You dont have javascript enabled! Please enable it!

Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 021

Chương 21: SAU NÀY?

“Cô dám làm ra loại chuyện này? Còn bỏ trốn?” Hứa Nhã Bội mặc váy xa hosang trọng, đứng ở cổng lớn nhà họ Cẩn, chỉ vào người ngã ngồi trên mặt đất nói: “Tôi nói cho cô biết, tốt nhất cô lập tức thu dọn đồ đạc cho tôi, đi xin lỗi Tổng Giám đốc tập đoàn Tam Á! Sau đó đến nhà ông ấy ở, hầu hạ lão già sắp chết ấy cho tốt! Chờ lão chết, cô còn có thể sống yên lành!! Cô nhìn xem bạn của cô thật là giỏi, có tiền đồ hơn cô, biết tìm Tổng Giám đốc tập đoàn tài chính Hàn thị, còn lên TV. . . . . Giống cô? Có quỷ mới thích!!”

Cẩn Nhu mờ mịt ngã ngồi ở trên tuyết, lòng như tro tàn nghe những lời mẹ kế nói, cô không nói nổi một tiếng. . . . .
“Nếu cô còn dám chạy trốn, tôi nói cho cô biết, cô cẩn thận mạng của tên Thế Vĩ gì đó! Hai người các người đều không sống được đâu!!” Hứa Nhã Bội mắng con gái cho hả giận xong, liền đi đến trước mặt cô, hung hăng tát cho cô một bạt tai. . . . .

“Chát . . . . ..” Một thanh âm vang lên, mặt Cẩn Nhu nóng ran, tiếp tục mờ mịt ngồi trên tuyết, nước mắt rơi xuống, lại nở nụ cười giống như thần trí thất thường, cười đến thê lương. . . . .

Hạ Tuyết đứng ở cách đó không xa, nhìn thấy cô, cũng tức giận rơi nước mắt . . .

Cẩn Nhu không lên tiếng, đợi sau khi mẹ kế đóng cửa nhà họ Cẩn lại, mới chậm rãi quỳ gối, mở cái rương kia ra, cầm từng bộ quần áo bỏ vào trong rương. . . . .

Hạ Tuyết buồn bã nhìn bạn thân quỳ gối giữa tuyết bay, đang chuẩn bị xoay người. . . . .

Hạ Tuyết nhanh nâng váy, đạp tuyết, đi về phía Cẩn Nhu. . . . .

Cẩn Nhu nghe được tiếng bước chân vừa ngẩng đầu đã nhìn thấy Hạ Tuyết đi tới trước mặt mình. . . . .

Hạ Tuyết cắn răng giơ tay, lại hung hăng tát cô một bạt tai!!

Cẩn Nhu lại bị đau, gục đầu xuống, nước mắt rơi xuống. . . . .

“Cô là thứ không có tiền đồ . . . . .” Hạ Tuyết đau lòng nghẹn ngào: “Nếu cô đã bán đứng thân thể tôi mà cô có thể sống tốt. . . . . cũng coi như tôi mù mắt mới quen biết một kẻ như cô!! Nhưng cô lại không thể hạnh phúc, còn muốn hủy thân thể của tôi!! Cô thật sự là không có tiền đồ!”

Cẩn Nhu run rẩy rơi nước mắt nóng nổi, lại không nói một tiếng cúi đầu. . . . .

Hạ Tuyết tức giận lại tát bạn thân một bạt tai, kêu to: “Tại sao cô muốn đối xử với tôi như vậy? Vì cái gì? Vì cái gì? Rõ ràng cô biết tôi sống đã đủ vất vả rồi!! Rõ ràng cô biết cha mẹ tôi mất sớm, là cô giúp tôi trải qua những ngày rất gian khổ, tôi xem cô và em trai tôi là những người thân thiết nhất của tôi! Cho dù thế nào tôi cũng không nghĩ đến, người bán đứng tôi, chính là cô . . . . .”

Cẩn Nhu run rẩy cắn môi, nước mắt dọc rơi theo khóe miệng. . . . .

“Cô nói đi!! Cô nói đi!! Tại sao cô muốn đối xử với tôi như vậy? Tại sao phải làm như vậy? Cô bảo tôi sau này làm sao còn có thể tin tưởng người khác?” Hạ Tuyết lại khóc to!

“Sau này?” Cẩn Nhu đột nhiên lạnh lùng ngẩng đầu, nhìn Hạ Tuyết trào phúng cười: “Cô còn có thể về sau sao? Không phải cô sắp chết sao? Cô đã sắp chết, sao không thể thành toàn tôi một lần? Cô giữ lại thân thể này có ích lợi gì?”

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!