You dont have javascript enabled! Please enable it!

Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 006

Chương 006: MỤC ĐÍCH

Tuyết vẫn bay loạn bên ngoài. . . . .

Hàn Văn Hạo ngồi ở trên ghế sa lon, có chút vội vã nâng cổ tay nhìn thoáng qua đồng hồ. . . . .

Cửa toilet, rầm một tiếng mở ra, Hạ Tuyết mặc lại áo lông cổ lọ và quần thể thao của cô, hai tay đút vào túi quần, mặt lạnh lùng nghiêm túc, buộc mình bình tĩnh lại mới đi ra. . . . .

Hàn Văn Hạo hơi nâng mắt nhìn cô, phát hiện cô gái này thật bình thường, thậm chí cô cũng không có tô son môi, không có trang điểm. . . . . Đêm qua đèn quá mờ, không nhìn ra. . . . .

Hạ Tuyết ngồi xuống sa lon, mặt lạnh nhìn anh, ho khan một tiếng, trong tay còn cầm di động, nhìn Hàn Văn Hạo, vẻ mặt tức giận và nở nụ cười uy hiếp. . . . .

Hàn Văn Hạo cũng không quá để ý, hỏi: “Cô muốn biết cái gì?”

“Tại sao tôi ở trên giường của anh?” Hạ Tuyết hỏi thẳng.

“Cô không có ở trên giường của tôi, cô ở trên giường trong phòng khách sạn. . .” Hàn Văn Hạo hơi thay đổi tư thế ngồi, cúc áo mở, lộ ra bờ ngực kiên cố màu đồng, tản mát ra một cỗ hấp dẫn chết người.

“Tại sao tôi ở trên giường trong phòng khách sạn. . . . . Hơn nữa ở cùng anh. . . . . Trải qua một buổi tối đáng như vậy sợ?” Hạ Tuyết cố nén tức giận, nhìn anh. . . . . Nếu người đàn ông này không thản nhiên như vậy, làm cho cô cảm thấy rất kì quái, cô đã sớm ôm anh nhảy ra ngoài cửa sổ, cả hai cùng chết.

Hàn Văn Hạo sâu kín nhìn cô, dường như cô thật sự hoàn toàn không biết gì cả, nhất là ánh mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng của cô, cô không giống một người nói dối. . . . . “Con bướm ngọc trên tay cô. . . . .”

“Có ý gì?” Hạ Tuyết không hiểu. . . . .

Khóe miệng Hàn Văn Hạo khẽ cười lạnh lùng, nói: “Chỉ cần là phụ nữ của Hàn Văn Hạo tôi, vào trong phòng đều phải có con bướm ngọc. . . . . chứng minh đã kiểm tra thân thể. . . . .”

Hạ Tuyết nghe xong, cả người như bốc cháy, cô tức giận kêu to với người đàn ông mặt người dạ thú trước mặt này: “Còn kiểm tra thân thể? Kiểm tra thân thể xong, chứng minh người ta sạch sẽ, mặc kệ người ta có chấp nhận hay không, liền mang người ta đến nơi này? Anh lừa phụ nữ! Anh cưỡng bức! Dùng sức mạnh cưỡng bức!”

“Đây là lần đầu có người dùng từ như vậy để hình dung về tôi.” Giọng nói anh có chút lạnh lùng.

Hạ Tuyết cũng cười lạnh, nói: “Chẳng lẽ không đúng sao không? Cư nhiên cưỡng bức tôi, sáng sớm còn dám kiêu ngạo ném chi phiếu ra? Anh coi đây là chơi đùa sao? Người ta đang êm đẹp làm cô gái trong sạch liền bị anh phá bẩn như vậy. . . . Còn cho như vậy là đúng lý hợp tình à?”

Hàn Văn Hạo thật sự nghe không nổi nữa, anh nhìn thẳng Hạ Tuyết, nói nhanh. . . . . “Tôi cho cô một lời đề nghị, tốt nhất đi cô đến bác sĩ, kiểm tra một chút xem đầu óc cô có vấn đề hay không, sau đó nghĩ lại một chút đêm qua cô nhiệt tình như thế nào, thần kinh cô bị thác loạn phải không? Chúng ta ở trên một giường, trần trụi với nhau đến nửa đêm, lúc ấy cô không phản kháng, không có gầm rú, cũng không có báo cảnh sát, đến khi chuyện xong rồi, tôi phải đi, cô lại tung ra chiêu này với tôi sao?”

Ánh mắt anh lạnh lùng. . . . . “Cô có mục đích gì?”

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!