You dont have javascript enabled! Please enable it!

Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 020

Chương 20: CÔ CÚT CHO TÔI

Máu tươi từ khoang mũi Hạ Tuyết vẫn tiếp tục chảy, gió lạnh thổi khiến cô ho khan liên tục, càng làm cho máu không ngừng trào ra. . . . .

Hàn Văn Hạo nhìn vào chiếc kính xe phía trước, thấy thân mình Hạ Tuyết co rúm lại. . . . .

Hạ Tuyết cũng có cảm giác Hàn Văn Hạo đang nhìn mình, cô không muốn người đàn ông này nhìn thấy bộ dáng chật vật của mình, nên vẫn đưa lưng về phía anh. . . . .

Hàn Văn Hạo lạnh lùng nói “Lái xe. . . . .”

“Vâng”, người lái xe nghe theo mệnh lệnh của anh, đạp chân ga, chiếc xe từ từ lăn bánh. . . . .

Hàn Văn Hạo vẫn tiếp tục nhìn bóng lưng Hạ Tuyết. . . . .cho đến khi chiếc xe dần dần xa thì chậm rãi quay đầu nhìn lại, qua kính chiếu hậu, anh thấy Hạ Tuyết ngồi xổm trên mặt đất, hai tay che mũi lại, máu tươi từ những ngón tay cô chảy xuống ròng ròng. . . . .

Anh vẫn lạnh lùng nhìn, không lên tiếng. . . . .

Rốt cuộc chiếc xe cũng khuất dần trong màn tuyết trắng mênh mông. . . . .

Những giọt nước mắt nóng hổi không ngừng tuôn ra trên khuôn mặt trắng bạch của Hạ Tuyết. . . . .

Hạ Tuyết cắn răng, đôi mắt đẹp long lanh, nước mắt lại trào ra. . . . .Cô cố đè nén cảm giác chua xót và nhục nhã trong lòng mình, hít mũi thút thít, chiếc mũi đỏ bừng, máu tràn đầy hai bàn tay, nhỏ xuống mặt tuyết, nhộm hồng những bông tuyết trắng trên mặt đất. . . . .Cô cầm lấy một nắm tuyết, rửa sạch máu tươi trên tay mình. . . . .

Cô vừa nghẹn ngào rơi lệ, vừa cười rộ lên: “Hạ Tuyết à. . . . .Cô làm sao vậy, tâm tính thiện lương để làm gì chứ. . . . .Cô không thể xảy ra chuyện nha. . . . .Cô còn một đứa em trai mới ba tuổi. . . . .Nếu cô xảy ra chuyện gì thì em trai cô sẽ như thế nào đây, năm nay nó chỉ vừa mới đi nhà trẻ, vừa mới học xong hai mươi sáu chữ cái tiếng Anh, chẳng lẽ phải giống như Cẩn Nhu nói sao, chờ khi mình chết, cô ấy sẽ đưa em trai mình đến cô nhi viện, cả đời em trai mình chỉ có thể đứng nhìn gia đình của người khác hạnh phúc mà thôi ư?!”

Hạ Tuyết nghĩ đến đây, cô đột nhiên tức giận, nắm chặt hai tay bước đi trên tuyết, nhớ tới Cẩn Nhu. . . . .Cô tưởng rằng hai người sẽ thân thiết, che chở nhau suốt cả cuộc đời. . . . .Thế mà người bạn thân nhất này của cô tối hôm qua đã làm ra chuyện như thế đấy. . . . .

Cô cắn răng thật chặt, dường như toàn bộ sức mạnh đã trở lại, cô thề phải đòi lại công bằng cho mình. . . . .Cô không nói gì nữa, nhanh chóng dùng tuyết lau lại sạch đôi tay dính máu của mình, lại lau khô nước mắt, cởi giày cao gót ra, đứng dậy, đi chân trần tiến về phía trước. . . . .

Vô số chiếc xe đi ngang qua người cô, mọi người trong xe đều nhìn cô với ánh mắt tò mò, cô gái này dám đi chân trần trên nền tuyết giá buốt. . . . .

Hạ Tuyết nắm chặt chiếc váy dài màu đỏ của mình, bước đi trong không gian bị bao phủ bởi tuyết trắng và sương mù, vừa đi vừa nhớ lại tất cả chuyện đã xảy ra tối hôm qua mà người bạn thân nhất của mình đã sắp đặt, cô cắn răng thật mạnh, hốc mắt tràn ngập nước mắt. . . . .

“Cẩn Nhu, tại sao cô lại đối xử với tôi như thế. . . . . tại sao cô lại đối xử với tôi như thế?”

Không ai trả lời câu hỏi của cô, không gian im ắng, chỉ có tiếng khóc thê lương hòa trong thế giới bị bao phủ bởi những bông tuyết trắng. . . . .

Ba giờ chiều. . . . .

Những bông tuyết như những chiếc lông ngỗng bay tán loạn, lòng bàn chân Hạ Tuyết đã hiện ra những sợi tơ máu, thân thể cô mệt nhừ, sắc mặt tái nhợt đi tới trước cửa biệt thự của gia đình Cẩn Nhu, cô đứng trong không gian tràn ngập tuyết trắng, nước mắt ướt nhẹp, nhìn cánh cửa sổ màu hồng trên tầng hai đang đóng chặt. . . . .Trước đây, cô thường hay đứng ở vị trí này, cầm lấy hòn đá nhỏ ném về phía cánh cửa sổ kia, Cẩn Nhu sẽ mở cửa ra, mỉm cười nhìn cô nói “Mình sẽ ra liền, cậu chờ một chút. . . . .mình chuẩn bị thức ăn còn nóng hổi cho cậu nè. . . . .”

Hạ Tuyết nhớ lại chuyện cũ, trong lòng cô vô cùng đau xót, nước mắt cứ thế tuôn trào cuồn cuộn, cô đã mất đi lần đầu tiên của mình bởi vì sự sắp đặt của người bạn thân nhất, thật đau lòng. . . . .Cô cắn răng đi về phía trước, lại nghe được tiếng mở cửa. . . . .

“Cô cút cho tôi . . . . .”

Hạ Tuyết sửng sốt, đứng nép vào bức tường, nhìn thấy Cẩn Nhu . . . . . Là người bạn tốt nhất của cô bị mẹ kế đẩy ngã trên tuyết, ném tất cả quần áo của Cẩn Nhu ra ngoài. . . . .

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!