You dont have javascript enabled! Please enable it!

Sẽ có Thiên Sứ thay anh yêu em-Chương 009

BẢN CONVERT
Chương 09Buổi chiều, bầu trời xanh thẳm như tắm, mặt trời xuyên tầng mây, ánh nắng mặt trời khi trắng tinh trong mây lóng lánh. trước cửa trường Thánh Du ở bên trong bồn hoa, từng chậu hoa tươi đón ánh nắng mặt trời tỏa ra hương thơm.

các sinh viên Thánh Du ra ra vào vào.

Tiểu Mễ đi ra cửa trường học, lấy điện thoại di động ra nhìn một ít thời gian, là năm giờ rưỡi. Hô, cũng may, Doãn Đường Diệu ra lệnh cô không được muộn, phải trước khi sáu giờ đồng hồ đ tới “Vui sướng”, cùng bạn bè của anh gặp mặt phương tựu định tại đó. “Vui sướng” khoảng cách cửa trường học Thánh Du ước chừng chỉ có mười lăm phút đi bộ, cô không cần phải gấp, chậm rãi đi qua là được rồi.

Hôm nay có một tí gió.

Khi giữa hè, gió là thiên nhiên ban ân tốt nhất, vô luận mặt trời khốc nhiệt cỡ nào, Nhưng chỉ cần có gió, trên người dù cho xuất mồ hôi cũng sẽ bị thổi trúng đặc biệt mát mẻ.

Tiểu Mễ chống ô màu trắng ở lối đi bộ nhàn nhã đi tới.

Ven đường, cửa hàng thủy tinh bị ánh mặt trời chiếu sáng lấp lánh, cô nhịn không được dừng lại nhìn tủ kính trong tiệm tinh phẩm. Oa, thật đáng yêu tiểu bài trí chúng, trong đó có một chú ếch màu xanh lá bằng sứ trữ tiễn bình, hai cái ếch xanh mật ngọt cười rúc vào với nhau, trên đầu mẹ ếch xanh còn có một nơ con bướm màu đỏ thật to, ha ha, chúng cười đến thật vui rồi, Tiểu Mễ cũng bắt đầu cười theo…, tâm tình trở nên sáng lạn giống như ánh nắng mặt trời.

Ánh mắt từ ếch xanh trữ tiễn bình trên ly khai, cô bỗng nhiên mở to hai mắt, tủ kính phải phía trên bày biện một chỉ con rối thiên sứ!

thiên sứ Màu trắng.

Sau lưng một đôi trắng tinh cánh.

Cặp kia cánh không biết là dùng cái gì chất liệu làm thành, hình như là thủy tinh, mỏng như cánh ve, óng ánh sáng long lanh, có một loại nhu hòa sáng bóng.

Cô kinh ngạc nhìn qua trong tủ cửa thuần trắng con rối thiên sứ.

Ngón tay vô ý thức vuốt ve trên thủy tinh, đầu ngón tay có vẻ có thể xuyên qua thủy tinh nhẹ nhàng chạm được hai cánh thiên sứ kia.

Con rối thiên sứ bỗng nhiên bị nhân viên bán hàng cầm đi.

Tiểu Mễ vội vàng kiễng mũi chân từ tủ kính hướng ngoại cửa hàng nhìn bên trong, chỉ thấy nhân viên bán hàng đem con rối thiên sứ cất vào một túi giấy tinh xảo, mỉm cười giao cho một nam sinh mặc áo sơ mi trắng đưa lưng về phía nàng.

Cô chán nản, thất vọng thở dài.

Ngón tay trả dừng lại khi vừa rồi vị trí, Nhưng con rối thiên sứ đã không có. Cô đáy lòng một hồi không nhịn được cảm giác mất mác, mơ hồ có thể nghe thấy cửa thủy tinh mở ra, mặc áo sơ mi trắng nam sinh tay cầm túi giấy đi ra.

Tủ kính thủy tinh bị ngày mùa hè ánh mặt trời chiếu lên giống như tấm gương đồng dạng sáng.

Bột kê đối với tủ kính.

bóng dáng nam sinh Mặc áo sơ mi trắng chiếu rọi khi tấm gương như thủy tinh tủ kính trên.

Anh tay phải cầm túi giấy.

Anh áo sơ mi trắng tinh phảng phất có ánh sáng nhàn nhạt.

Anh đi đến đứng ở ven đường một cỗ BMW màu trắng bên cạnh, mở cửa xe.

Anh nắm xem thử trong tay túi giấy.

Anh cúi đầu mỉm cười.

Anh mỉm cười ——

Khi thủy tinh tủ kính ——

Khi Tiểu Mễ đầu ngón tay ——

Nhu hòa ——

Nhu hòa được giống như một đạo quang mang ——

Tách ra…

Thế giới đột nhiên trở nên như thế yên tĩnh.

Vạn vật đã mất đi thanh âm.

Cỗ xe cùng người đi đường trên đường lui tới.

Thế nhưng tĩnh được cái gì đều nghe không được. Cũng không có hô hấp, cũng không có tim đập, chỉ có huyệt Thái Dương mạch máu khi “Phanh, phanh, phanh, phanh” tiếng nổ.

Trong lúc đó thiên rất lớn.

Mà ngây người tủ kính trước cô rất nhỏ rất nhỏ.

BMW Màu trắng chạy đi, khi tiếng động lớn náo trên đường, từ bên người cô chậm rãi chạy qua, cách…này tủ kính chỉ có không đến ba mét khoảng cách, tựa như trong sơn đạo yên tĩnh lần kia, từ bên người cô chậm rãi chạy qua.

Mặt trời đã khuất.

Tiểu Mễ chậm rãi xoay người.

Môi của cô không có một tia huyết sắc, tái nhợt được kinh người.

Là ——

Anh sao?

Là anh, đúng hay không? !

BMW Màu trắng dần dần biến mất ở phố phía trước, dần dần bị phần đông cỗ xe che khuất.

Đột nhiên ——

Tiểu Mễ hướng phía BMW màu trắng biến mất chạy đi!

thanh âm chạy Trên đường!

Những người đi đường giật mình nhao nhao quay đầu lại.

Chỉ thấy một cô gái dốc sức liều mạng chạy trên lối đi bộ, cô tóc ngắn bị gió thổi loạn, cô quần trắng bị gió thổi được bay lên!

Cô dốc sức liều mạng đong đưa hai tay!

Mặt của cô chạy đỏ bừng!

Có vẻ chỉ là dựa vào bản năng, chạy trong cô hiện lên phía trước từng bước từng bước người đi đường, vù vù lăng lệ ác liệt tiếng gió cũng khiến cho những người đi đường nhao nhao né tránh.

Cô chạy rất nhanh !

Cô chạy ở lối đi bộ phía ngoài cùng, dùng tất cả khí lực đi chạy, cô muốn đuổi kịp chiếc xe kia, cô muốn đuổi kịp chiếc xe kia!

Dực ——

Dực! Là ngươi sao?

Là ngươi sao? Dực! Bùi Dực! !

Vậy có phải ngươi hay không ——

Bùi Dực!

Gió cuồng loạn thổi tới trên mặt, cô chạy trốn bước chân cũng bắt đầu cuồng loạn, mặt trời chiếu lên đại trắng bóng choáng váng một mảnh, cô cái gì đều nhìn không tới cái gì đều nghe không được!

“Kittt ———— ”

Phanh lại âm thanh minh địch thanh thét chói tai vang lên vang lên.

Lái xe hổn hển mãnh liệt phanh xe từ cửa sổ xe ló, đối với cái kia cuồng chạy ở giữa đường cô gái kêu to: “Không muốn sống nữa phải hay không? ! Ngươi muốn chết cũng không chỗ hiểm chết ta!”

Cỗ xe toàn loạn thành một đống.

Tiểu Mễ ngơ ngác đứng chính giữa vô số cỗ xe, mồ hôi đem cô sợi tóc chật vật đính vào trên mặt. Cô nghe không được tài xế kia đang gọi mắng mấy thứ gì đó, chỉ là, ở bên trong tầm mắt của cô, từng chút cuối cùng, bóng dáng BMW màu trắng cũng đã biến mất.

Cái gì đều biến mất…

Cô ngơ ngác đi trở về trên lối đi bộ.

Giữa hè mặt trời vẫn còn khốc nhiệt, mồ hôi đem phía sau lưng của cô ướt đẫm, gió nhẹ nhàng thổi tới, cô từng đợt lạnh.

Ngơ ngác đi tới.

Bên người đi qua lần lượt người đi đường, Nhưng hết thảy đều là người xa lạ, hết thảy cùng cô không có một chút quan hệ.

Cô ngơ ngác đứng lại, trong nội tâm yên tĩnh chỗ trống. Nóng rát ánh mặt trời ở bên trong, bỗng nhiên cô thân thể chảy xuống, dựa vào tiệm thuê băng đĩa tủ kính, tựu như vậy ngồi ở lối đi bộ gạch trên. Ôm lấy đầu gối, đem đầu đặt ở hai chân trên đầu gối, cô ngơ ngác nhìn qua xe tới xe đi phố.

Sau đó ——

Nước mắt chảy xuôi hạ gương mặt của cô.

Tiệm thuê băng đĩa âm-li ở bên trong thả ra một ca khúc, tại xế chiều trên đường nhẹ nhàng phiêu dàng——

“…

Ngươi thật sự quên được ngươi mối tình đầu tình nhân sao

Nếu có một ngày

Ngươi gặp cùng anh vẻ ngoài giống như đúc người

Anh thực đúng là anh ư

Còn có thể ư

Đây là vận mệnh rộng lượng vẫn là

Một lần khác không có hảo ý vui đùa

…”

Lúc xế chiều lối đi bộ, Tiểu Mễ ngơ ngác ngồi ở tiệm thuê băng đĩa trước trên mặt đất, một đôi qua lại người qua đường chân, màu trắng váy như không chút máu cánh hoa.

Cô khóc.

Nước mắt điên cuồng mà khi đôi má lan tràn.

“…

Nếu như đây là cuối cùng kết cục

Vì sao ta trả quên không được ngươi

Thời gian cải biến chúng ta cáo biệt đơn giản

Nếu như gặp lại cũng không cách nào tiếp tục mất đi mới xem như vĩnh hằng

Trừng phạt của ta chăm chú là ta quá mức ngây thơ

Chẳng lẽ ta cứ như vậy qua cuộc đời của ta

Nụ hôn của ta nhất định hôn không đến yêu nhất người

Vì ngươi cùng từ vừa mới bắt đầu trông mong đến bây giờ

Cũng đồng dạng rơi đích không có khả năng

…”

Tiếng động lớn náo đầu đường.

Khi tiệm thuê băng đĩa tủ kính trước, khi rầm rầm vang lên âm nhạc hai cái âm-li tầm đó, Tiểu Mễ khóc thành tiếng.

Giờ khắc này, cô thà rằng lại để cho toàn bộ thế giới đều nghe thấy cô đang khóc.

Nếu như toàn bộ thế giới đều có thể nghe thấy cô thút thít nỉ non, như vậy anh cũng có thể nghe được đúng hay không?

Nước mắt thấm đau đớn hai gò má.

Cô lên tiếng khóc.

“Vì cái gì khóc đâu này? Có cái gì cần phải trợ giúp sự tình sao?” Một đám thanh âm nhu hòa từ thút thít nỉ non Tiểu Mễ đỉnh đầu truyền đến.

Sau đó là một cái bóng dáng thon dài nhẹ nhàng ngồi xổm xuống.

Một phương khăn tay trắng tinh.

Khăn tay phóng tới trong tay Tiểu Mễ, mà cái kia thon dài bóng dáng tựa như bóng cây che ánh nắng gay gắt cho cô.

Thanh âm này…

Quen thuộc được phảng phất giống như làm một tốt tốt lên nhiều lớn lên mộng…

Hít thở không thông lấy ——

Tiểu Mễ chậm rãi chậm rãi ——

Ngẩng đầu.

Bùi Ưu nhìn thấy chính là một khuôn mặt đầy nước mắt chật vật, cô gái mặt đã khóc đến có chút sưng đỏ, cái mũi sưng tấy, hốc mắt cũng sưng tấy đấy.

Đem làm anh đỗ xe khi trở về, trông thấy cô bé kia tựa ở trước tủ kính tiệm thuê băng đĩa khóc.

Cô khóc đến rất thương tâm, váy thuần trắng đã bị mặt đường gạch nhiễm lên vết bẩn. Cô khóc đến không hề cố kỵ, khóc đến tựa như Elise ở bên trong cổ tích đã bị mất phương hướng.

Cô khóc ngẩng đầu.

Trong ánh mắt tràn đầy những vì sao sáng sáng lệ quang.

Trái tim Bùi Ưu bị “Phanh” va chạm, đột nhiên ngơ ngẩn, quên nên nói cái gì. Ngay một khắc này, cô gái váy trắng đột nhiên khiếp sợ mở to hai mắt ——

“Dực!”

Cô ôm lấy anh, đưa anh ôm thật chặt, ngẩng gương mặt, nước mắt từ ánh mắt của cô khắp qua hai gò má khắp qua cái cằm nhỏ tại hắn áo sơ mi trắng trên.

“Dực ——!”

Cô khóc đến nghẹn ngào, mặt mũi tràn đầy nước mắt, ánh mắt lại sáng được kinh người, phảng phất có ngàn vạn bó đuốc ngay ngắn ở đáy mắt thiêu đốt. Cô khóc gọi một cái tên rất kỳ cục, hai tay ôm anh thật chặt, ôm rất chặt, phảng phất là dùng toàn bộ sinh mệnh ôm anh.

Bùi Ưu ngơ ngẩn.

Anh kinh ngạc đứng ở trong vòng tay cô, cúi đầu nhìn qua khuôn mặt cô rơi lệ. Nước mắt trong suốt giống như thành từng mảnh tinh mang, tinh mang như nước mắt sũng nước anh áo sơ mi, xuyên vào da thịt của anh, nóng hổi nóng hổi.

Ngày đó ánh nắng mặt trời sáng lạn.

Lui tới người qua đường đều nhìn về lối đi bộ bên trong anh và cô.

Thanh niên thoạt nhìn ôn nhu như vậy.

Cô gái khóc đến giống như cái tinh linh.

Cô cùng anh ôm cùng một chỗ.

Gió nhẹ nhàng thổi.

Âm nhạc nhẹ nhàng trong không khí phiêu dàng.

hình ảnh tuyệt đẹp tươi mát.

Ánh nắng mặt trời tựa như ngàn vạn như sao khi cô cùng trên người anh lóng lánh.

Thẳng đến một cái mái tóc màu đay thanh niên kinh ngạc từ trong đám người lao tới, gào thét: “Này! Các ngươi đang làm gì đó ——? !”

***

Trong tửu điếm Vui sướng.

chúng Nhân viên phục vụ tò mò vụng trộm dò xét một bàn khách gần cửa sổ.

Năm nay rất lưu hành màu trắng sao?

Một cái nam sinh tuấn nhã nhã nhặn, anh ăn mặc áo sơ mi trắng, nhu hòa mỉm cười làm cho nhiều cô gái viên phục vụ mục say thần mê.

Đối diện với của anh là một nam sinh mái tóc ngắn màu đay, cánh mũi có tinh tế kim cương, suất khí được đẹp mắt. Cây đay nam sinh cũng ăn mặc áo sơ mi trắng, vật liệu may mặc trên che khuất ưu nhã tinh xảo, mà giờ khắc này anh mân nhanh bờ môi, gương mặt kéo căng quá chặt chẽ, toàn thân bao phủ một loại suất thấp làm cho người ta sợ hãi áp.

bên người nam sinh sợi đay là một cô gái mặc đồ trắng váy, cô dựa vào cửa sổ thủy tinh rơi xuống đất, ánh nắng mặt trời đem cô vây quanh, khuôn mặt nhìn không rõ ràng lắm, một đầu đen mượt tinh tế tóc ngắn ánh mặt trời trong có khiến người trìu mến ánh sáng.

Từ khi bọn họ sau khi đi vào, giữa lẫn nhau không nói gì.

Không khí cổ quái yên lặng.

“Khục, ” Bùi Ưu sờ sờ cái mũi, mỉm cười, định đánh vỡ cục diện bế tắc làm cho người xấu hổ, “Diệu, còn không mau giúp chúng ta giới thiệu.”

Ngón tay Doãn Đường Diệu cứng ngắc, bờ môi thoáng tái nhợt.

Anh quên không được vừa mới nhìn đến một màn kia, Tiểu Mễ đầy mặt nước mắt ôm Bùi Ưu, cô giống như hồn nhiên quên mọi thứ như cuồng hỉ mà tuyệt vọng, loại này thần sắc anh trước kia chưa bao giờ đã từng gặp.

“Diệu!”

Bùi Ưu thấy anh trầm mặc lạnh như băng, không khỏi cười khổ, biết rõ tiểu tử này khẳng định vẫn sinh hờn dỗi. Anh chuyển hướng Tiểu Mễ bên cửa sổ, mỉm cười nói:

“Xin chào, ngươi chính là Tiểu Mễ sao?”

Tiểu Mễ kinh ngạc nhìn qua anh.

Trong ánh mắt của cô giống như có một xuất ra thần linh hồn, thẳng nhìn qua anh, hô hấp của cô rất nhẹ, có vẻ anh là bong bóng yếu ớt, chỉ cần dùng lực một hô hấp sẽ nghiền nát mất.

Doãn Đường Diệu trừng mắt nhìn Tiểu Mễ, ngón tay cứng ngắc ở trên đùi nắm thành quyền, xương ngón tay ẩn ẩn xanh trắng. Anh không biết cô tại sao phải như vậy, tại sao phải dùng một bộ thần sắc như vậy ngưng mắt nhìn bạn bè tốt nhất của anh! Anh hận không thể dao động toái bờ vai của cô bức cô đưa ánh mắt thu hồi lại!

Cô chỉ có thể nhìn một mình anh!

Thế nhưng mà, ánh mắt cô nhìn về phía Bùi Ưu chuyên chú xuất thần như vậy.

thân thể Doãn Đường Diệu dần dần lạnh cứng.

Trái tim “Đột” co rút đau đớn, đau đớn như kim đâm chậm rãi khuếch trương kéo dài tới toàn thân.

Bùi Ưu khẽ nhíu mày, anh cúi đầu xuống, ho khan một tiếng, cầm lấy túi giấy đặt tại bên người, một lần nữa ngẩng đầu, cười nhạt nói:

“Nghe nói ngươi rất ưa thích thiên sứ, cho nên ta mua cái này đưa ngươi, hy vọng ngươi ưa thích.”

Tiểu Mễ mở ra túi giấy.

con rối thiên sứ màu trắng, sau lưng một đôi cánh óng ánh sáng long lanh. Ngón tay của cô nhẹ nhàng đụng chạm cánh kia, cảm giác lành lạnh, ngón tay run xem thử, giống như bỗng nhiên đánh thức một giấc mộng.

“Cám ơn.”

Cô nói khẽ với Bùi Ưu.

“Ha ha, ngươi là cô gái Diệu ưa thích, cũng sẽ là bạn bè của ta rồi.” Bùi Ưu cười nhìn về phía khuôn mặt lạnh như băng Doãn Đường Diệu, “Đây là lần đầu tiên cậu ấy mang cô gái tới gặp ta. Tiểu Mễ, tuy Diệu nhiều khi lại không được tự nhiên lại không nói đạo lý, Nhưng kỳ thật anh là đứa bé vừa đáng yêu lại đơn giản. Nếu như ngươi tức giận anh, lại để cho anh ăn điểm đau khổ là đủ rồi, không muốn thật sự xúc phạm tới anh ah.”

“Đã đủ rồi! Ngươi câm miệng!”

Doãn Đường Diệu gầm nhẹ, một quyền đánh lên bàn ăn, âm thanh trầm đục khiến cho nhân viên phục vụ bên cạnh cùng những khách nhân nhao nhao giật mình nhìn sang.

Bùi Ưu sờ sờ cái mũi, cười khổ.

Tiểu Mễ bị Doãn Đường Diệu tức giận bừng tỉnh, cô kinh hoảng quay đầu nhìn anh. thần sắc anh tức giận, bờ môi chăm chú nhếch. Nhìn qua anh, cô đột nhiên có thể cảm nhận được anh giờ phút này lửa giận cùng thống khổ.

“Tại sao phải cùng Diệu cùng một chỗ?” Doãn Triệu Man thấp giọng hỏi.

“Bởi vì ta muốn cho anh hạnh phúc.” Tiểu Mễ nhìn thẳng ánh mắt của bà, ánh mắt giống như suối nước trong vắt trong suốt, “Ta muốn cho anh hạnh phúc lớn nhất, lại để cho anh trở thành người hạnh phúc nhất trên đời.”

Cái này, hình như là cô không lâu mới nói qua lời mà nói…, nói càng ở tai, mà cô mang cho anh dĩ nhiên là thống khổ sao?

Thế nhưng mà ——

Cô tâm loạn như ma nhìn về phía nam sinh mặc áo sơ mi trắng. Anh là ai, đến tột cùng anh là ai, như thế nào lại giống nhau như thế! Là Dực lại sống lại ra sao? Là anh lại muốn tới bên người cô sao? Nhưng mà, anh vì cái gì giống như căn bản không nhận biết cô, giống như mới là lần đầu tiên nhìn thấy cô.

Cô kinh ngạc nhìn xem anh.

Không…

Không phải…

Cái kia mỉm cười, thanh âm kia, thần thái kia…

Tuy giống như đến tận xương tủy, Nhưng anh vẫn không phải.

Anh không phải Dực.

Tiểu Mễ hít sâu một hơi, lại để cho chính mình bình tĩnh trở lại, đối với Bùi Ưu cúi đầu nói: “Thực xin lỗi, mới vừa rồi là ta quá liều lĩnh, lỗ mãng.” Cô biết rõ, cử động vừa rồi của cô đã xúc phạm tới Doãn Đường Diệu, cũng đã mang đến cho bạn bè của anh phiền phức.

“Ngươi nhận lầm người, vậy sao?”

“… Phải ”

“Ha ha, vẻ ngoài rất tương tự sao?”

“… Phải” cô kinh ngạc nói, “Dáng người, tướng mạo, thanh âm, thần thái… Đều rất giống.” Thậm chí ngay cả ưa thích sờ cái mũi mờ ám cũng giống như đúc đấy, trước kia cô thích cười Dực ‘Ồ, ngươi học Sở Lưu Hương sờ cái mũi học được thật đúng là man giống như mà ‘.

Bùi Ưu cười nói: “Nói vậy ta thậm chí nghĩ trông thấy anh rồi, thật sự rất giống ah.”

“… Anh… Đã chết…”

Tiểu Mễ nhẹ nhàng hít một hơi, thanh âm rất nhẹ rất nhẹ.

Không khí lập tức lại cổ quái.

Doãn Đường Diệu bờ môi dần dần không khỏi phát tím.

Anh thân thể lạnh cứng, chợt phát hiện chính mình cũng không biết Tiểu Mễ. Thanh âm của cô nhẹ như vậy, nhẹ tựa như đại chùy trùng trùng điệp điệp đánh lên tim của anh, trong thanh âm cô lộ ra cảm tình lại để cho anh ghen ghét muốn sát nhân!

Hôm nay, anh cố ý mặc vào áo sơ mi trắng, cô nói anh sẽ là người mặc áo sơ mi trắng nhìn đẹp nhất trên thế giới, Nhưng cô lại không có nhìn anh, ngay cả liếc anh cũng không có.

Nơi trái tim truyền đến càng lúc càng đau đớn kịch liệt.

Nắm chặt quyền, không để ý tới đau đớn muốn đưa anh xé rách, cho dù đau chết thì thế nào, cô thậm chí sẽ không lại quay đầu liếc anh một cái.

“Thực xin lỗi.”

Bùi Ưu sờ sờ cái mũi, cười khổ nói.

“Không có sao.”

Tiểu Mễ lẳng lặng nhìn anh. Dực, ngươi tin tưởng sao, trên đời rõ ràng có người giống ngươi như thế, hẳn là ngươi biết ta quá tưởng niệm ngươi rồi, mới khiến cho ta có thể lại nhìn gặp ngươi nha.

Bùi Ưu lại liếc mắt nhìn Doãn Đường Diệu đối diện khí tức càng ngày càng lạnh như băng, trong nội tâm lặng yên thở dài, đối với Tiểu Mễ duỗi ra tay phải, mỉm cười nói:

“Vậy hãy để cho ta tự giới thiệu một chút đi, ta là Diệu bạn bè.”

Tiểu Mễ nhẹ nhàng cầm chặt tay của anh:

“Xin chào.”

“Hy vọng về sau có thể thường xuyên nhìn thấy ngươi, ta gọi Bùi Ưu.”

Cửa sổ thủy tinh bên ngoài, mặt trời nhiễm lên một vòng huyết sắc.

Trên đường xe tới xe đi.

Trong tửu điếm tiếng người tiếng động lớn náo.

Nhân viên phục vụ đi tới đi lui trên mặt đất đồ ăn.

Tiểu Mễ đầu rầm rầm rung động, trước mắt một mảnh sương trắng, miệng cô môi run rẩy:

“Ngươi —— ngươi gọi —— ”

“Ta là Bùi Ưu.” Anh không biết lại xảy ra chuyện gì, chỉ cảm thấy tay của cô nắm chặt tay của mình, trong ánh mắt có khiến người tim đập nhanh khiếp sợ.

“Bùi Ưu? ! Ưu ưu tú sao? !”

Nhanh như chớp, cô cả kinh run rẩy, không phải nói Bùi Ưu rất tiểu tựu chết non sao? ! Như thế nào… Nhưng là, một hồi xuyên qua bi thương, cô bỗng nhiên đã minh bạch mấy thứ gì đó, sớm đó nghĩ đến mới được là, tại sao phải vẻ ngoài như thế tương tự, vì cái gì cô gặp anh, vì cái gì cô sẽ ngồi ở trước mặt của anh. Dực, Dực ngươi không có chết đúng hay không, ngươi vẫn luôn đang tìm anh, ngươi theo ta cùng một chỗ, ngươi thấy được anh, ngươi cũng thấy anh đúng hay không!

“Đúng, đúng ưu trong tú ưu.”

“Là ngươi…” Nước mắt lại bắt đầu ở trên mặt cô chảy xuôi, cô cười, nhịn không được vừa khóc lấy, “Là ngươi, vậy thật là ngươi sao?”

Bùi Ưu không hiểu ra sao không biết vì sao hỏi: “Như thế nào?”

“Dực…”

“Ai?”

“Bùi Dực…” Trong lúc nhất thời, cô trở nên ngữ không lún lần, bên môi tràn đầy nước mắt mặn chát chát, hẳn là muốn cười mới đúng chứ, Nhưngvì cái gì trên mặt chỉ có nước mắt.”… Ngươi biết Bùi Dực sao?”

“Bùi Dực là ai?” Cái tên này giống như anh, Bùi Ưu, Bùi Dực, thêm cùng một chỗ đúng lúc là “Ưu dị” âm đọc.

“Không biết Bùi Dực sao? !” Tiểu Mễ ngơ ngẩn, trong cơ thể bỗng nhiên trận trận lạnh như băng.”Ngươi cho tới bây giờ đều không có nghe nói qua Bùi Dực sao? !”

“Anh đến tột cùng là ai? Ta nên biết anh sao?”

Cô nhắm mắt lại.

Nước mắt chậm rãi chảy xuôi.

Dực…

Người kia giống như chưa từng có nghe nói qua ngươi.

Bùi Ưu đáy lòng bỗng nhiên một cổ không khỏi bất an, anh nhíu mày, nhanh nhìn chằm chằm cô: “Nói cho ta biết, Bùi Dực là ai, vì cái gì ngươi cảm thấy ta nên biết?”

Anh nắm tay của cô.

Anh nhìn qua cô.

Cô cũng rơi lệ nhìn qua anh.

Trên đời này, có vẻ chỉ có Bùi Ưu cùng Tiểu Mễ hai người, những người khác hết thảy đều là dư thừa đấy.

Doãn Đường Diệu “Soạt” đứng người lên, “Ầm” một cước đá ngả cái ghế của mình!

tiếng vang cực lớn làm cho tất cả mọi người nhìn sang.

Anh bước đi ra cửa tửu điếm, lưng cao ngạo thẳng tắp, một cổ khiếp người sát khí làm cho cùng anh sát bên người mà qua nhân viên phục vụ cùng những khách nhân không rét mà run.

Nhưng mà ——

Không có người nhìn thấy môi của anh đã đau đến phát tím. Bởi vì trái tim kịch liệt đau nhức, anh không thể nhìn nữa nghe nữa, anh không cho phép chính mình ở trước mặt cô yếu ớt thất thố như vậy.

***

Màn đêm rơi xuống .

Bởi vì nguyên nhân kỳ nghỉ hè, vườn phong ký túc xá phía trước đường núi lộ ra hết sức yên lặng. Bên đường là cây cối rậm rạp, mỗi cách ước chừng 30m có một chiếc đèn đường cao cao, nhưng mà mờ nhạt ngọn đèn không cách nào xuyên thấu cành lá tươi tốt rậm rạp, ven đường vẫn như cũ là yên tĩnh đen kịt.

Vách núi nở rộ cây trúc đào trong đêm tối có loại quỷ dị mỹ.

Dưới sơn đạo là một cái sơn cố u tĩnh, bên trong tràn đầy tạp sinh cỏ hoang cùng không người quản lý cây cối, gió đêm từ trong sơn cốc xuyên thẳng qua mà đến, nghe lại giống như khóc ròng nức nở nghẹn ngào.

Tiểu Mễ yên lặng đi trên đường núi.

Trên đường, chỉ có bóng dáng cô cô đơn. Gió nhẹ nhàng thổi tới, tóc ngắn loạn loạn đánh vào trên ánh mắt, đèn đường mờ vàng xuống, màu trắng váy phảng phất giống như đơn bạc tóc vàng sơn chi cánh hoa.

Cô cái gì cũng không cách nào suy nghĩ.

Từ khi nhìn thấy Bùi Ưu một khắc này, thế giới của cô có vẻ trong khoảnh khắc bị nghiền thành ngàn vạn mảnh vỡ, trong đầu một mảnh không dàng dàng chỗ trống. Biết rất rõ ràng anh không phải, biết rất rõ ràng đây chẳng qua là vẻ ngoài rất giống một người, Nhưng cô vẫn không có biện pháp từ cái loại nầy rung động cùng trong lúc khiếp sợ tỉnh táo lại.

Cô trầm mặc chậm rãi đi tới, trải qua một chiếc đèn đường, dưới đèn đường tựa hồ có một bóng dáng cao cao, nhưng cô lại hoảng hốt không có trông thấy, từ thân ảnh kia bên cạnh đi tới.

“Tiểu Mễ.”

Thanh âm trầm thấp.

Cô ngơ ngẩn, chậm rãi quay người, nhìn qua tiến một đôi tròng mắt đen nhánh. Dưới đèn đường, người nọ thần thái bên trong có thâm trầm úc đau nhức, anh dĩ nhiên là Trịnh Hạo Dương.

“… Ngươi… Chưa có về nhà sao?”

Tiểu Mễ đứng ở trước mặt Trịnh Hạo Dương, kinh ngạc hỏi anh. Anh là con trai độc nhất trong nhà, cha mẹ thập phần sủng ái, cô cho là anh khẳng định vừa để xuống giả muốn lập tức chạy trở về đấy.

Trịnh Hạo Dương cười khổ: “Ta vẫn luôn không có đi, sẽ ngụ ở phong ba, lúc đi căn tin mua cơm ngươi thường xuyên đều gặp được tôi. Như thế nào, chưa từng có chú ý qua sao?”

“Thực xin lỗi.” Cô thấp giọng nói.

Trong mắt của anh lòe ra ánh sáng thâm thúy: “Ta nghe lầm sao? Ngươi hướng ta nói xin lỗi. Ta nghĩ đến ngươi sẽ mắng ta, để cho ta chạy nhanh đi, rời đi ngươi càng xa càng tốt.” Từ nhỏ đến lớn, cô đều chán ghét anh, chán ghét anh xuất hiện ở trước mặt cô, nhiều khi anh cảm thấy, cô có lẽ hy vọng trên đời căn bản không có một người tên Trịnh Hạo Dương.

Tiểu Mễ nhìn anh, sau nửa ngày, thấp giọng nói: “Ta hôm nay rất mệt mỏi.” Nói xong, cô cất bước tiếp tục hướng phong năm ký túc xá đi đến.

“Xảy ra chuyện gì?”

Trịnh Hạo Dương ngăn cản đến trước mặt cô, ngưng mắt nhìn cô.

“Với ngươi không quan hệ.”

Cô cúi đầu muốn từ bên cạnh anh đi vòng qua.

Anh một phát bắt được tay của cô, trong thanh âm có trầm thống: “Ta ở chỗ này chờ ngươi ba giờ! Cái gì gọi là cùng ta không quan hệ? Khi toàn bộ Thánh Du, cùng quá khứ của ngươi duy nhất có quan hệ chỉ có ta mà thôi!”

“Ta nói với ngươi không có quan hệ! Hiện tại không có quan hệ gì, tương lai không có quan hệ gì, đi qua cũng không có một chút quan hệ!” Tiểu Mễ đè nén đáy lòng lo lắng, đối với anh lung tung hô hào.

Trịnh Hạo Dương thống khổ nắm chặt cô:

“Tiểu Mễ!”

Cô ảo não nhắm mắt lại, thở sâu, cố gắng bình yên tĩnh một chút tâm tình: “Thực xin lỗi, ta tâm tình rất loạn.” Cô bắt tay từ trong lòng bàn tay của anh rút đi.

“Doãn Đường Diệu đi tìm ta.”

“Cái gì?” Cô giật mình ngẩng lên đầu.

“Lúc chạng vạng tối, anh gọi điện thoại cho ta, để cho ta nói cho anh biết sự tình trước kia.” Trịnh Hạo Dương nói với cô, “Cho nên ta ở chỗ này chờ ngươi, muốn biết đến tột cùng xảy ra chuyện gì?”

Màn đêm đen kịt không có những vì sao.

ngọn đèn Mờ nhạt bỏ ra.

Bóng cây đem đường núi che đậy được yên tĩnh u ám.

Tiểu Mễ kinh ngạc nhìn qua Trịnh Hạo Dương, Phong Tướng cô mép váy nhẹ nhàng giơ lên, thân thể đơn bạc ở trong bóng đêm có vẻ không doanh nắm chặt.

“Anh tìm ngươi?”

Cô kinh ngạc lại hỏi một lần.

“Đúng vậy, trong điện thoại Doãn Đường Diệu cảm xúc giống như rất không ổn định, anh ‘Mệnh lệnh ‘Ta đem tất cả quá khứ ngươi đều nói cho anh biết.”

“Ngươi nói cho anh biết sao?” Cô trong chốc lát không thể hô hấp.

Trịnh Hạo Dương cẩn thận dò xét nét mặt của cô, thấp giọng nói: “Không có.” Anh hiểu được, nếu như anh nói cho Doãn Đường Diệu nguyên nhân Tiểu Mễ đi vào Thánh Du, như vậy, cô tựu thật sự sẽ hận anh thật lâu thật lâu có lẽ Vĩnh Viễn sẽ không tha thứ anh.

Cô nhắm mắt lại, lông mi nhẹ nhàng run rẩy:

“Cám ơn ngươi.”

“Thế nhưng không có khả năng vẫn luôn dấu diếm đi, một ngày nào đó Doãn Đường Diệu sẽ biết đấy.”

“Không” cô dùng sức lắc đầu, bờ môi tái nhợt, “Anh sẽ không biết, chỉ cần ta không nói cho anh, chỉ cần ngươi không nói cho anh.”

“Ngươi có thể dấu diếm bao lâu?”

“Có thể dấu diếm bao lâu thì bao lâu.” Cô ánh mắt quật cường, có loại thần sắc liều lĩnh.

“Ta không biết xảy ra chuyện gì, nhưng Doãn Đường Diệu đã bắt đầu hoài nghi. Anh muốn biết quá khứ của ngươi, thậm chí anh uy hiếp nói đêm nay cho dù giết ta cũng sẽ bức ta nói ra !” Trịnh Hạo Dương úc đau nhức, duỗi tay nắm chặt bờ vai của cô, “Tiểu Mễ, nếu quả thật anh muốn biết, ngươi dấu diếm không được đấy! Chỉ cần đến Thanh Viễn nghe ngóng xem thử, tựu sẽ biết Dực sự tình!”

Cô kinh hãi thân thể cứng đờ.

“Tiểu Mễ, ngươi tỉnh lại có được không?” Trịnh Hạo Dương lay động bờ vai của cô, “Anh không phải Dực ah, cho dù anh có trái tim của Dực, anh cũng không phải Dực ah!”

“Anh là.”

Cô cắn chặt bờ môi.

“Không phải! Anh là Doãn Đường Diệu, anh không phải Bùi Dực!” Trịnh Hạo Dương thanh âm ở trong gió đêm gầm nhẹ, đáy mắt đen kịt có ánh sáng Ưng.”Ngươi làm ơn thanh tỉnh xem thử có được không? ! Tên của anh gọi Doãn —— Đường —— Diệu ——!”

“Anh là! Anh là! Anh là!”

Tiểu Mễ che lỗ tai dốc sức liều mạng hô, tuyệt vọng hô.

“Chẳng lẽ ngươi điên rồi sao? Thật sự điên rồi sao? ! Anh có điểm nào giống như Dực! Chẳng qua là một tái tim mà thôi! Nếu như tròng mắt Dực cũng quyên tặng nữa nha? Nếu như thận cũng quyên tặng nữa nha? Nếu như cốt tủy cũng quyên tặng rồi hả? Đúng vậy, Dực trả hiến qua huyết đúng hay không? Ngươi vì cái gì không đi tìm! Nhìn xem ai dùng máu của Dực! Ngươi vì cái gì không đi? !” Trịnh Hạo Dương không thể nhịn được nữa, đối với cô gào thét.

“Câm miệng ——!”

Cô dùng tất cả khí lực đối với anh kêu to, thanh âm xuyên qua bầu trời đêm, ven đường bóng cây lắc lư rung động. Sau đó, cô bắt đầu run rẩy, run rẩy giãy giụa mở hai tay của anh, run rẩy lui về phía sau.

trong bóng đêm Yên tĩnh.

Thân thể của cô run rẩy như đứa bé sinh bệnh.

Cô run rẩy lui về phía sau một bước.

Hai bước.

Ba bước.

Gió đêm thổi tới, đường núi âm thanh cây cối sàn sạt. Cô sắc mặt tái nhợt được kinh người, thanh âm so với gió đêm còn nhẹ:

“Nếu như… Anh không phải Dực… Ta phải làm sao bây giờ?”

Trịnh Hạo Dương khiếp sợ nhìn qua cô:

“Tiểu Mễ…”

trong ánh mắt Tiểu Mễ có thống khổ giống như sương mù, váy của cô không trong suốt, cô cả người tựa hồ tùy thời sẽ tiêu tán ở trong bóng đêm.

“Nếu như trên đời không… còn Dực nữa, như vậy, phải trống trơn dàng dàng cũng chỉ còn lại có ta hay không?”

Thanh âm nhẹ nhàng.

Thanh âm nhẹ nhàng ở trong gió đêm yên tĩnh.

“Nếu như trên đời này chỉ còn lại ta cô đơn, như vậy, ta phải đi đâu?”

Trịnh Hạo Dương bỗng nhiên nghĩ đến vết sẹo cổ tay cô, ánh mắt nhịn không được ảm đạm.

Tiểu Mễ hít một hơi thật sâu, sau đó, trên mặt cô lộ ra một nụ cười trống rỗng: “Cho nên ngươi nhìn, Dực sẽ không cam lòng để lại ta một người, anh lại để trái tim của anh cho tôi. Tuy anh mất, Nhưng anh ở cùng tôi.”

“Tiểu Mễ…”

“Hơn nữa,” cô mỉm cười khóe môi nhẹ nhàng run rẩy, “Hạo Dương, ngươi cũng biết, trước kia tính ta rất xấu, ở bên Dực, ta cuối cùng đối với anh trừng mắt, ngay cả quả đông lạnh đều không bỏ được nhiều lại để cho anh ăn một miếng. Cho nên, anh cũng sẽ không cam lòng cứ như vậy đi ah, ta muốn đem món nợ anh trước kia hết thảy đền bù tổn thất cho anh gấp bội.”

đáy lòng Trịnh Hạo Dương đau nhức thành một mảnh.

Cần phải tiếp tục mắng tỉnh cô, làm cho côhiểu rõ hành vi của cô là cỡ nào vớ vẩn, cỡ nào buồn cười, nhưng mà, anh đau lòng như cắt, rốt cục không thể nói thêm gì nữa.

“… Nhưng nếu như Doãn Đường Diệu biết rõ ngươi chỉ là vì trái tim…”

“Ngươi làm ơn, Hạo Dương.” Cô cắn môi, “Không muốn nói cho Doãn Đường Diệu, không muốn cho anh biết. Nếu như anh biết, anh sẽ tức giận, sẽ không bao giờ để ý tới tôi. Như vậy, muốn làm thế nào mới tốt?”

Trịnh Hạo Dương ngưng mắt nhìn cô thật lâu, đôi mắt so đêm tối trả muốn đen kịt.

“… Tốt, ta đáp ứng ngươi.”

Nhẹ nhàng, một nụ cười tràn ra trên mặt Tiểu Mễ, cô ở trong bóng đêm đối với anh mỉm cười:

“Cám ơn.”

Cái này là lần đầu tiên, Trịnh Hạo Dương đã gặp cô đối với chính mình mỉm cười như thế, trước kia nở nụ cười toàn bộ đều thuộc về Dực đấy. Cô rốt cục đối với chính mình mỉm cười rồi, mà đáy lòng của anh vì cái gì vẫn thâm trầm úc đau nhức.

Màn đêm yên tĩnh, đèn đường mờ nhạt, cây trúc đào nở đầy vách núi, nở rộ màu hồng đào trong đêm tối quỷ dị được diễm lệ.

Dưới đèn đường.

Tiểu Mễ bỗng nhiên giống như đã nghe được thanh âm nào đó.

Lá cây động tĩnh có vẻ mất trật tự tâm.

Cô kinh lật

Hướng cách đó không xa đen kịt bóng cây trông đi qua.

Gió đêm từ trong sơn cốc thổi tới.

Nhánh cây Shasha vang lên.

Một mảng lớn trong bóng cây kêu xào xạc, tựa hồ có một thân ảnh lạnh như băng cô đơn. Doãn Đường Diệu đứng ở nơi đó giống như đã cực kỳ lâu, đã lâu giống như cả thế kỷ. Lá cây ở trên đầu của anh nhẹ nhàng chập chờn, phảng phất giống như có thể đụng tay đến cơn ác mộng.

Anh đang đứng thẳng bất động.

Bên tai là tiếng gió lẳng lặng.

Tĩnh được giống như trong bầu trời đêm đen kịt truyền đến zhà lôi

Lá cây cuồng loạn vang lên.

Khi trong bóng đen, ngón tay Doãn Đường Diệu lạnh như băng lạnh như băng, trong cơ thể máu cũng hoàn toàn Băng Ngưng. Anh cho là mình sẽ chết đi, nhưng mà trái tim trận trận bén nhọn co rút đau đớn lại cho anh biết anh còn sống, đây không phải cá cơn ác mộng, anh nghe được tất cả đều là thật sự.

Gió đêm…

Khi cô và anh trong lúc đó nhẹ nhàng thổi qua…

Cô nhìn thấy anh.

Cô ở đèn đường mờ vàng xuống.

Anh ở trong bóng cây đen kịt.

Cô kinh hãi ngọc tuyệt.

Anh cánh mũi đính kim cương bỗng nhiên lòe ra lạnh như băng như đao nhọn hàn quang.

Trịnh Hạo Dương cũng không khỏi ngơ ngẩn, anh quan sát Tiểu Mễ bên cạnh, cô kinh đứng thẳng, trong ánh mắt tràn đầy khủng hoảng, lại nhìn nhìn qua Doãn Đường Diệu lạnh như băng dưới bóng cây cô tuyệt, anh có vẻ chìm vào ban đêm hắc ám.

Đúng là vẫn còn không cách nào giấu diếm a.

Trịnh Hạo Dương vươn tay ra muốn đỡ định bờ vai của cô an ủi cô. Nhưng tay của anh đứng ở giữa không trung, cô ngơ ngác nhìn qua Doãn Đường Diệu, trong ánh mắt của cô căn bản không có anh.

Đáy mắt ưng giống mũi nhọn dần dần ảm đạm.

Giống như là một tuồng kịch, vô luận bắt đầu hoặc là giữa hoặc là chấm dứt đều không có anh tham dự dư âm.

Không biết qua bao lâu.

Trịnh Hạo Dương lặng yên rời đi.

Trên sơn đạo chỉ còn lại có Tiểu Mễ và Doãn Đường Diệu dao thị mà đứng.

Bóng đêm yên tĩnh như thế.

Đường núi cuối cùng phong năm lầu ký túc xá lóe lên những vì sao tán tán ngọn đèn.

Tiểu Mễ chậm rãi đến gần Doãn Đường Diệu, bước chân của cô có một chút run rẩy, lá cây ở đường núi vừa mất trật tự động tĩnh, càng đến gần anh càng cảm giác được hàn khí bức người trên người anh.

Cô cắn chặt môi, run giọng nói:

“Ngươi…”

Cô không biết anh nghe được bao nhiêu, nhưng mà, trong bóng tối anh lạnh như băng âm hàn khí tức làm lòng của cô vẫn luôn vẫn rơi phía dưới.

Doãn Đường Diệu mặc áo sơ mi trắng ở trong đêm khuya có vẻ yếu ớt ánh sáng, anh cũng không nói lời nào, môi mân cực kỳ căng, có chút phát ra màu xanh trắng.

Thân thể cô run rẩy, hít sâu một hơi, lại hít sâu một hơi:

“Ngươi… Đều đã nghe sao?”

Ánh mắt của anh lạnh như băng:

“Ngươi hi vọng tôi vĩnh viễn đều nghe không được, thật sao?”

“Tôi…”

“Trong mắt ngươi ta như người ngu ngốc, đúng hay không?” Đêm hè gió lại rét lạnh như ngày đông giá rét, trái tim của anh trận trận rét lạnh sắc bén đau nhức, liền giống bị lóe hàn mang châm một châm một châm đâm vào. Anh không làm cho thanh âm của mình để lộ ra bất cứ tia cảm tình nào, không muốn lại một lần nữa ở trước mặt cô biểu hiện được như người ngu ngốc.

Tiểu Mễ thở không nổi, các bộ phận trong thân thể của cô đều lật xoắn, cô kinh hoảng mà nghĩ muốn giải thích cái gì, hé miệng, lại cái gì cũng nói không nên lời.

Doãn Đường Diệu lạnh lùng nhìn gần cô:

“Nói a, nói cho tôi biết chỉ là hiểu lầm, chỉ là của ta nghe lầm.”

“…”

“Tại sao không nói lời nào?” Doãn Đường Diệu trừng cô, tiến lên trước vài bước, chộp càm của cô, cầm mặt của cô xoay, “Ngươi không phải muốn vĩnh viễn gạt ta sao? Đến đây, mau tới lừa gạt ta, tiếp tục lừa gạt ta, cả đời đều lừa gạt ta, ngươi khốn kiếp—— ”

Tiểu Mễ khóc.

Nước mắt từ hai má của cô vẫn luôn chảy xuôi đến tay của anh lưng.

Doãn Đường Diệu nhìn cô nước mắt giống như sao nhọn, chỉ một câu thôi khóe môi: “Sinh nhật ngày nào đó, ngươi cũng khóc. Gần nhất ngươi có vẻ rất thích khóc… Tại sao có thể có nhiều như vậy lệ chứ? … Nói cho tôi biết, những lệ này cũng là vì ai?”

gò má Tiểu Mễ bị nước mắt thấm ướt.

Cô run rẩy nhắm mắt lại.

Lông mi khi nước mắt trong ẩm ướt sáng ẩm ướt sáng.

“Tôi cho rằng, nước mắt của ngươi là bởi vì ta, cho nên tôi bối rối thất thố giống như người ngu ngốc, ” ngón tay Doãn Đường Diệu dần dần buộc chặt, “Ngươi nhất định tỉnh giấc rất khá cười phải không đúng? ở trong mắt của ngươi, tôi vẫn luôn rất buồn cười phải không đúng?”

“Không phải, không phải ”

Cô khóc lắc đầu, nước mắt cuồng loạn chảy xuôi.

“Thực xin lỗi…”

Đáy mắt đúng bối rối áy náy và thất thố, cô khóc nói:

“Thực xin lỗi… Thực xin lỗi…”

Cô khóc đến thương tâm như vậy, nước mắt sôi nổi chảy xuôi đến trên tay của anh, trái tim của anh liền giống bị bánh xe hung hăng nghiền qua, một hồi đau đớn kịch liệt, môi của anh đau nhức thành màu tím.

Doãn Đường Diệu nhẹ nhàng hít vào.

Lưng thẳng tắp, anh không làm cho thân thể của mình có mảy may run rẩy.

” ‘Thực xin lỗi ‘? Ngươi có cái gì có lỗi với ta? Ngươi chạy 10 ngàn mét cho ta, ghi luận văn cho ta, tìm kim cương cho ta, học tập bài tập cho ta, làm mỳ trường thọ cho ta, mua áo sơ mi trắng cho ta, ngươi tốt với ta giống như một thiên sứ, ngươi có cái gì có lỗi với ta?”

Tiểu Mễ khóc rống, giờ khắc này, cô chính thức biết mình làm sai.

Cô không là thiên sứ.

Cô triệt triệt để để là một ác ma.

Cô có rắp tâm khác tiếp cận anh, tự nói với mình cô chỉ muốn cho anh hài lòng, làm cho anh hạnh phúc, cô hồn nhiên hiền lành giống như thiên sứ. Nhưng đều là nói dối… Cô là người ích kỷ nhất đời này, vì Dực, vì có thể ở bên người Dực, cô chưa từng có quan tâm qua Doãn Đường Diệu. Cô không quan tâm anh hung, không quan tâm anh ác liệt, bởi vì cô một chút cũng không có quan tâm anh. Cô cho rằng mình là thiên sứ, có thể là thiên sứ làm sao có thể đi thương tổn người khác

Cô làm thương tổn anh.

Cho dù ở bên trong nước mắt, dù cho trong bóng đêm, đáy mắt anh mãnh liệt mà yếu ớt thống khổ, làm cô hít thở không thông được hận không thể lập tức chết đi.

Tại sao làm thương tổn anh, lòng của cô cũng sẽ đau nhức như vậy, cô hẳn là một ma quỷ mới đúng a, tại sao cô đột nhiên hận không thể dùng hết thảy đóng đổi làm cho mình chưa bao giờ xúc phạm tới anh

Doãn Đường Diệu xiết chặt càm của cô, đầu ngón tay lạnh như băng lạnh như băng, xương ngón tay khanh khách rung động: “Nhìn thấy không, hôm nay ta mặc áo sơ mi trắng ngươi đưa. Ngươi đã nói, tôi người mặc nhìn đẹp nhất trên đời. Tại sao, ngươi lại cũng không nhìn tôi một cái?”

Nước mắt mơ hồ tầm mắt của cô.

Cô áy náy khóc nói:

“Thực xin lỗi…”

Ngoại trừ những lời này, cô cũng không nói được cái gì.

“Thích mặc áo sơ mi trắng chính là người gọi ‘Bùi Dực’ đúng hay không? Thích ăn mỳ trường thọ cũng phải anh đúng hay không?” Doãn Đường Diệu đau lòng như cắt, đau đến thân thể run rẩy, đau nhức đến ngón tay giáp cũng trở thành tím màu trắng, “Cũng là bởi vì anh, ngươi mới tiếp cận tôi đúng hay không? ”

trong lòng Tiểu Mễ càng thêm buồn bã, cô không nói nên lời khóc:

“Thực xin lỗi thực xin lỗi thực xin lỗi ”

Nơi tim đau đớn trận trận tăng lên, đau đớn kịch liệt dần dần mở rộng lan tràn đến toàn thân của anh, anh đau nhức được sắc mặt tái nhợt, môi làm cho người ta sợ hãi tím.

“Bởi vì trái tim của anh sao?”

Doãn Đường Diệu nói khẽ như không nghe thấy, thân thể đau đớn làm anh không cách nào nữa xiết chặt mặt của cô, cánh tay anh rũ xuống, nhẹ nhàng nắm lên tay của cô, nhẹ nhàng cầm tay của cô phóng tới của mình ngực trái.

“Rất thích anh trái tim sao? Tốt, vậy ngươi lấy nó đi là được.”

Cô kinh hãi rút tay về, lệ rơi đầy mặt nói:

“Thực xin lỗi, tôi sai rồi tôi biết rõ tôi sai rồi, thực xin lỗi ”

Doãn Đường Diệu nắm thật chặt tay của cô, tay anh chỉ lạnh như băng coi như ngàn năm Hàn Băng, bắt lấy tay của cô dùng sức, kia lực đạo to lớn có vẻ có thể xuyên qua lồng ngực của anh cầm trái tim của anh móc ra

“Tôi cho ngươi là được ”

Anh rống giận ở trong đêm đen

“Đến đây, ngươi đem anh đào đi không là ưa thích anh sao? Mau lấy nó đi, là ngươi yêu mến thứ gì đó ngươi cũng sắp bắt nó lấy đi ”

Trái tim Tiểu Mễ đau đớn khóc rống: “Thực xin lỗi… Ta phải làm như thế nào, van cầu ngươi nói cho tôi biết, ta phải làm như thế nào… Không nên như vậy làm ta sợ… Tôi biết rõ tôi sai rồi… Van cầu ngươi không nên làm ta sợ…”

Cô khóc đến toàn thân run rẩy.

Cô biết rõ sai rồi, của tính tình của cô ích kỷ làm cho hết thảy mười phần sai, nhưng mà, đã làm thương tổn anh, cô không biết nên như thế nào đền bù tất cả sai

Bóng đêm u tĩnh.

Đèn đường mờ nhạt.

Trên mặt anh tràn đầy nước mắt ánh sao nhọn.

Cô khóc giống như đứa bé không biết làm sao, giống như đứa bé phạm sai lầm sau đó không biết nên như thế nào xong việc khóc rống không nói nên lời.

Doãn Đường Diệu buông cô ra.

Bên môi vẽ ra tự giễu cười khổ, anh ngưng mắt nhìn cô, rốt cuộc, nhẹ nhàng nâng nâng tay, đầu ngón tay của anh lạnh buốt, có một chút run rẩy, anh nhẹ nhàng lau trên nước mắt của cô, ấm áp nước mắt, nóng bỏng rồi anh lạnh buốt đầu ngón tay.

“Tôi cũng không biết nên làm như thế nào…”

môi Doãn Đường Diệu sát tím, trái tim đau đến muốn nứt mở.

“… Nếu như có thể… Tôi hi vọng chưa từng có gặp được ngươi…”

Cuối cùng lại liếc nhìn cô một cái.

Anh xoay người.

Chậm rãi hướng trong bóng tối đi đến.

Trái tim trận trận xé rách kịch liệt đau nhức, anh đau đến đã thấy không rõ lắm đường phía trước, giống như dẫm nát cơn ác mộng trong mây đen, trong đêm tối mặt của anh trắng bệch như tờ giấy.

Đau nhức, có quan hệ gì?

Doãn Đường Diệu nhẹ nhàng nhắm mắt lại.

Cho dù trái tim đau đến hoàn toàn chết mất, lại có quan hệ gì? Vốn cũng không phải là trái tim của anh, đau đến chết, cô thương tâm cũng sẽ không là bởi vì anh.

Lại một trận đau đớn kịch liệt ở trái tim vỡ tung

Trước mắt đen kịt mê muội…

Lẳng lặng yên…

thân thể Doãn Đường Diệu lẳng lặng yên chảy xuống, gió đêm khẽ thổi tới, cái gì đều nghe không rõ. mặt đất lạnh như băng, kêu xào xạc cây cối, gió xuyên qua dưới đường sơn cốc, tựa hồ có của cô kinh hô từ phía sau truyền đến, nhưng mà la lên nội dung cũng nghe không rõ sở…

Thì ra…

Cô…

Lại không phải thiên sứ của anh…

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!