You dont have javascript enabled! Please enable it!

Sẽ có Thiên Sứ thay anh yêu em-Chương giới thiệu

ĐÂY LÀ BẢN CONVERT, KHÔNG PHẢI BẢN DỊCH CHÍNH THỨC
GIỚI THIỆU:

“Vì sao yêu thích ta?”Cô luôn yêu hỏi vấn đề này, hỏi từ mùa xuân đến mùa hè, từ mùa thu hỏi sang mùa đông. Mà vô luận là mùa nào, nụ cười của anh đều Ôn Nhu được như ánh mặt trời từ bóng cây rơi vãi.

“Bởi vì từ nhỏ anh đã yêu em rồi.”

“Cái kia… Có phải là bởi vì ngươi chưa giao tiếp với cô gái khác hay không. Nếu như ngươi tiếp xúc thêm Cô gái nữa… mà nói…, có thể chợt phát hiện kỳ thật ngươi ưa thích cũng không phải ta hay không?” Cô lo lắng được sủng ái đều nhíu lại.

Anh mỉm cười: “Tốt. Có cơ hội ta sẽ đi thử xem.”

Cô lập tức nóng nảy, bổ nhào qua nhéo cổ của anh: “Ngươi dám! Ngươi nếu như dám cùng cô gái khác cùng một chỗ, ta sẽ từng miếng từng miếng đem ngươi cắn chết!”

Anh cười ôm lấy cô, đem mặt chôn ở cái cổ cô ôn hương : “Anh thích em cắn anh. Hiện tại cắn ta có được không?”

“Cắn ngươi ở đâu?”

Anh tựa ở màu trắng trên ghế sa lon, trên người có loại tươi mát mùi thơm của cơ thể, như là hương vị xà bông thơm hỗn hợp cây tùng. bờ môi hơi mỏng kéo ra đường cong ưu nhã , anh cười nói: “Miệng là được.”

Cô chớp mắt mấy cái, mãnh liệt bổ nhào qua, một ngụm cắn môi của anh!

“Đau quá!”

Anh thấp giọng rên rỉ.

“Này! Ngươi có chút miệng lưỡi trơn tru à!” Cô thoả mãn nhìn xem ở trên môi anh trở nên dấu răng trắng, “Xem như đưa cho ngươi tiểu trừng phạt nhỏ.”

Anh xoa xoa cô nhỏ vụn tóc: “Không thích hình dáng này của ta sao? Ta sợ ngươi chê ta khô khan.”

Cô nhìn thấy anh, nhịn không được cười đến giống như hoa đồng dạng nở rộ: “Ngươi thật giống như thật sự rất ưa thích rất yêu thích ta đúng hay không?”

“Đúng vậy.”

“Đến tột cùng tại sao vậy chứ?” Cô rất buồn rầu. Bởi vì cô cảm giác mình tật xấu nhiều nhiều, mà anh ưu tú xuất sắc, hai người thật sự không phải rất xứng đôi một đôi.

Trong mắt của anh đã có vui vẻ: “Có đôi khi ta cũng cảm thấy kỳ quái. Ngươi lại đảm nhiệm tính lại cố chấp lại sơ ý chủ quan, thiệt nhiều thời điểm lại đối với ta trừng mắt, Nhưng là, ta chính là thích ngươi ah. Với ngươi cùng một chỗ, mặc kệ tức giận hay là vui vẻ, đều là nhanh như vậy vui cười.”

“Thật vậy chăng?” Cô vụng trộm cười.

Anh đem cô ủng đến trong ngực, làm cho cô nghe tim đập của mình. Trái tim nhảy lên tiết tấu mà hữu lực, nó sẽ không nói dối, nó nhất biết rõ anh đối với tình cảm của cô.

Nghe tim đập của anh, cô dần dần sắp buồn ngủ.

Trước khi đi ngủ, cô ngáp hỏi: “Ngươi sẽ thích ta bao lâu?”

“Vĩnh viễn.”

“… Vĩnh viễn có xa lắm không?”

“Dù cho ngươi đã không yêu ta nữa, dù cho ngươi đã quên ta, dù cho ta đã từ cái thế giới này biến mất, ta vẫn sẽ yêu lấy ngươi.”

“Nói bậy! Đều không ở cái thế giới này rồi, trả như thế nào yêu ta ah.”

“Ta sẽ đi tìm một thiên sứ. Khiến nó thay ta đến yêu ngươi.” Anh vỗ nhè nhẹ vuốt cô, khiến cô giấc ngủ tư thế càng thêm thoải mái dễ chịu.

Cô lầm bầm nhúc nhích trong lòng ngực của anh : “Em cũng sẽ vĩnh viễn yêu anh…”

Gió đêm cuốn bức màn.

Anh vừa an ủi cô, vừa cầm lấy trên bàn trà sách giáo khoa giúp cô hoạch xuất cần trọng điểm nhìn đoạn nội dung.

Cô ngủ thiếp đi rồi.

“Ngươi sẽ thích ta bao lâu đâu này?”

“Vĩnh viễn.”

“… Vĩnh viễn có xa lắm không?”

“Dù cho ngươi không yêu ta nữa, dù cho ngươi đã quên ta, dù cho ta đã từ cái thế giới này biến mất, ta vẫn sẽ yêu lấy ngươi.”

“Nói loạn! Đều không ở cái thế giới này rồi, làm thế nào yêu ta ah.”

“Ta sẽ đi tìm một thiên sứ. Khiến nó thay ta đến yêu ngươi.

Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!