You dont have javascript enabled! Please enable it!

Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 027

Chương 27: CẦM MÁU

Hàn Văn Kiệt nhẹ nắm hai tay mềm mại lạnh như băng của Hạ Tuyết, thản nhiên nói: “Cô phải nhớ kỹ, lần sau nếu chảy máu mũi nữa, có thể thử phương pháp này, dùng ngón giữa đè mũi . . . . . Phương pháp này rất hiệu quả. . . . . Nhưng nếu chảy máu nhiều, tự mình xử lý không được, phải đến bệnh viện, tìm bác sĩ. . . . . Biết chưa?”

Hạ Tuyết nghe bác sĩ nói với mình: biết chưa? Nhẹ nhàng êm ái, thật thoải mái ấm áp. . . . .

Cô không khỏi ngẩng đầu, biết ơn nhìn bác sĩ trước mặt. . . . .

Hàn Văn Kiệt nhìn thoáng qua Hạ Tuyết, ánh mắt anh vẫn lạnh như nước, rồi lại lộ ra chuyên nghiệp của một bác sĩ, anh không có nói thêm nữa, trực tiếp chỉ bảo Hạ Tuyết: “Vươn ngón giữa của cô, cong lên. . . . . Tôi dạy cho cô. . . . .”

Hạ Tuyết chậm rãi vươn ngón giữa, cố gắng làm theo. . . . .

Hàn Văn Kiệt cũng chậm rãi vươn ngón giữa thon dài của mình, kẹp nhẹ lấy tay Hạ Tuyết, sau đó tăng mạnh sức lực nói: “Chính là như vậy. . . . . bịt chặt lấy! Cho đến khi cầm máu mới thôi!”

Hạ Tuyết cắn môi, đột nhiên cười sảng khoái, nhìn ngón giữa của mình trên ngón tay dài xinh đẹp của bác sĩ, cô nhanh nói: “Tôi đã biết! Cứ như vậy, thân thể có thể khỏe mạnh!”

“Đừng nói đùa! Như vậy chỉ có thể cầm máu!” anh nghiêm túc chỉ bảo xong, liền buông lỏng tay ra, xoay người thu dọn bản báo cáo chẩn bệnh, còn cầm lấy đơn thuốc đưa cho Hạ Tuyết, nói: “Đi tính tiền thuốc đi. . . . . Cuối tuần lại đây tái khám. . . . .”

Hạ Tuyết cầm đơn thuốc, vui vẻ đến rơi lệ nói với Hàn Văn Kiệt: “Cám ơn bác sĩ! Rất cám ơn bác sĩ, bác sĩ thật sự là ân nhân cứu mạng của tôi! Cả đời tôi làm trâu làm ngựa nhất định sẽ báo đáp cho bác sĩ. . . . .”

Hàn Văn Kiệt thở dài ôm vai, bất đắc dĩ tựa vào bàn làm việc, mỉm cười nói: “Tôi không có làm gì, đây là thân thể cô còn nghe lời, về sau nhớ kỹ, cho dù còn khỏe mạnh đi làm kiếm tiền như thế nào nhưng cuối cùng có một ngày, thượng đế sẽ hỏi thăm cô . . . . . Đi lấy thuốc đi, tôi còn phải nghe báo cáo chẩn bệnh!”

Hạ Tuyết vừa nghe xong liền gật đầu không ngừng, mang giày cao đến dọa người, vui vẻ đi ra. . . . .

Hàn Văn Kiệt nhìn bóng dáng cô đơn mệt mỏi của Hạ Tuyết, lại nhìn giày cao gót hơn mười phân dưới làn váy đỏ thẫm của cô, lắc lắc đầu, kêu một tiếng. . . . “Chờ một chút. . . . .”

Hạ Tuyết vừa định mở cửa ra, lại sửng sốt xoay người, nhìn bác sĩ hỏi: “Có chuyện gì bác sĩ?”

Hàn Văn Kiệt không lên tiếng, chỉ mở tủ lấy ra một miếng băng keo, đi tới gần Hạ Tuyết, xé mở, nói: “Nhấc váy lên, tôi giúp cô cầm máu, không được để chảy máu. . . . . Cũng không được nói cái gì máu mình không đáng quý. . . . . Máu người là thứ quý giá nhất. . . . .”

Hạ Tuyết sửng sốt nhìn Hàn Văn Kiệt, nhớ tới lời vừa rồi mình trả lời các y tá, mặt của cô đỏ lên, vội vàng lui một bước nói: “Không cần, bác sĩ. . . Chút nữa tôi đi ra ngoài mua vài miếng. . . Không dám làm phiền bác sĩ nữa. . . .”

Hàn Văn Kiệt không nói nữa mà ngồi xổm xuống, tự mình nâng váy cô lên, nhìn đến chỗ tổn thương sau chân, anh lấy băng keo dán lên, còn giúp cô kéo dây giày cao gót, mới thản nhiên nói: “Về sau không cần mang giày cao như vậy, như vậy sẽ lãng phí băng keo cầm máu. . . . .”

Hạ Tuyết xấu hổ nhìn Hàn Văn Kiệt. . . . .

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!