắn, nàng nghĩ tới sinh hoạt thế nào đi?
Lúc hắn quyết định chiêu binh mãi mã, tất cả mọi chuyện còn có khả năng sao?
Hơn nữa, “Bên ngoài đã có người biết được ngươi chiêu binh mãi mã, vô cùng nguy hiểm.” Sau này ngày chỉ sợ không được an bình.
“Không ngại.” Dung Giác lắc đầu, cũng không để ở trong lòng, “Từ lúc ta từ Tước Ngạn trở lại hoàng thành, về chuyện nghi ngờ ta có mưu đồ liền chưa từng ngừng nghỉ.”
“Nhưng lần này thì khác, bọn họ……”
“Phu quân của ngươi nói chẳng lẽ không đáng cho ngươi tín nhiệm?” Dung Giác nhẹ véo chóp mũi nàng một chút, yêu thương nói: “Tất cả binh mã của ta đều không ở trong tay ta, hơn nữa thật sự phân tán, binh lực chủ yếu còn không phải ở Thiên Khải, bọn họ có gì chứng cứ thảo phạt ta?”
Mộ Nhẹ Ca có chút ngốc: “Binh lực không ở Thiên Khải, vậy……”
“Phân tán ở tứ đại quốc.” Dung Giác nhàn nhạt nói: “Tứ đại quốc là từ Tước Ngạn bị phân tán ra, bá tánh cùng đại đa số người đều hoài niệm nền thống trị cự nham kia, thực dễ dàng được nhiều người ủng hộ.”
Mộ Nhẹ Ca nghe xong, ngược lại cảm thấy tình huống thật sự so với chính mình trong tưởng tượng muốn tốt hơn nhiều, tức khắc thở dài nhẹ nhõm một hơi, bất quá cũng có chút lo lắng: “Nếu tứ đại quốc phát hiện khác thường, liên hợp tiêu diệt binh dưới tay của ngươi, vậy……”
“Đây thật là một tình huống nguy hiểm, ta sẽ chú ý một chút.” Dung Giác cảm thấy đầu óc Mộ Nhẹ Ca xoay chuyển mau, tán thành gật gật đầu: “Bất quá, tứ đại quốc bởi vì tiên đoán kia, hiện tại đều đang ngo ngoe rục rịch, rất khó lấy được tín nhiệm lẫn nhau.”
“Cẩn thận chèo thuyền nhanh vạn năm, vẫn là chú ý chút cho thỏa đáng.”
“Ừm, ta hiểu rõ.”
Related Posts
-
Quỷ y độc thiếp-Chương 749
Không có bình luận | Th10 18, 2017 -
Quỷ y độc thiếp-Chương 075
Không có bình luận | Th7 6, 2017 -
Quỷ y độc thiếp-Chương 494
Không có bình luận | Th8 17, 2017 -
Quỷ y độc thiếp-Chương 649
Không có bình luận | Th9 28, 2017
About The Author
megau1976
Tự kỷ như con khỉ...già.

