You dont have javascript enabled! Please enable it!

Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 003

Chương 003: ANH MUỐN LÀM GÌ

Phòng tổng thống, Khách sạn Tam Á!

Cẩn Nhu đem Hạ Tuyết đã sắp hôn mê đẩy lên giường, sau đó lạnh lùng nhìn bóng đèn màu vàng trước giường, vô tình tàn nhẫn nói: “Dù sao cậu cũng sẽ chết. . . . . Chẳng lẽ không thể cứu tôi một lần? Đêm nay tôi sẽ cùng Thế Vĩ rời khỏi nơi quỷ quái này! Chúng tôi sẽ rất hạnh phúc. . . .Thật xin lỗi, Hạ Tuyết. . . . . Cuộc đời của cô vốn thấp hèn giống như rác rưởi. . . . . Cô thành toàn cho chúng tôi đi. . . . .”

Cẩn Nhu nói xong, liền hung hăng lột sạch quần áo trên người Hạ Tuyết, dùng cái chăn lụa đắp lên thân thể trơn bóng mê người của cô. . . . .

Di động đột nhiên vang lên trong phòng xa hoa. . . . .

Cẩn Nhu rất nhanh nghe điện thoại. . . . . “Ừm. . . . . đã sắp xếp xong chuyện rồi, em lập tức đến đó. . . . . Vâng. . . . . Em yêu anh. . . . .”

Lúc này sắc mặt Cẩn Nhu tái nhợt run rẩy lo lắng cầm di động, nhanh chóng rời khỏi phòng, cô vừa cầm điện thoại, vừa mở cửa phòng, vì lúc mở cửa phòng đi vào, bị một cái kẹp bằng ngọc hình con bướm rơi trên mặt đất chặn lại, cửa không có đóng. . . . .

Cẩn Nhu vội đi ra, không quay đầu lại. . . . .

***

Tuyết mịn bay bay.

Phòng tổng thống xa hoa, trên cái giường siêu lớn, có thanh âm rất nhỏ, giãy giụa nhẹ kêu. . . . .“Nước. . . . .” Cô không còn hơi sức trằn trọc thân thể, trong cái chăn lụa mềm mại rực rỡ. . . . .

Trước cửa sổ sát đất, có một bóng dáng nghiêm nghị. . . . . Anh hơi nghiêng khuôn mặt hoàn mỹ nhìn về phía người trên giường, tròng mắt sáng lạnh lẽo, lộ ra lạnh lùng, trong tay cầm cái kẹp con bướm, nhẹ xoay tròn. . . . .

“Nước. . . . .” Hạ Tuyết nuốt cổ họng, mờ mịt nhìn không gian mờ tối, nhìn về phía bóng dáng trước cửa sổ sát đất. . . . . Lại kêu. . . . . “Khát nước quá. . . . .”

Anh chậm rãi xoay người, lạnh lùng nhìn cô một cái rồi chậm rãi đi đến trước mặt cô, cầm lấy một chai Whisky, lặng lẽ đưa cho cô. . . . .

Hạ Tuyết cứ để thân thể trần trụi, vội vàng cầm lấy chai Whisky, mở nắp ra, rót vào trong cổ họng. . . . .

Cả thân thể của cô vì hiệu quả của ‘thuốc mê’ bị thiêu đốt đáng sợ, khô nóng giống như muốn chết, uống Whisky, cảm giác cay nóng càng kích thích cô uống ừng ựng, vài giọt rượu dọc theo cổ chảy xuống. . . . .

Anh tiếp tục nhìn chằm chằm cô uống, uống không nhiều, liền ra lệnh: “Đứng lên. . . . .”

Hạ Tuyết mờ mịt mơ hồ nhìn thấy người trước mặt, một chút ý thức cũng không có, ném chai rượu xuống, sợ hãi bò xuống giường. . . . . “Đây là nơi nào. . . . . Đây là nơi nào. . . . . Tôi phải về nhà. . . . .”

Anh hơi nghi ngờ nhìn cô gái mơ hồ trước mặt, thân thể trần trụi, yếu đuối không còn hơi sức đi ra ngoài cửa, ngay lúc tay cô cầm nắm cửa, anh từ phía sau lạnh lẽo ôm chặt lấy vòng eo nhỏ anh của cô, nói lớn: “Cô cứ như vậy đi ra ngoài? Trần như nhộng?”

“Anh nói cái gì?” Hạ Tuyết theo bản năng xoay người, vì quá khô nóng muốn đẩy anh ra, hai tay lại đụng vào bờ ngực rắn chắc của anh, ngẩng đầu, nhìn thấy khuôn mặt hoàn mỹ của anh, mặt của cô đỏ lên, sợ hãi nhìn anh hỏi: “Anh là ai?”

Anh cười lạnh nói: “Tôi là ai? Cô đem con bướm ngọc đặt ở cửa, còn hỏi tôi là ai?”

“A?” Hạ Tuyết mờ mịt nhìn anh hỏi: “Cái gì con bướm ngọc? Tôi không biết gì cả? Tôi muốn về nhà. . . . . Tôi không muốn ở trong này. . . . . Tôi không biết anh. . . . . Tại sao tôi lại ở chỗ này?”

Hạ Tuyết vừa nói lung tung, vừa nhớ lại mọi việc nhưng vì tác dụng của thuốc mê rất lớn, thân thể cô vừa mới đứng vững lại mềm nhũn tựa trên người anh, mặt tựa vào trong ngực anh, khẽ thở gấp, giống như khiêu khích thân thể anh. . . . .
Anh lạnh lùng đứng tại chỗ, cảm giác thân thể cô gái trước mặt phát ra một mùi trong sạch thơm ngát. . . . . “Muốn đi, tại sao còn ở lại? Diễn kịch như vậy, cô diễn quá mức. . . . .”

“Cái gì?” Hạ Tuyết mờ mịt nhìn Anh. . . . . “Cái gì diễn? Tôi không biết gì cả, anh buông. . . . .” Cô vừa nói hết lời, dùng sức đẩy anh ra nhưng đột nhiên hai tay non mềm của mình bị người dùng sức nắm chặt, cô khẽ kêu một tiếng, cả người mình bị anh đặt trên cửa, sau đó cánh môi của mình bị đôi môi mỏng gợi cảm của anh bao trùm. . . . .

“Ưm. . . . .” Hạ Tuyết vặn vẹo thân thể, phản kháng nhưng đầu lưỡi anh giống như có ma lực, hút ở bên trong môi mình, một phút đồng hồ mềm mại, phút tiếp theo mạnh mẽ. . . . .

Hạ Tuyết đỏ mặt, nụ hôn của anh khiêu khích cả thân thể nổi lên khô nóng, cô dùng hết ý thức đẩy anh ra. . . . . “Anh muốn làm gì?”

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!