You dont have javascript enabled! Please enable it!

Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 035

Chương 35: ANH TA SẼ KHÔNG VẠCH TRẦN CÔ CHỨ?

Hạ Tuyết cầm khăn lông trắng, lau mái tóc ướt sủng của mình, cô sửng sốt, không nói lời nào, xoay người đi vào phòng nhìn em trai của mình đang ngủ, nhìn thấy dáng ngủ như một chú heo con của em mình, cô thỏa mãn bật cười, vừa mới ra khỏi phòng, nhìn Quách Dung đang ôm chiếc máy vi tính, đứng chặn ở cửa với khuôn mặt kinh ngạc, mặt dính sát vào mặt cô, nói to “Là cô sao?”

Hạ Tuyết cảm thấy thật khó khăn để trả lời, cô cười nói “Không phải tôi . . . . .”

“Không phải cô?”, Quách Dung gằn từng tiếng, sau đó chân không chạy đến chiếc ghế salon trong phòng khách, nhún nhún đôi chân trần của mình trên chiếc ghế, khoa trương nói “Không phải là cô? Quần giống cô, áo giống cô, nước da giống cô, mái tóc giống cô, cả gương mặt cũng giống cô. . . . mà còn dám nói không phải là cô? Cô thật có triển vọng. . . . làm ra chuyện này, ngay cả tôi cũng dám lường gạt? Trong mắt của cô chỉ có một mình Cẩn Nhu là bạn tốt thôi sao?”

“Ôi chao!”, Hạ Tuyết cười trừ, cô không biết mình nên nói gì nữa, đi đến ghế salon, ôm lấy con hổ con, ngồi xuống giả vờ cầm điều khiển bật ti vi . . . . . vừa lúc bấm nhầm kênh giải trí, phát lại hình ảnh nụ hôn đắm đuối kia, phiền não trong lòng cô lại dâng lên, định đổi kênh thì Quách Dung đã dùng thân mình chặn trước màn hình, chỉ vào người cô nói “Cô mau khai thật ra cho tôi, cô gái cùng Tổng Giám đốc Hàn Văn Hạo hôn nhau đắm đuối có phải là cô hay không? Tôi không có hoa mắt . . . . . Tôi và cô cũng đã làm hàng xóm của nhau mười mấy năm rồi . . . . . khuôn mặt của cô hóa thành tro . . . . . tôi cũng nhận ra! Lá gan của cô cũng thiệt lớn nha . . . . . dám đắc tội với những người ái mộ Dạ Thiên Thiên và Hồ Điệp, đám người ấy, mỗi người sẽ cầm một quả trứng gà, một lon xăng . . . . . họ sẽ ném trứng vào người bạn cho đến chết . . . . . hoặc sẽ đốt người sống thành người chết . . . . .”

Chiếc điều khiển ti vi trong tay Hạ Tuyết rơi xuống đất, cô lo lắng nhìn Quách Dung nói “Cô không có nói quá đấy chứ?”

Quách Dung hừ một tiếng, bước đến cầm chiếc áo khoác trắng bằng lông chim điêu của Hạ Tuyết trên ghế salon lên, khoác lên người mình, thở dài cất tiếng cười to “Trời ạ . . . . . làm bằng lông chim điêu. . . . . cả đời mình cũng không thể có được một cái . . . . . lần trước mình đã được thấy một lần trên ti vi . . . . . suốt buổi tối không ngủ được . . . . . Trên thế giới này, chỉ có Hồ Điệp và Dạ Thiên Thiên mới xứng với những thứ đắt tiền như thế này . . . . . cho nên. . . . .”

Quách Dung lập tức xoay người, kéo chặt chiếc áo khoác trên người mình, nhìn về phía Hạ Tuyết nói “Cô dám cùng Hàn Văn Hạo hôn đúng là không muốn sống nữa! Cô không biết họ là ai sao, một người là nữ hoàng quảng cáo, một người là ảnh hậu – Người đẹp nhất phương Đông . . . . . họ nhổ nước miếng . . . . . cũng làm cho cô chết đuối!”

Hạ Tuyết sốt ruột suy nghĩ, nói với Quách Dung “Cô nói . . . . . tôi nên dọn nhà không, tôi cảm thấy chỗ này không an toàn . . . . .”

“Những người ở những nơi nghèo như thế này đều không an toàn, cô muốn đến trung tâm chợ, nhặt đồ thừa để người ta nhận ra mình ư?”, Quách Dung trợn mắt nhìn Hạ Tuyết, cô ôm chiếc áo khoác không ngừng vuốt ve, thật mềm nha, thật mượt nha . . . . . xúc động nói “Nếu chiếc áo khoác này của tôi thì thật tốt . . . . .”

Hạ Tuyết không có thời gian để nhìn xem Quách Dung đang làm gì với chiếc áo khoác kia, cô sốt ruột nhìn Quách Dung hỏi “Tôi nên làm gì bây giờ? Ôi chao, cô hãy nghiêm túc cho tôi một lời khuyên . . . . .”

Quách Dung nhìn Hạ Tuyết chằm chằm, nói “Chỉ cần cô không nói ra, Hàn Văn Hạo không vạch trần cô, ai biết cô là ai, cô trang điểm đậm như thế, người nào nhận ra cô . . . . .?”

Hạ Tuyết thở phào nhẹ nhõm . . . . .

“Nhưng mà . . . . .”, Quách Dung lại vuốt ve chiếc áo khoác lông điêu thì thào vào tai Hạ Tuyết “Cô có chắc chắn . . . . . người đàn ông tên Hàn Văn Hạo kia . . . . . sẽ không vạch trần cô là ai chứ?”

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!