You dont have javascript enabled! Please enable it!

Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 039

Chương 39: EM TRAI

Đêm mơ. . . . .

Tuyết bay . . . . . từng bông tuyết . . . . . từng bông tuyết rơi xuống. . . . .

Hạ Tuyết nằm ở trên giường ôm chăn, trằn trọc, những hình ảnh trong giấc mơ như muốn đánh thức Hạ Tuyết, cô đổ mồ hôi đầm đìa, túm chặt chiếc chăn màu lam đậm, cánh tay run rẩy, nhớ lại cảnh đêm qua hai người ở trong một căn phòng, nụ hôn của người đàn ông ấy in đậm trên mỗi tấc da thịt cô, ngay cả những nơi anh chỉ hôn khẽ cũng để lại dấu vết, anh bá đạo và mạnh mẽ thì thào “Thân hình của em thật là đẹp . . . . .”

Cơ thể Hạ Tuyết không ngừng thở gấp, ngực phập phồng vì tức giận, tất cả hình ảnh trong đầu đều là ánh mắt cháy bỏng của người đó, còn có lồng ngực rắn chắc màu đồng, toàn thân anh tỏa ra một sức quyến rũ chết người. . . . .

“Không được . . . . . không được . . . . . không được tới đây . . . . .”, hai tay Hạ Tuyết lại túm chặt chăn, trong giấc mơ cô nhìn thấy Hàn Văn Hạo nói như thế, anh đè trên người cô, không ngừng hôn lên ngực cô, nơi có hai điểm nhỏ màu hồng phấn, tách hai chân cô ra mạnh mẽ tiến vào, thì thầm vào tai cô “Cơ thể của em thật chặt, tôi muốn yêu em mỗi ngày. . . . .”

Đột nhiên, cánh cửa phòng tổng thống xa hoa không mở mà bung ra, vô số người ái mộ Hồ Điệp và Dạ Thiên Thiên tức tốc xông tới, cầm trứng gà, axit không ngừng tạt vào người cô, sắc mặt hung tợn, la to “Cô dám giành người đàn ông của Hồ Điệp và Dạ Thiên Thiên ư, hôm nay chúng tôi sẽ cho cô tan xác!”

“A. . . . .” Hạ Hạ Tuyết thét lên chói tai, la to trong gian phòng tối om “Không được . . . . .”

Cô thở dồn dập, ngồi ở trên giường, sợ tới mức đầu chảy đầy mồ hôi, nước mắt chảy ròng ròng nhìn khắp xung quanh, khi biết là mình đang nằm mơ, cô không còn chút sức lực tựa mình vào giường, lau nước mắt . . . . .

Tiếng đập cửa vang lên, em trai cô ở ngoài, non nớt gọi “Chị ơi . . . . .”

Hạ Tuyết vừa nghe tiếng em trai, cô biết mình đã làm cho thằng né sợ, mở cửa phòng, nhìn thấy thằng bé đang mặc chiếc áo ngủ bằng vải màu lam, mang dép đỏ, đứng ở cạnh cửa, vừa xoa xoa mắt vừa nhìn chị mình, giọng nói khàn khàn non nớt, “Chị, chị làm sao vậy?”

Hạ Tuyết liền ngồi xổm xuống, ôm thật chặt em mình vào lồng ngực, nói “Chị không sao, chỉ là nằm mơ, một giấc mơ rất đáng sợ”

Hạ Hân nghe được giọng nói run rẩy của chị mình, thằng nhóc hiểu được, vòng tay ôm chị mình, vỗ nhẹ phía sau lưng Hạ Tuyết.

Hốc mắt Hạ Tuyết đỏ lên, lập tức bế em trai lên giường mình, sau đó đắp chăn lên, “Đêm nay chị và em cùng nhau ngủ. . . . .”
“Chị . . . . . khi nào thì mẹ về?”, Hạ Hân ở trong lồng ngực Hạ Tuyết, ôm cổ cô, bất chợt hỏi . . . . .

Hạ Tuyết sửng sốt, ôm lấy thân thể bé nhỏ của em mình, trong lòng đau xót, “Sao vậy? Sao em đột nhiên hỏi mẹ?

“Trong nhà trẻ, các bạn đều có cha mẹ, tại sao Hạ Hân không có cha mẹ? Không phải chị nói cha mẹ đi kiếm tiền sẽ nhanh chóng quay trở lại sao? Hạ Hân rất nhớ cha mẹ . . . . .”, thằng bé thì thầm hỏi.

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!