You dont have javascript enabled! Please enable it!

Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 037

Chương 37: EM KHÔNG CẦN PHẢI BIẾT

Hàn Văn Hạo mặc bộ tây phục màu trắng, bên trong là chiếc áo sơ mi màu lam đậm, cổ áo mở ra, bên ngoài còn khoác chiếc áo khoác dài màu đen, trắng đen đủ bộ, cùng các hộ vệ bước vào đại sảnh rực rỡ của khách sạn, giám đốc và quản lý lập tức nghênh đón . . . . .
“Tổng Giám đốc . . . . . tiểu thư Dạ Thiên Thiên đang chờ ngài ở sảnh thức ăn Tây . . . . . “Giám đốc khách sạn khom người nói. . . . .
“Ừ. . . . .”, Hàn Văn Hạo lạnh lùng đáp lại, đi thẳng qua đại sảnh bước vào thang máy . . . . . Tả An Na dẫn mọi người cùng nhau đứng ở thang máy, khẽ gật đầu chào.
Cửa thang máy chậm rãi đóng lại . . . . .
***
Cả đại sảnh thức ăn Tây vắng lặng, chỉ có bếp trưởng và nhân viên phục vụ ưu tú nhất đang chuẩn bị nướng bít tết ở ngoài trời . . . . .
Hai nhân viên phục vụ khác đang làm món nước uống hạt sen cho Dạ Thiên Thiên, Hạt hen được cắt thành từng miếng cho vào chén thủy tinh, sau đó rót nước suối vào, chén nước được đặt trên chiếc khay màu vàng rồi được đưa vào trong giữa một phòng khách vô cùng trang nhã . . . . .
Dạ Thiên Thiên im lặng nhìn cách bày biện trên bàn, trên bàn còn có một chiếc máy vi tính nhỏ màu hồng . . . . . Dạ Thiên Thiên đang xem cảnh Hàn Văn Hạo đắm đuối ôm hôn một cô gái trước cổng khách sạn Tam Á, vừa xem vừa hớp vài ngụm nước hạt sen . . . . .
Tiếng bước chân mạnh mẽ vọng đến . . . . .
Da Thiên Thiên chớp đôi mắt nâu xinh đẹp của mình, tiếp tục xem video clip vừa rồi . . . . . đến cảnh Hàn Văn Hạo đi vào câu lạc bộ . . . . . nói câu “Cô ấy là người phụ nữ của tôi”, cô cười lạnh, nhẹ nhàng đậy nắp máy tính lại . . . . .
Khuôn mặt lạnh lùng của Hàn Văn Hạo đã xuất hiện ở sảnh thức ăn Tây, quản lý phòng ăn và hai nhân viên phục vụ lập tức tiến lên, khom người cung kính gọi “Tổng Giám đốc”
Hàn Văn Hạo im lặng, cởi chiếc áo khoác đen dài của mình ra, nhân viên phục vụ lập tức nhận lấy . . . . . Hàn Văn Hạo mặc bộ tây phục màu trắng, thong thả đi tới trước mặt Dạ Thiên Thiên, quản lý phòng ăn vội vàng tới kéo ghế mời anh ngồi . . . . .
“Đến lúc nào?”, Hàn Văn Hạo ngồi kế bên cạnh, nhàn nhạt hỏi.
“Mới vừa rồi. . . . .”, Dạ Thiên Thiên cũng nhàn nhạt trả lời . . . . . “Bởi vì chuyện sáng nay mà ký giả trong thành phố có mặt khắp nơi, giao thông tắc nghẽn, em muốn tới sớm một chút cũng không được”.
Hàn Văn Hạo không lên tiếng, nhân viên phục vụ dâng ly rượu đỏ sản xuất từ năm 82 đưa cho anh, sau khi nếm thử một ngụm, mới nói “Không phải em không thích uống rượu đỏ sản xuất năm 82 sao, tại sao hôm nay lại uống loại rượu đỏ này?”
Khóe miệng Dạ Thiên Thiên cong lên, nở một nụ cười “Không phải anh thích sao?”
Hàn Văn Hạo không lên tiếng, lại khẽ nhấp thêm một ngụm rượu đỏ, quay đầu nhìn đầu bếp đang nướng món bít tết cách đó không xa, mùi thịt nướng thơm phức lan tỏa xung quanh . . . . .
“Em thay đổi trở nên hòa hợp như thế khi nào?”, Hàn Văn Hạo nhìn nhân viên phục vụ đang cầm hai miếng bít tết, vừa mới được đầu bếp nướng xong đưa tới . . . . .
Dạ Thiên Thiên lạnh lùng, cầm dao nĩa lên nói “Khi nào thì em có thể không bị anh đá ra khỏi phòng? Không phải đêm qua em không có tới sao?”
Hàn Văn Hạo cầm dao nĩa lên, vừa cắt thịt bò vừa nói “Đêm qua không tới, vậy sau này cũng không được tới nữa . . . . .”
Dạ Thiên Thiên đang cắn miếng bít tết, ngẩng đầu lên gương mặt căng thẳng nhìn Hàn Văn Hạo nói “Xem ra . . . . . em rất nhanh đã trở thành người cũ”
“Em cũ rồi”, Hàn Văn Hạo dửng dưng nói.
Dạ Thiên Thiên bắt đầu thở dốc, cười gượng gạo, hỏi “Cô gái đó là ai?”
“Em không cần thiết phải biết”, Hàn Văn Hạo vừa cắt miếng thịt bò, vừa lạnh lùng nói.

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!