You dont have javascript enabled! Please enable it!

Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 040

Chương 40: CHÁY NHÀ

Mắt Hạ Tuyết đỏ lên, ôm lấy em trai nghẹn ngào “Chị cũng rất nhớ cha mẹ nhưng cha mẹ đi đến một nơi rất xa, có lẽ rất nhiều năm sau chúng ta mới có thể gặp lại bọn họ . . . . . Nhưng Hạ Hân đừng sợ, mặc kệ xảy ra chuyện gì, chị cũng sẽ ở bên cạnh em, chúng ta vĩnh viễn sẽ không rời nhau . . . . .”

Ánh mắt Hạ Hân lấp lánh đau buồn, có chút hoảng sợ, hỏi “Dì vẫn còn muốn đưa em đến cô nhi viện sao? Em không muốn đến cô nhi viện . . . . .”

Những lúc dì nói chuyện với chị mình, thằng bé đều nghe thấy dì nói với chị muốn đưa mình đến cô nhi viện, tuy nó còn rất nhỏ tuổi nhưng cũng biết đó là một nơi rất đáng sợ . . . . .

“Không đâu, chị tuyệt đối sẽ không để ai đưa em đến đó”, Hạ Tuyết cắn răng nghĩ đến lúc cha mẹ qua đời, dì của bọn họ vì sợ hai chị em sẽ gây phiền phức đến gia đình mình nên nhẫn tâm gạt Hạ Tuyết, quyết định đem Hạ Hân đến cô nhi viện . . . . . Lúc ấy, Hạ Tuyết như muốn điên, khóc tìm em trai mình khắp nơi, cô khóc và quỳ xuống cầu xin dì mình . . . . .
“Dì à . . . . . con van xin dì, chúng con tuyệt đối sẽ không làm liên lụy đến dì . . . . . cho dù xảy ra chuyện gì, cho dù hai chị em phải đi ăn xin cũng phải sống chung với nhau! Tuyệt đối sẽ không cầu xin các người, dù chỉ là một chút . . . . . Con xin thề với trời đất, nếu có một ngày như thế, con sẽ chết không yên lành!”

“Dì đưa nó đi, không phải vì suy nghĩ cho hai chị em con sao, hai đứa con làm gì để sinh sống, con mới 17 tuổi, nó mới đầy tháng, con nuôi nó thế nào?”, dì nhẫn tâm nói với Hạ Tuyết như vậy.

Hạ Tuyết khóc, nói to “ Sẽ không . . . . . Dì à, con nhất định sẽ cố gắng kiếm tiền nuôi em, mặc kệ phát sinh chuyện gì, chị em con phải ở cùng nhau, nếu không có em, trên thế giới này con chỉ có một mình, không còn người thân nào, là một cô nhi . . . . . Dì, con cầu xin dì . . . . . Em mới đầy tháng đã mất đi cha mẹ, đã đủ tội nghiệp rồi . . . . . con cầu xin dì . . . . .”

Lúc ấy, Hạ Tuyết quỳ gối trên tuyết, vừa khóc vừa không ngừng dập đầu, trán đụng đến rướm máu tươi, nhuộm đỏ cả một khoảng tuyết trắng . . . . .

Cuối cùng, Hạ Tuyết theo lời dì nói, đến cô nhi viện tìm được em trai. Lúc ấy, cô chạy như bay đến cô nhi viện, được một Sơ dẫn dắt, đi đến gian phòng trẻ sơ sinh u ám kia, nhìn thấy em trai đáng thương của mình đang oa oa khóc to, ngay lúc ấy, cô cũng chạy đến quỳ gối bên cạnh em mình, khóc rống lên, ngay lập tức muốn đem em mình rời khỏi cô nhi viện.
Cha mẹ để lại mấy trăm đồng, đều để dành mua sữa bột cho em uống, ban ngày, buổi tối đều cõng em trên lưng, đến nhà ăn rửa chén, giặt đồ cho người ta, hoặc nhận những việc lao động chân tay để làm, đến mùa tuyết rơi, nhìn em vui vẻ bò khắp trong căn nhà ấm áp, cô cũng bắt đầu tìm việc để kiếm sống . . . . .

Những tháng năm ấy rồi cũng đã qua, bây giờ Hạ Hân đã ba tuổi, bắt đầu đi học ở nhà trẻ, cô cho em tới nhà trẻ của dì Lưu hàng xóm, nhờ thế nên tiền học phí luôn luôn được ưu đãi rất nhiều.

Bình thường, ở nhà không có việc gì, dì Lưu thường hay mua thức ăn và quần áo cho Hạ Hân, nghĩ tới em trai mình cũng là một đứa trẻ ngoan ngoãn, thông minh, hiểu chuyện, tuy rằng còn rất nhỏ nhưng đã biết cám ơn mỗi khi ai đó cho một cái bánh qui, một cây kẹo, thằng bé đều cúi đầu thật sâu nói “Cám ơn. . . . .”

Hạ Tuyết nhớ tới những việc ấy, cô cảm thấy như được an ủi cười rộ lên, ôm chầm lấy em mình, nước mắt tuôn trào “Hạ Hân, chị có em bên cạnh đã rất mãn nguyện rồi, chị không sợ gì hết . . . . . cho nên . . . . . chúng ta phải sống vui vẻ hạnh phúc . . hôm nay, chị biết mình vẫn có thể sống mãi mãi ở cạnh bên em, trong lòng vô cùng biết ơn . . . . .”

Hạ Hân nghe chị mình nói thế, cũng ngoan ngoãn cười to, nói “Hạ Hân cũng yêu chị, Hạ Hân sẽ nhanh chóng lớn lên, sau đó sẽ cùng chị đi rửa chén . . . . .”

“Bé ngốc!”, Hạ Tuyết cười, nước mắt không ngừng ch nói “Đứa bé ngốc a . . . . . Em phải học thật tốt, trong tương lai làm một người đàn ông thực thụ, như vậy ở thế giới bên kia cha mẹ sẽ vui vẻ . . . . . biết không?”
“Dạ”, Hạ Hân ngoan ngoãn gật đầu.

“Tới đây, chị hát ru em ngủ . . . . .”, Hạ Tuyết hăm hở nói.

“Không cần, chị hát rất khó nghe. . . . ..”Hạ Hân nhanh chóng từ chối.

“Vậy sao?”, Hạ Tuyết lải nhải “Quả thật rất hay mà”

“Không dễ nghe. . . . .”

“Rất hay. . . . .”

“Cháy nhà . . . . . chạy mau!!!”

“Chị hát ru em ngủ . . . . .”

“Em không muốn nghe . . . . .”

“Hạ Tuyết, Hạ Hân mau ra đây . . . . . Cháy rồi . . . . .”, ngoài cửa vang lên tiếng đập cửa ầm ầm cùng với tiếng gọi thất thanh của dì Lưu . . . . . “Hạ Tuyết . . . . . Hạ Hân . . . . . mau ra đây . . . . . cháy nhà rồi!!!

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!