You dont have javascript enabled! Please enable it!

Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 023

Chương 23: HAI CON ĐƯỜNG

Cuồng phong rống giận, tuyết bay tán loạn. . . . .

Hai người từng là bạn bè tốt nhất, ở trước vận mệnh, trở mặt nhau. . . . .

Hạ Tuyết không nói nữa, chậm rãi xoay người đi khỏi. . . . .

Cẩn Nhu lạnh lùng nhìn làn váy tao nhã màu đỏ thẫm của Hạ Tuyết. . . . . “Cứ cố gắng nếm thử một chút cảm giác của kẻ có tiền đi. . . . . Nếu không phải tối hôm qua tôi giúp cô một phen, có thể cô còn đang ăn cơm trắng, vừa ăn vừa cầm khăn lau máu mũi. . . . .”

Hạ Tuyết không lên tiếng, tiếp tục đi, chân đã lạnh như băng, nước mắt rơi xuống, từng giọt chảy dọc theo khuôn mặt trắng nõn. . . . .

Cẩn Nhu cũng cắn răng xoay người, kéo hành lý rất nặng, rời đi . . . . .

Hạ Tuyết càng đi càng đau lòng, rốt cuộc vẫn xoay người nhìn người bạn thân biến mất ở trong tuyết bay, nước mắt của cô tuôn ra, khổ sở ngồi xuống, khóc nói: “Một câu xin lỗi. . . . . Tôi đã có thể tha thứ cho cô. . . . . Bởi vì cô giống tôi, đều là những đứa trẻ có số rất khổ. . . . . Chỉ cần một câu xin lỗi, tôi sẽ tha thứ cho cô ngay. . . . . Tại sao phải nhẫn tâm nói như vậy. . . . .”

Cẩn Nhu tiếp tục đi, vừa đi vừa tức giận rơi nước mắt. . . . . “Thế Vĩ. . . . . Anh chờ em. . . . . Em nhất định sẽ trở về, em tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho từng người bọn họ, em muốn bọn họ hối hận vì đã hủy đi tình yêu của chúng mình. . . . Em vì anh, ai em cũng có thể bán đứng. . . . . Cho dù là người từng là bạn thân nhất của em. . . . .”
Cô nói liên hết lời, lau khô nước mắt, tiếp tục đi. . . . .

Hạ Tuyết nghĩ bạn thân sắp đi đến nơi đâu? Cuộc sống của cô ấy sẽ thế nào?
Di động lại vang lên. . . . .

Hạ Tuyết vội vàng tiếp điện thoại. . . . . “A lô. . . . .”

“Hạ Tuyết” Hiệu trưởng nhà giữ trẻ mỉm cười chào.

“A. . .Thực xin lỗi. . . .” Hạ Tuyết vội vàng lau khô nước mắt nói với hiệu trưởng: “Thực có lỗi, nhờ dì giúp trông Hạ Hân lâu như vậy, cháu lập tức trở về. . .”

“Không vội. . . . . Đứa bé này thật ngoan. . . . . Nhưng tối hôm qua cháu tắt điện thoại, cho nên bác sĩ gọi cho cháu không được. . . . . Điện tới nhà của chúng ta, bác sĩ nói cháu phải đến bệnh viện. . . . Nói có chuyện gấp. . . . .” Hiệu Trưởng nói.

Cả người Hạ Tuyết mềm nhũn, sắc mặt tái nhợt ngã ngồi trên tuyết, hoảng sợ tới mức run rẩy . . . . .

“Hạ Tuyết? Cháu làm sao vậy? Cháu có việc gì sao?” Hiệu Trưởng lo lắng hỏi. . . . . “Mấy ngày nay dì thấy thân thể cháu có chút không khỏe. . . . . cháu có chuyện gì, nhất định phải nói với dì. . . . . Dì nhất định sẽ giúp cháu . . . . .”

Hạ Tuyết không nói nên lời, cả người càng lúc càng run rẩy đáng sợ, trái tim sắp ngừng đập, cô sợ tới mức sắc mặt trắng bệch nhìn tuyết khắp trời, giống như thiên đường. . . . . Đây là thiên đường sao? Mẹ. . . . . Mẹ. . . . . Con rất sợ hãi. . . . Con rất sợ một mình đi bệnh viện đối mặt với mọi chuyện. . . . . Mẹ. . . . .
Hạ Tuyết nắm di động, bật khóc . . . . .

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!