You dont have javascript enabled! Please enable it!

Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 028

Chương 28: HỒ ĐIỆP

“Bác sĩ. . . . . Cám ơn. . . . .” Hạ Tuyết thật lòng nói với Hàn Văn Kiệt.

Hàn Văn Kiệt không để ý đến lời Hạ Tuyết nói, chỉ nhìn vết thương trên chân nói: “Lúc trở về cẩn thận một chút, không nên đụng đến nước. . . . . Vị trí này không dễ lành. . . . .”

“Vâng. . . . .” Hạ Tuyết gật đầu.

Hàn Văn Kiệt cũng không nhìn Hạ Tuyết, đứng lên, cầm lấy báo cáo chẩn đoán bệnh, nhìn nhìn đồng hồ, nói: “Tôi phải họp. . . . . Cuối tuần đến tái khám. . . . . từ ngày mai Bác sĩ Lưu bắt đầu nghỉ dài hạn, cho nên bệnh nhân của ông ấy đều do tôi phụ trách. . . . .”

“Vâng. . . . .” Hạ Tuyết lại cám ơn cười nói: “Về sau phải phiền bác sĩ. . . . .”

“Không cần khách sáo. . . . .” Hàn Văn Kiệt lịch sự khẽ nở nụ cười, hai người liền đi ra khỏi văn phòng. . . . .

“Cám ơn bác sĩ. . . . . Hẹn gặp lại. . . . .” Hạ Tuyết vui vẻ nhìn Hàn Văn Kiệt nói.

“Hẹn gặp lại. . . . .” Hàn Văn Kiệt không nói thêm, liền lạnh nhạt xoay người. . . .

Hạ Tuyết cũng vui vẻ đi ra, vừa đi vừa cầm bệnh án, cảm động nói: “Ôi chao, tôi không sao. . . . . Tôi còn sống. . . . . Ôi chao, tôi còn sống. . . . .”

Một giọt nước mắt rơi xuống. . . . .

Hạ Tuyết vừa rơi lệ vừa cười thật vui vẻ hôn sổ khám bệnh, rồi bởi vì quá mức cảm động, cô cám ơn thượng đế, cám ơn thượng đế nhân từ. . . . . nghĩ đến đây, cô xoay người lại, kêu to: “Bác sĩ . . . . .”

Hàn Văn Kiệt sửng sốt ngừng bước, chậm rãi quay đầu, nhìn Hạ Tuyết mỉm cười nghẹn ngào rơi lệ nói: “Tôi thật sự cám ơn bác sĩ. . . . . vừa rồi tôi đã cho rằng tôi sắp chết nhưng đột nhiên tôi không có việc gì, giống như ở thiên đường. . . . . Tôi thật cám ơn bác sĩ. . . . . Cám ơn bác sĩ nói cho tôi biết một tin tức tốt đẹp như vậy. . . . . Cả đời tôi sẽ nhớ kỹ hôm nay. . . . . Nhớ kỹ mỗi câu hôm nay bác sĩ nói với tôi. . . . .”

Hàn Văn Kiệt không lên tiếng chỉ nhìn Hạ Tuyết. . . . . Mới chậm rãi mỉm cười, nói: “Trở về đi. . . . . Chăm sóc bản thân mình cho tốt. . . . .”

“Bác sĩ, hẹn gặp lại. . . . .” Hạ Tuyết nhanh lau nước mắt, xoay người, vui vẻ bước đi, làn váy đỏ thẫm bay bay làm cho bóng dáng của cô thoạt nhìn thật tươi đẹp, giống như một áng mây đỏ, thật động lòng người. . . . .

Hàn Văn Kiệt thản nhiên nhìn bóng lưng của cô. . . . .

Hạ Tuyết vui vẻ cầm đơn thuốc đi vào chỗ thu phí, giao đơn thuốc cho dược sĩ, rút ví hỏi: “Bao nhiêu tiền?”
“Một trăm tám mươi đồng!” Dược sĩ nói.

Hạ Tuyết nghe xong, mở ví ra, vừa thấy đến bên trong toàn bộ trống không, cô sửng sốt, mới nhớ lại sáng nay mình thật tiêu sái ném tiền cho người đàn ông hư hỏng kia, cô than một tiếng, xấu hổ nhìn dược sĩ nói: “Thật xin lỗi. . . . . Tôi. . . . . Tôi hôm nay không có mang tiền. . . . .”

Dược sĩ lạnh lùng đặt đơn thuốc ở trước cửa sổ nói: “Có tiền đến sau đi. . . . .”

Hạ Tuyết xấu hổ nhìn cô một cái, chậm rãi cầm lấy đơn thuốc bỏ vào trong ví, thở dài nói: “Sớm biết không có cách nào đấu, tại sao phải đi đấu với cái loại người đó?”

Cô thở dài đi ra trước đại sảnh bệnh viện, lại nghe có người kinh hô. . . . . “Hồ Điệp? Trời ạ! Nghe nói tối hôm qua cô ấy mới đi nhận giải thưởng nữ diễn viên xuất sắc nhất! Bởi vì phải nhận giải thưởng cho nên mới từ chối Tổng Giám đốc Hàn Văn Hạo. . . . .”

Hạ Tuyết vừa nghe ba chữ ‘Hàn Văn Hạo’ này, cô dỏng tai lên. . . . .

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!