You dont have javascript enabled! Please enable it!

Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 042

Chương 42: KHÔNG MUỐN XA CHỊ

Chung cư lâu năm không tu sửa vốn đã không an toàn, hôm nay hỏa hoạn thế này, tầng trệt chống đỡ không nổi nhìn như muốn sập xuống.

Cả nhà dì Lưu đứng ở trước chung cư, nhìn thế lửa càng ngày càng mạnh, đều thất thanh kêu khóc: “Hạ Tuyết… Hạ Hân… hai đứa nhỏ đáng thương… các cháu còn ở trong đó không?”

Quách Dung và cha chạy tới trước mặt nhân viên phòng cháy, lo lắng nói, phòng 403 phía tây chung cư, còn có hai chị em không thể chạy ra ngoài, xin mọi người mau vào tìm hai chị em đáng thương kia.

Nhân viên phòng cháy vừa nghe, lập tức báo cho người cứu viện chuẩn bị vào trong cứu người.

“Hạ Tuyết… Hạ Hân…” Dì Lưu đau lòng khóc nói: “Đều do dì, vừa rồi không nên rời khỏi các cháu trước, nếu các cháu có xảy ra chuyện gì, ta như thế nào không làm… thất vọng cha mẹ cháu ở trên trời…”

Ầm một tiếng vang to, phía Tây chung cư truyền đến, sau khi hơi ga nổ mạnh, bay ra vô số thủy tinh, đốm lửa nhỏ, tới tấp bay tới chỗ trống …

“Các người tránh xa… nơi này nguy hiểm…” Nhân viên phòng cháy bắt đầu bố trí tuyến phòng vệ, để cho cư dân nhao nhao lùi về phía sau, sau đó vô số nhân viên phòng cháy dẫn theo vòi nước, vọt vào đám cháy…

Chỗ rẽ tầng hai chung cư, Hạ Tuyết thương xót ôm em trai, bị khói làm cho cay mắt, cô không ngừng ôm chặt em trong lòng, để cho khuôn mặt nhỏ nhắn tựa vào quần áo ướt của mình, cô vội che miệng, điên cuồng ho khan, vừa ho khan vừa ôm em bò về phía trước, lúc này Hạ Hân đã không còn ý thức, Hạ Tuyết vừa ho vừa khóc bò lên phía trước… “Hạ Hân… em phải hãy gắng một chút, chúng ta có thể đi ra ngoài… Hạ Hân, em đừng dọa chị, chị vì em đã chịu nhiều cực khổ là muốn nhìn em khỏe mạnh, vui vẻ lớn lên! em ngàn vạn lần không cần gặp chuyện không may. Hạ Hân, em trai đáng thương của chị!”

Hạ Tuyết vừa thương cảm kêu khóc, vừa ôm chặt thân thể run rẩy của em trai, bởi vì khói quá dày đặc nên thực sự không thấy rõ tình hình của em, cô đành phải vừa lên tiếng khóc và không ngừng bò lên phía trước, nói: “Tiểu Hân… em đừng bỏ lại một mình chị, trên thế giới này chị chỉ còn một người thân, em ngàn vạn cũng không cần đi tìm cha mẹ, như vậy đối với chị rất tàn nhẫn… Cha mẹ cứu chúng con đi, cứu chúng con đi… Ba năm nay đều đã quá đủ rồi, cha mẹ, cứu chúng con đi… Chúng con không muốn chết… Hạ Hân! Nghe được chị nói không ? Hạ Hân!!”

Đáng tiếc Hạ Hân trong lòng đã hôn mê, không còn tiếng khóc…

Hạ Tuyết vừa bò, vừa khóc nói: “Tiểu Hân… em nghe… chị hát cho em nghe… có được không ? Chị hát bài hát ru con cho em nghe… Khụ khụ khụ khụ…” Hạ Tuyết lại thở hổn hển mấy hơi, tiếp tục hát…. “Ánh sáng lấp lánh, bầu trời đầy ngôi sao nhỏ… treo trên cao tỏa ánh sáng rực rỡ……..” Từng giọt, từng giọt nước mắt theo khóe mắt Hạ Hân nhỏ xuống, rơi xuống trên hai tay đen kịt…

Rốt cuộc, Hạ Tuyết không cách nào nhịn được bật khóc to, phát điên muốn xông xuống dưới lầu, nhưng đột nhiên nghe được tầng trên truyền đến tiếng nổ lớn, thang gác gỗ tầng hai, cuối cùng bởi vì một tiếng nổ chấn động đảo ngã về phía Hạ Tuyết và Hạ Hân.

Hạ Tuyết vừa ngẩng đầu nhìn về phía giá gỗ, cô thê lương ôm chặt em trai, kêu to: “A…….. cứu mạng a……..”

Dì Lưu và mọi người dưới lầu, nghe được tiếng kêu thê lương, nhao nhao phá tan phòng tuyến, kêu to: “Hạ Tuyết….. Hạ Hân…..”

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!