You dont have javascript enabled! Please enable it!

Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 024

Chương 24: CÔ CHẶN CỬA CỦA TÔI

Xe taxi chậm rãi dừng ở trước bệnh viện. . . . .

Hạ Tuyết cắn răng mang giày cao gót, chịu đau, sắc mặt tái nhợt không còn hơi sức đi xuống xe, đứng ở trước bệnh viện, nhìn một màu trắng thê lương, hốc mắt của cô rưng rưng, cắn răng cười nói: “Đúng vậy. . . . . Chính là như vậy. . . . . Luôn phải đối mặt . . . . . Lại không rõ ngày nào sẽ chết. . . . . Hiện tại mình còn có thể nhìn thấy mặt trời, không phải sao? Thế giới này vẫn là của mình. . . . .”

Cô đi nhanh vào bệnh viện. . . . .

Lầu hai. . . . .

“Người bệnh vừa mới tới hôm qua đi rồi?” Cô y tá rất kinh ngạc hỏi.

“Đúng vậy. . . . . Đi nửa đêm tối hôm qua. . . . .”

“Rất đáng tiếc, cô gái kia mới mười tám tuổi thôi. . . . .”

“Ôi. . . . . Sống chết có số”

Hai y tá vừa nói chuyện vừa đi qua Hạ Tuyết, một người đụng trúng bả vai Hạ Tuyết một cái, cả người Hạ Tuyết mềm nhũn ngã trên mặt đất, sợ hãi đáng thương run rẩy, rối loạn nhìn hoàn cảnh chung quanh, một đoàn màu trắng sáng giống như ánh sáng thiên đường, ở nơi nào đó sẽ mở ra một cánh cổng. . . . .

“Cô không sao chứ?” Hai y tá lo lắng đỡ Hạ Tuyết dậy, nhìn bộ dáng cô đáng thương, cũng nói không ra lời. . . . .

“Không có việc gì. . . . .” Hạ Tuyết nuốt cổ họng, thở gấp gáp, tay run rẩy vịn trên mặt tường, từng bước một đi đến văn phòng bác sĩ. . . . .

“Chân của cô ấy bị thương. . . . .” Có một y tá lo lắng nói với Hạ Tuyết: “Gót chân chảy máu. . . . . Muốn đi băng bó một chút không?”

Đầu óc Hạ Tuyết trống rỗng, chỉ cảm thấy người run rẩy lạnh lẽo, không còn hơi sức suy yếu nói: “Băng bó gì chứ. . . . .Máu có gì đáng quý đâu? Máu của tôi không đáng quý. . . .Máu của tôi đã hư, cho nên tôi sống không được. . . . .”

Cô nói xong, nước mắt đã tràn mi chảy qua môi tái nhợt, dọc theo cằm rơi xuống. . . . . Cô mở to hai mắt mông lung đẫm lệ, nhìn văn phòng bác sĩ ngay trước mắt, cô lại cắn răng, ngồi xổm ở góc tường cạnh cửa, nhẹ giọng nức nở. . . .

“Không có việc gì chứ. . . . .” Một giọng nam từ tính thật êm tai, từ phía trên đỉnh đầu Hạ Tuyết truyền đến. . . .

Hạ Tuyết ngẩng đầu, hai mắt to đẫm lệ nhìn người đàn ông trước mặt, mặc áo blouse trắng, đeo kính cận, tay cầm một xấp tài liệu chẩn đoán bệnh, tao nhã nhìn Hạ Tuyết lộ ra một chút quan tâm nhưng vì anh là bác sĩ, có lẽ quen nhìn người bệnh, ánh mắt của anh vẫn thản nhiên, không có nhiều đồng tình và thương tiếc. . . . .

Hạ Tuyết vội lắc đầu, lau khô nước mắt, nhẹ giọng nói. . . . . “Không có việc gì. . . . .”

Hàn Văn Kiệt nhìn kỹ Hạ Tuyết một chút, mới nhẹ dùng ngón tay thon dài, mở cửa, chậm rãi nói với Hạ Tuyết: “Cô chặn cửa của tôi. . . . .”

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!