Tổng Giám đốc máu lạnh cầm tù vợ-Chương 2
Người dịch: Min
Từng nhóm những căn phòng thấp bé chen chúc nằm cạnh nhau, ven đường nào là đá sỏi phủ kín, hễ có chiếc xe nào chạy qua liền khiến khói bụi bay khắp nơi, tiếng cười của bọn trẻ vang khắp xóm nghèo, ánh mặt trời chói chang chiếu lên vách tường, một cảm giác oi bức khiến con người ta không thấy thoải mái, trong không khí bốc lên mùi hôi thối, chỗ này chính là trung tâm của khu dân nghèo.
Những con người ở tầng chót của xã hội này đều vì miếng cơm manh áo mà nỗ lực sinh tồn, đêu ở lại nơi ẩm thấp bẩn thỉu như thế này, ở chốn thành thị huyên náo chỉ có chỗ này mới là chỗ để họ đặt chân…
-Mẹ, mẹ đừng đi, đừng đi.. Mẹ đừng bỏ lại con mà! Cô khóc hết nước mắt cũng không đổi được sự nhẫn tâm của mẹ, mẹ dứt khoát bỏ đi cũng không quay đầu nhìn cô lấy một cái, lạnh lùng cầm theo túi hành lý rời đi, ngồi lên xe ô tô một chút cũng không lưu luyến cái xóm nhỏ này, kính xe hạ xuống, mẹ nói với cô: “Nhớ kỹ, sống cho thật tốt, hãy coi như mẹ chết rồi”, nói xong, ô tô chậm rãi nổ máy phảng phất như không rời khỏi xóm nhỏ này!
-Mẹ… Vì sao, vì cái gì mẹ lại đi, mẹ mang con đi cùng với, mẹ… đôi mắt trống rỗng mở to nhìn theo làn khói bụi mà chiếc xe để lại, ấm ức, sao người mẹ trước kia yêu thương cô nhất cũng không quay đầu lại, sẽ không bao giờ trở lại nữa… Cô khóc mệt rồi, cũng không để ý hàng xóm vây quanh xem náo nhiệt, bước chân nặng nhọc trở về nhà, bước vào căn phòng nhỏ không tới mười lăm mét vuông, dùng tấm sắt lá che đi lỗ hống trên mái nhà bị mặt trời chiếu vào nóng vô cùng, hàng xóm ở ngoài cửa giống như đang xem một vở kịch vậy, chậm rãi không tiếng động tản ra, chỉ còn lại khói bụi mù mịt bên đường…
Căn phòng thấp bé tối tăm, ngập tràn mùi rượi trong không khí khiến người khác thấy buồn nôn, người đàn ông say như chết nằm ngủ trên giường.
Ngồi dựa vào ghế nhỏ, cô đã khóc hết nước mắt, nhìn thấy cha mình, nước mắt lại trực trào ra, vì sao làm người lại mệt mỏi như vậy, vì sao không thể khiến cho cuộc sống hạnh phúc hơn một chút, cô lặng lẽ khóc thút thít…
-Cha, cha tự mình hủy đi gia đình của chúng ta, cha biết không, mẹ đã đi rồi, cha có biết không, trừ rượu ra, ngay cả người nhà cha cũng không cần sao? Cha … cha tỉnh dậy đi, mẹ đi rồi, mẹ sẽ không bao giời trở lại nữa!
-Hu… hu… Cô rốt cuộc không khống chế được mình bật khóc thành tiếng, cô khóc vì thế giới này không công bằng, nghèo túng khiến gia đình cô gần như đổ vỡ, từ sau khi cha bắt đầu nghiện rượu, cái nhà này như thuyền trên biển, chỉ chờ một ngày con sóng xô nhẹ sẽ tan tành, ngày này rốt cuộc cũng tới…
Cô không hận mẹ, cho dù bà có vứt bỏ cô đi nữa, nhưng trong lòng bà vẫn yêu thương cô, mặc kệ nghèo túng cỡ nào, mẹ sẽ để dành cho cô đồ ăn ngon nhất, mẹ là người phụ nữ xinh đẹp, không nên cùng con trải qua những ngày tháng nghèo khổ thế này nữa, mẹ… Hãy sống thật tốt! Đây là lời chúc phúc cuối cùng con dành cho mẹ, cũng là lần cuối Nguyễn Manh Phỉ gọi một tiếng mẹ!
-Đều là cha vô dụng, cha không có tiền đồ, không kiếm được tiền, không thể cho hai mẹ con cuộc sống tốt nhất. Sau khi tỉnh rượu cha khóc trước mặt cô, đây là lần đầu tiên thấy cô thấy cha rơi nước mắt, cha trong mắt cô vẫn luôn là một người đàn ông tốt bụng thật thà, nếu ông không nghiện rượu, thì sẽ được coi là một người cha tốt.
-Tiểu Phỉ, ngày mai trở đi cha nhất định sẽ cai rượu, tìm lấy một công việc, cha con chúng ta sẽ sống thật tốt, cùng nhau chờ mẹ con trở về, mẹ con nhất định sẽ về, mẹ con sẽ không rời bỏ chúng ta đâu, cha nhất định sẽ cai rượu… Mắt cha dại ra, miệng lẩm bẩm lặp lại mấy câu nói đó, Nguyễn Manh Phỉ đưa muỗng cháo tới trước mặt ông, nói là cháo, thực ra giống nước cháo hơn, chỉ là bên trong vẫn loáng thoáng thấy được hạt gạo, trong nhà đã không còn đồ có thể ăn được, lúc mẹ còn ở đây sẽ có lúc nhận đồ thủ công về làm, kiếm thêm thu nhập cho gia đình, từ khi cha nghiện rượu, ông cũng không đi làm nữa, bây giờ mẹ không còn ở đây, cô chỉ có thể dựa vào chính mình!
Mượn bà lão cách vách hai củ khoai lang! Đây là cơm chiều của cô với cha, mẹ không còn nữa, cô phải chịu trách nhiệm ghánh vác gia đình này, không cần biết cha có cai được rượu không, nhưng dù sao đi nữa ông vẫn là cha cô, cô không thể nhìn ông sống như vậy mãi được, nợ học phí ở trường, khiến cô không thể học xong kỳ cuối cấp ba, tuy rằng đáng tiếc, nhưng mà hiện thực luôn khiến con người ta phải cúi đầu không phải sao?
Cô lớn rồi, có thể tìm được công việc, sau đó nuôi sống bản thân và cha, có lẽ cha nói đúng, rồi sẽ có ngày mẹ trở về thôi…
Sáng sớm, một tia ánh nắng mặt trời xuyên vào căn phòng nhỏ hẹp, nhìn chiếc bàn học duy nhất còn ra dáng ở trong nhà, đó là mẹ dùng năm mươi đồng mua ở tiệm hai tay mang về cho cô, trên bàn đặt một cây phong tín tử cô thích nhất, đó là kỳ nghỉ đông năm ngoái lúc Nguyễn Manh Phỉ làm thêm ở cửa hàng cây cảnh, bà chủ cho cô!
Phong tín tử chỉ nở rộ vào mùa đông, lúc này đây trên thân còn lác đác vài lá… nhìn như loại phong tín tử bình thường nhưng mà, nó cũng nỗ lực sinh tồn, nỗ lực đón lấy ánh mặt trời, để đến mùa đông không còn ánh nắng nó cũng có thể nở rộ nhất…
Đây là ngày đầu tiên không có mẹ, Nguyễn Manh Phỉ vệ sinh cá nhân xong xuôi, dùng một chút gạo cuối cùng để nấu cháo, đặt lên bàn, đây bữa sáng của ba!
Vừa ra đến cửa cô dặn ba: -Cha đợi con ở nhà, con ra ngoài tìm việc, còn có, cha đừng uống rượu nữa, biết không?
Buổi tối con sẽ về sớm!
-Ừ, con đi đi, ba biết rồi. Ông ngập ngừng trả lời.
Nhìn biểu tình ngây ra của cha, lòng cô bắt đầu trở nên khó chịu, vì mẹ bỏ đi, ba liền một đêm không ngủ, đôi mắt giăng đầy tơ máu, hơn nữa uống rượu trong thời gian dài, thân thể không còn nhanh nhẹn khỏe mạnh như lúc trước nữa, con người, sống cả đời cũng không biết sống ra cái gì nữa, nhìn bộ dạng này của cha, Nguyễn Manh Phỉ không biết nên làm thế nào hốc mắt lại dưng dưng rơi lệ…
Dùng mu bàn tay lau nước mắt, cô đi ra khỏi căn phòng thấp bé, sang bên bà Lý cách vách, nhờ bà ấy giữa trưa để ý tới ba cô một chút, nếu cô tìm được việc, buổi tối trở về sẽ đưa tiền cho bà Lý, ba cũng là một người già số khổ, mỗi ngày đều dựa vào việc đi nhặt phế thải sống qua ngày!
Đi từng bước trên những viên đá nhỏ, những viên đá phát ra âm thanh lộc cộc… Mỗi một bước đều trầm trọng như vậy, hôm qua chính trên con đường này mẹ đã bỏ cô mà đi, tuyệt tình không ngoảnh lại bỏ rơi cô và ba!
Âm thanh lộc cộc tựa như an ủi cô, đi về phía trước, chỉ cần cứ đi về phía trước cuộc sống sẽ thay đổi thôi!
Chiếc sô pha da thuộc màu đen của Italy, ngồi trên đó là người đàn ông khí thế khiếp người, ánh mắt thâm thuye, môi mỏng nhẹ nhàng mở ra, kẹp trên tay điếu thuốc cháy gần hết, ánh mắt chim ưng hòa vào làn khói, phát ra ánh mắt sắc bén, nhìn chằm chằm người đàn ông quỳ trước mặt…
Môi mỏng khẽ mở giọng nói tràn ngập từ tính vang lên “Ai bảo anh tới đây”? Tốt… Không nói phải không, Khải Dân, “Vâng, ông chủ” “-Kéo ra cửa sau đi, không được giữ lại cái gì, đừng làm bẩn sàn nhà”…
Người đàn ông run run nói không nên lời nói, hắn cũng không thể nào tưởng tượng được, cùng một người bạn đánh cược, chỉ cần dám ở Luosa Palace Casino giở trò thắng vài ván, không bị người ở sòng bài phát hiện hắn ta có thể thắng được năm vạn, hiện tại ngẫm lại, hối hận đã không còn kịp rồi.
-Không, anh Nam, anh đại nhân đại lượng buông ta cho tôi đi, không ai phái tôi tới, là tự tôi nhất thời hám tiền, mới dám ở nơi này của anh giở trò, cầu xin anh, tha cho tôi một lần, tôi sẽ làm trâu làm ngựa cho anh. Người đàn ông quỳ bò tới bám lấy chân Dịch Hàn Nam, chết khiến cho hắn ta sợ hãi chân nhũn ra, chỉ nghĩ được tia hy vọng sống sót cuối cùng này.
-A… người đàn ông đáng thương bị đạp một cái vào ngực, ngay sau đó bị mấy tên vệ sĩ lôi ra ngoài, chỉ có tiếng kêu thảm thiết nhỏ dần là minh chứng hắn từng xuất hiện ở chỗ này!
Sửa lại quần áo trên người, vỗ lên bộ quần áo có giá trị trên trời, Dịch Hàn Nam xoay người khí phái đi ra khỏi văn phòng, năm sáu tên vệ sĩ lập tức theo sau, đoàn người trực tiếp đi xuống đại sảnh tầng một của sòng bạc, tiếng ồn ào trong sòng bạc xa hoa, thỉnh thoảng truyền đến tiếng cười vui vẻ, tiếng than thở…
Trong lúc đó mọi người bị Dịch Hàn Nam đang đi xuống hấp dẫn.
“Đẹp trai quá, anh ấy chính là Dịch Hàn Nam lão đại hắc đạo đẹp trai mà người ta nói, nếu có thể làm người phụ nữ của anh ấy, tôi chết cũng tình nguyện, thật ngầu …” Mấy người phụ nữ nhẹ giọng thầm thì, đôi mắt phát ra ánh sáng.
Không để ý tới ánh mắt người khác, dặn dò thủ hạ vài câu xong, Dịch Hàn Nam nhanh chóng ra khỏi sòng bạc, chiếc porsche màu đen đã chờ sẵn ở cửa!
“Đến Lệ Cung .”
“Dạ, ông chủ…” Xe nhanh chóng lái về phía trước! Hai chiếc xe phía sau lục tục chạy theo!
Đi ra khỏi khu dân nghèo bị mọi người quên đi, ngồi trên xe buýt trực tiếp đến trung tâm thành phố, sau khi xuống xe, nhìn người trong thành phố tới lui tấp nập, cô nhất thời mù mịt, chân không biết nên bước tới hướng nào, đối với con gái nhà nghèo như cô, mỗi ngóc ngách trong nội thành đều là nơi mà cô mơ ước đến!
Từng người nhanh chóng bước qua mặt, nhìn những cô gái ăn mặc sang trọng, lại nhìn đến bản thân quần áo không thể dản dị hơn nữa, đây đã là bộ quần áo tốt nhất cô tìm thấy.
Chiếc áo ngắn tay màu xanh da trời, một chiếc quần bò bị giặt đến bợt màu, lại thêm đôi giày thể thao màu xám nhạt, mái tóc đen bóng mượt tùy ý được buộc ra đằng sau, thanh mát nhưng không mất đi vẻ đẹp, hơn khuôn mặt nhỏ nhắn không son phấn lộng lẫy, tuy so ra kém lộng lẫy hơn mấy cô gái thành phố, nhưng lại hấp dẫn không ít ánh mắt, giống như một luồng sáng tự nhiên hấp dẫn ánh mắt mọi người!
Yên lặng trong xe, Dịch Hàn Nam lật xem sổ sách tháng này, mấy sòng bạc khách sạn trên danh nghĩa của anh lợi nhuận tăng hơn so với tháng trước 10%, môi mỏng khẽ cong lên một nụ cười khó phát hiện… Gập sổ sách lại! Mắt nhìn ra ngoài xe.
Thân trong hắc đạo, cho dù dùng tới thương nghiệp để che giấu, cũng cởi không được đôi cánh đen đeo sau lưng, chỉ có giờ phút này mới cảm thấy được thả lỏng một chút…
Trong lúc xe đợi đèn đỏ, ánh mắt thâm thúy nhìn xuyên thấu qua lớp kính pha lê, nhìn cô gái tản mát ra ánh sáng mặt trời bên đường, tim anh đột nhiên hơi căng thẳng, một loại cảm giác kỳ lạ khiến anh cảm thấy lạ lẫm, cô gái này… Giống như thiên sứ! Trong lòng nghĩ, không khỏi nheo hai mắt lại, giống như ám hiệu bắt lấy con mồi trước mắt!
Cô gái chậm rãi rời khỏi ánh mắt của mình… Môi mỏng lại lần nữa lộ ra một nụ cười, xe tiếp tục đi về hướng khách sạn năm sao cao “Lệ cung” …
Related Posts
-
Tổng Giám đốc máu lạnh cầm tù vợ-Chương 46-50
Không có bình luận | Th5 28, 2018 -
Tổng Giám đốc máu lạnh cầm tù vợ-Chương 16-20
Không có bình luận | Th5 28, 2018 -
Tổng Giám đốc máu lạnh cầm tù vợ-Chương 51-55
Không có bình luận | Th5 28, 2018 -
Tổng Giám đốc máu lạnh cầm tù vợ-Chương 116-120
Không có bình luận | Th5 28, 2018
About The Author
megau1976
Tự kỷ như con khỉ...già.

