You dont have javascript enabled! Please enable it!

Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 008

Chương 008: TẠI SAO LÀ CÔ ẤY

Phòng giám sát của khách sạn!

Tổng Giám đốc và Ban Quản lí khách sạn tụ tập theo dõi ở bên ngoài, lo lắng chờ đợi. . . . .

Vừa rồi Tổng Giám đốc Hàn Văn Hạo của tập đoàn tài chính quốc tế Hàn thị đột nhiên gọi điện cho Tổng Giám đốc tập đoàn khách sạn Tam Á, yêu cầu xem xét camera ghi hình vào thời gian từ mười một giờ đến mười hai giờ đêm qua. . . . .

Cứ như vậy, Tổng Giám đốc Hàn Văn Hạo và một vị tiểu thư thoạt nhìn rất bình thường yên lặng đi vào phòng theo dõi, nhìn nhân viên phát băng ghi hình, những người khác không được đi vào. . . . .

Tiếp theo, Hàn Văn Hạo và Hạ Tuyết giống như hai bức tượng phật, ngồi ở sa lon, vẻ mặt đều lạnh lùng, nhìn nhân viên bắt đầu chỉnh băng ghi hình đến thời điểm mười một giờ tối hôm qua. . . . .

Hạ Tuyết thấy màn hình hiện lên. . . . . Ba. . . . . Hai. . . . . Một. . . . .

Phía sau Phòng tổng thống. . . . .có vài nhân viên phục vụ mang rượu Whiskey đi vào phòng tổng thống, sau đó liền rời đi. . . . .

Tiếp theo lại yên lặng, nhân viên tiếp tục xả nhanh cuốn băng. . . . .

Hạ Tuyết bắt đầu không kiên nhẫn, cô nuốt nước bọt, cắn môi, thay đổi tư thế ngồi. . . . .

Hàn Văn Hạo nghiêm mặt, vô cùng nhẫn nại chờ đợi, bởi vì anh cũng muốn biết rốt cuộc ai dám lên kế hoạch đêm qua, khiêu chiến với Hàn Văn Hạo anh, mục đích ở đâu. . . . .

Rốt cuộc thời gian đến mười một giờ năm mươi, thang máy xuất hiện hai bóng dáng. . . . .

Hạ Tuyết lo lắng thẳng lưng, nghi ngờ nheo mắt, nhìn kỹ hình ảnh hai người kia. . . . . Cô thấy có một cô gái mặc âu phục màu trắng, khoác áo da trắng như tuyết, cố hết sức đỡ một cô gái hôn mê đi ra, Hạ Tuyết phịch một tiếng, hai tròng mắt của cô hiện vẻ khiếp sợ, há miệng nhìn Cẩn Nhu trên màn hình, cô dùng sức che lại miệng, để tránh chính mình run rẩy sợ hãi khóc lên. . . . .

Rốt cuộc đầu óc cô rối loạn nhớ lại một đoạn đối thoại ở nhà hàng cơm Tây đêm qua. . . .“Mình sẽ không để cho bà ta thực hiện được, sẽ có người đi thay mình . . . . .”

Hạ Tuyết lắc đầu, trái tim đau đớn cố nén nước mắt, nhìn hình ảnh của bạn thân, đang cố hết sức đỡ mình đã hôn mê, đẩy cửa phòng tổng thống. . . . .

Hạ Tuyết cắn môi nắm chặt nắm tay, trừng hai mắt đẫm lệ nhìn cửa phòng chậm rãi đóng lại. . . . . Rốt cuộc cô tuyệt vọng nhắm hai mắt lại, hai dòng nước mắt rơi xuống. . . . .

Hàn Văn Hạo lạnh lùng nhìn vẻ mặt của Hạ Tuyết, anh khẽ cười nhạo một chút, mới chậm rãi nói. . . . . “Nhìn cô khiếp sợ như vậy, chắc là cô biết người trên màn hình?”

Hạ Tuyết cắn môi vẫn mang theo một tia hy vọng cuối cùng nhìn màn hình, khát vọng người bạn thân nhất kia có thể buông tha cho mình. . . . .

Nhưng cuối cùng cửa phòng mở ra, Cẩn Nhu đi ra, cầm di động nhẹ nói. . . . “Ừm. . . . . đã sắp xếp chuyện xong rồi, em đến ngay. . . . . Ừm. . . . . Em yêu anh. . . . .”

Hạ Tuyết trừng mắt hai mắt đẫm lệ nhìn Cẩn Nhu rất nhanh đi vào thang máy, sau đó nắm chặt di động, nở nụ cười, cửa thang máy khép lại. . . . .

Hạ Tuyết rơi nước mắt, cô khổ sở nghẹn ngào và không thể tin nhìn màn hình, hai tay che mặt, tái nhợt, khóc không còn hơi sức. . . . . “Tại sao phải đối xử với tôi như vậy? Tạo sao? Là bởi vì tôi sắp chết, cô cảm thấy hy sinh tôi cũng không sao? Chúng ta là bạn thân hơn mười năm, chúng ta từ nhỏ cùng nhau lớn lên, tôi vẫn luôn thương yêu cô như vậy, bảo vệ cô như vậy, tại sao cô nhẫn tâm với tôi như vậy chứ?”

Hàn Văn Hạo nhìn cô có lẽ đoán được vài phần, anh hừ lạnh một tiếng, cũng không đồng tình nói. . . . . “Người đáng thương tất có chỗ đáng giận! Cô tin lầm bạn, cô đáng bị như vậy!”

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!