You dont have javascript enabled! Please enable it!

Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 010

Chương 010: QUÁ NHIỀU TIỀN

Thật nhiều tờ tiền màu hồng bay giữa Hạ Tuyết và Hàn Văn Hạo. . . . .

Hai người cùng gắt gao nhìn đối phương, không có một chút thỏa hiệp. . . . .

Hạ Tuyết thở gấp, từng bước đứng ở trước mặt Hàn Văn Hạo, vươn ngón tay chỉ về phía anh, ngẩng đầu cắn răng nghiến lợi nói: “Dù sao chị đây cũng sống không lâu, tiền này tôi cũng không cần dùng, dùng để cho anh, tôi vui. . . . . Anh có vui không?”

Hàn Văn Hạo chậm rãi cúi đầu nhìn Hạ Tuyết, đôi mắt bốc lên ý muốn giết người vô tận. . . . .

Hạ Tuyết cắn răng, trừng mắt nhìn anh một cái, hừ một tiếng, nhanh chóng đẩy mọi người ra, đi đến thang máy . . . . . Cô vừa đi vừa nắm chặt ví tiền, không quay đầu lại. . . . .

Hàn Văn Hạo vẫn đứng ở tại chỗ, đôi mắt đột nhiên đông lạnh đáng sợ, mọi người cũng nhìn anh không dám lên tiếng. . . . .

Hạ Tuyết bước nhanh đi đến thang máy, vươn ngón tay run rẩy ấn nút mở cửa, sau đó cắn môi đứng ở trước cửa thang máy, chờ đợi. . . . . Ánh mắt của cô lơ đãng nhìn vào hình ảnh phản chiếu trên cửa thang máy, thấy Hàn Văn Hạo vẫn đưa lưng về phía mình, không nhúc nhích. . . . .

Hạ Tuyết cắn mạnh môi, vẫn thở gấp gáp, đừng qua đây. . . . .

Cửa thang máy mở ra, Hạ Tuyết đi vào thang máy, sau đó xoay người, cũng không có nhìn bên ngoài, ấn nút chọn tầng trệt. . . . .

Cửa thang máy chậm rãi đóng lại, Hạ Tuyết vừa định thở ra một hơi, đột nhiên năm ngón tay đột nhiên cắm vào khe hở thang máy, cửa thang máy liền mở ra một lần nữa. . . . .

Hạ Tuyết kinh ngạc ngẩng đầu nhìn thấy Hàn Văn Hạo đứng ở cửa thang máy, lạnh lẽo nhìn mình chằm chằm . . . . .

“Anh làm cái gì?” Hạ Tuyết ra vẻ bình tĩnh nhìn anh, sau đó cười lạnh nói: “Như thế nào? Chê tiền ít à?”

“Không. . . . .” Hàn Văn Hạo đột nhiên cười lạnh nhìn cô nói. . . . . “Tiền nhiều quá. . . . .”

Hạ Tuyết khó hiểu nhìn anh. . . . .

Hàn Văn Hạo nhìn chòng chọc khuôn mặt Hạ Tuyết, chậm rãi mở miệng nói từng chữ từng chữ. . . . . “Cho nên. . . . . Chúng ta tiếp tục đi. . . . .”

“Cái. . . . . Cái. . . . . Cái gì?” Sắc mặt Hạ Tuyết xanh lè nhìn anh. . . . .

Trong hai tròng mắt của Hàn Văn Hạo như con báo nhỏ đột nhiên xẹt qua một chút tàn nhẫn, vươn tay kéo Hạ Tuyết ra khỏi thang máy, đẩy cô vào sát tường, nhanh chóng cúi đầu, nhìn chằm chằm cô gái trước mặt, đáng sợ nói: “Tôi nói cô đưa tiền nhiều quá! Tôi phục vụ cô thêm một đêm!!”

Hạ Tuyết trừng mắt, trái tim đập như muốn nhảy ra, kêu to. . . . . “Đồ bệnh thần kinh!!”

“Tôi cầm của tiền của cô, sẽ không để cô thất vọng!” Anh nói xong, liền trực tiếp làm trò trước mặt mọi người, cúi đầu cưỡng hôn lên cánh môi mềm mại của Hạ Tuyết. . . . .

“Ưm. . . . .” Hạ Tuyết tức giận bấu vai áo anh, nổi điên đẩy anh ra. . . . .“Anh buông ra!!”

“Mọi người đều nhìn thấy, là cô cho tôi tiền!! Không phải là muốn cùng tôi thêm một lần nữa sao? Tất cả mọi người có thể làm chứng! Hàn Văn Hạo tôi cũng không có bắt buộc cô!! Là tôi bồi thường cho cô!” Anh nói xong, một tay siết chặt bàn tay nhỏ bé của Hạ Tuyết, lôi kéo cô đi vào trong phòng tổng thống!!!

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!