You dont have javascript enabled! Please enable it!

Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 005

Chương 005: BÁO CẢNH SÁT TỐ CÁO ANH CƯỠNG HIẾP

Sáng sớm. . . . .

Tuyết mịn vẫn bay. . . . .

Rốt cuộc Hạ Tuyết bị đau đớn và mệt mỏi, khát nước làm tỉnh lại, hơi mở hai tròng mắt, cô lập tức bị ánh sáng chói mắt làm cho cô khó chịu thở gấp, cô nhắm chặt hai tròng mắt, cho mắt nghỉ ngơi trong chốc lát mới chậm rãi mở to mắt. . . .

Dường như cô nhìn thấy một bóng người, cô nhướng mày muốn hỏi người kia là ai nhưng bởi vì thân thể đau đớn và mệt mỏi, cô nói không nên lời, cô lại cố gắng mở to mắt, rốt cuộc thấy rõ bên giường có một người đàn ông trần trụi nửa người trên, anh nghiêm mặt, trong tay cầm áo trắng mặc vào, ngẩng đầu, tay cài cúc áo. . . . .

Trong nháy mắt Hạ Tuyết nghĩ mình đang nằm mơ nhưng nhìn thấy người đàn ông đã cài xong cúc áo, sau đó cầm lên một cái áo vest quý giá màu đen, vô cùng tao nhã mặc vào, thắt cà vạt, tôn quý tỏa ra bốn phía. . . . .

Anh hé miệng ho nhẹ, soi toàn thân trong gương, chỉnh sửa một chút, xuyên qua mặt gương, nhìn cô gái trên giường, đang mơ mơ màng màng, giống như còn chưa tỉnh ngủ nhìn mình. . . . .

Mắt anh chợt lóe, đi đến trước mặt cô gái, nói. . . . . “Cô tỉnh rồi?”

Hạ Tuyết bị tiếng nói này làm giật mình, cô trừng lớn mắt, nuốt cổ họng, toàn bộ thần trí lập tức tỉnh táo, cô sợ tới mức hồn vía lên mây ngồi dậy nhưng cái chăn ở trước ngực rơi xuống, lộ ra bộ ngực đầy đặn của mình, Hạ Tuyết vừa cúi đầu nhìn thấy, rốt cuộc cô há miệng thật to. . . . . “A . . . . .”

Một tiếng thét chói tai này làm tuyết bám trên cành cây ngoài cửa sổ rơi xuống đất. . . . .

Anh hơi nghi ngờ nhìn cô gái trước mặt, giống như bị tâm thần, hốt hoảng kéo cái chăn, bao quanh thân mình, sau đó khiếp sợ thét chói tai. . . . . “Anh là ai?”

Khuôn mặt Hàn Văn Hạo đông lạnh, bất đắc dĩ nhìn người trước mặt nói. . . . . “Tại sao chỉ có một chuyện mà cô hỏi suốt cả buổi tối, đến bây giờ vẫn còn hỏi?”

Hạ Tuyết vừa nghe lời này, cô càng thêm tuyệt vọng kêu khóc, cô rời giường, giống như đứng trước đại hội đại biểu nhân dân toàn quốc hỏi: “Rốt cuộc anh là ai? Tại sao tôi lại ở cùng anh?”

Hàn Văn Hạo nhìn chăm chú vẻ mặt giống như bệnh thần kinh của Hạ Tuyết, anh cũng có một chút nghi ngờ, đùa cợt nói: “Như thế nào? Tối hôm qua nhiệt tình như lửa, sáng sớm liền hối hận vì làm bại lộ bản tính của mình hả?”

Hạ Tuyết thở dốc vì kinh ngạc, một tay nắm cái chăn, một tay hung hăng cầm điều khiển từ xa làm vũ khí, còn muốn đến gần nhưng không dám đến gần, nhìn người đàn ông trước mặt, tức giận run rẩy thét chói tai: “Rốt cuộc anh là ai? Tại sao tôi lại ở cùng anh? Tôi không biết anh, tôi nhiệt tình cái gì? Tại sao tôi ở trên giường với anh?? Tôi đã thất thân cho anh sao? Tôi vẫn còn là trong sạch mà!!!”

Hàn Văn Hạo không có thời gian để ý cô nói nhảm, từ trong ví rút chi phiếu ra, nhìn Hạ Tuyết, ném nó vào không trung, mặt không chút thay đổi nói: “Đây là nguyên nhân cô ở trên giường với tôi. . . . .”

Hạ Tuyết sửng sốt, nhìn chi phiếu màu trắng chậm rãi bay đến chỗ mình nhưng còn chưa bay tới, cũng đã nhẹ nhàng chậm chạp bay trở về mũi giày da quý giá của người đàn ông này, anh lạnh lẽo nhìn Hạ Tuyết một cái, đạp lên chi phiếu, xoay đi nhanh rời đi. . . . .

Khi tay anh vừa mới chạm lên tay cầm cửa, muốn kéo ra, lại nghe đến một giọng nói trong vắt đầy căm giận . . . . . “Alô. . . . . Xin chào, cục cảnh sát phải không? Tối hôm qua có người cưỡng bức tôi. . . . .”

Anh sửng sốt, hơi giật mình chậm rãi xoay người nhìn thấy Hạ Tuyết đang tức giận một tay cầm chăn, một tay phe phẩy điện thoại, vẻ mặt khiêu khích nhìn mình. . . . .

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!