You dont have javascript enabled! Please enable it!

Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 025

Chương 25: KẾT QUẢ CHẨN ĐOÁN

Hạ Tuyết vừa nghe mới quay đầu nhìn cửa văn phòng, cô vội vàng dời người đi, rồi nói: “Thật xin lỗi. . . . .”

Hàn Văn Kiệt thản nhiên nhìn cô một cái, đẩy cửa ra đi vào văn phòng. . . . .

Hạ Tuyết vẫn ngồi xổm ở góc tường, yên lặng rơi lệ. . . . .

Cửa chậm rãi mở ra. . . . . Hàn Văn Kiệt cầm theo báo cáo chẩn đoán bệnh đi ra, nhìn thoáng qua bộ dáng buồn bã của Hạ Tuyết, suy nghĩ một chút nhẹ nhàng gọi. . . . . “Hạ. . . . . Tuyết?”

Hạ Tuyết vừa nghe có người kêu mình, mờ mịt ngẩng đầu nhìn vị bác sĩ vừa rồi lại đi ra, cô sửng sốt, nước mắt lại rơi. . . . .

Hàn Văn Kiệt không có biện pháp nhìn thoáng qua gương mặt cô gái cùng những giọt nước mắt đang rơi, anh hơi cười, sau đó giơ tài liệu trong tay, nói: “Cô tên Hạ Tuyết phải không?”

“Phải. . . . . Làm sao anh biết. . . . .” Hạ Tuyết suy yếu không còn hơi sức hỏi Anh. . . . . nhưng vừa hỏi xong, xoang mũi nóng lên, máu lại chảy ra, cô vội bóp mũi của mình, ngửa đầu thở phì phò. . . . .

Hàn Văn Kiệt ngồi xổm xuống dìu Hạ Tuyết đứng lên nói: “Vào đi thôi! Hôm nay Bác sĩ Lưu có ca giải phẫu quan trọng, bảo tôi tới gặp cô giảng giải bệnh tình của cô một chút. . . . .”

Hạ Tuyết sửng sốt quay đầu, vừa bóp mũi, vừa sợ hãi nhìn anh. . . . . “Phải không? Tôi sắp chết, phải không? Tôi có bệnh nan y! Tôi sống không lâu. . . . . Đúng không?” Cô nói hết lời, cả người mềm nhũn ở trong lòng ngực anh, khóc rống lên. . . . .

Hàn Văn Kiệt nghe tiếng khóc bất lực của Hạ Tuyết, anh khẽ thở dài, không có cách nào ôm cả người cô đi vào văn phòng, đặt nhẹ cô ở trên giường chẩn bệnh, lập tức ngồi ở bên cạnh, nắm bàn tay nhỏ bé lạnh như băng của cô, dùng ngón tay thon dài của mình nhanh kẹp lấy ngón giữa của Hạ Tuyết. . . . .Nhìn một chút. . .
.
“Tôi sắp chết. . . . . Em trai của tôi làm sao bây giờ? Tôi không muốn chết. . . . . Tôi không muốn chết. . . . .” Hạ Tuyết nằm ở trên giường, khóc rống. . . . ..

Hàn Văn Kiệt không để ý Hạ Tuyết khóc, chỉ nhìn xoang mũi của cô ít máu dần, anh chậm rãi thả lỏng hai tay của cô, lập tức đứng lên, cầm khăn tay trên bàn làm việc, bình tĩnh lau máu trên mặt cho cô, nói. . . . . “Ai nói cô sắp chết? Không phải cô còn chưa nhận kết quả chẩn đoán bệnh sao?”

“Bác sĩ không cần an ủi tôi. . . . .” Hạ Tuyết lại khóc thành tiếng. . . . . “Tôi biết tôi sắp chết. . . . . Không cần phải giấu chuyện tôi mắc bệnh nan y. . . . . Ngay cả một người thân tôi cũng không có. . . . . Tôi chỉ còn đứa em trai ba tuổi đáng thương không hiểu chuyện. . . . .”

Hàn Văn Kiệt không nói gì, chỉ thản nhiên lau xong máu cho cô mới xoay người đi rửa vết máu dính trên tay, nói: “Cô không có việc gì. . . . . Có báo cáo chẩn đoán bệnh rồi. . . . . Cô không có việc gì. . . . .”

“Oa. . . . .” Hạ Tuyết vẫn nằm ở trên giường lớn tiếng khóc . . . . . “Tôi sắp chết. . . . . Tôi sắp chết. . . . Tôi sắp chết. . . . . Em trai của tôi làm sao bây giờ?” Cô đột nhiên ngẩn ngơ nhìn trần nhà trắng tinh, thở gấp quay đầu, cố nén kích động, nhìn vị bác sĩ đẹp trai kia đã xoay người dùng khăn lau tay. . . . . Không một chút ý tứ trấn an hay nói đùa. . . . .

“Bác sĩ nói cái gì?” Hạ Tuyết lập tức từ trên giường ngồi dậy, khiếp sợ kêu bác sĩ!

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!